Tả Khinh Bạch tìm thấy Lộ Hồi ở vị trí chính giữa hàng ghế đầu tiên. Cô nhảy xuống sân khấu, đi thẳng đến trước mặt Lộ Hồi, cầm micro chất vấn anh ta: “Anh là người tổ chức buổi dạ tiệc này, cái tiết mục trò chơi coi rẻ sinh mạng như thế này là do anh sắp xếp phải không?” Tả Khinh Bạch liếc nhìn Kim Ỷ Nguyệt đang đứng trên sân khấu, lạnh lùng nói: “Dù là để bảo vệ người đẹp thì cũng không nên lấy mạng người ra làm trò đùa chứ?”
Tả Khinh Bạch đinh ninh trò hề treo ngược chơi đàn piano là do Lộ Hồi cố tình sắp đặt để trút giận cho Kim Ỷ Nguyệt, và cô đang bất bình thay cho Tả Khinh Bạch trong truyện.
Mặc dù đúng là Tả Khinh Bạch trong truyện đã bắt nạt Kim Ỷ Nguyệt trước, nhưng cô ta chưa từng tính kế đoạt mạng Kim Ỷ Nguyệt. Dù có động tay động chân vào đạo cụ thì cũng chỉ là thêm nước khổ qua vào túi máu giả mà Kim Khởi Nguyệt dùng, khiến Kim Ỷ Nguyệt khi ngậm túi máu trong miệng cảm thấy một vị đắng. Hành động này đúng là quá đáng, nhưng không gây chết người. Trong khi đó, tiết mục treo ngược chơi đàn piano mà Lộ Hồi sắp xếp lại trực tiếp khiến Tả Khinh Bạch trong truyện phải vào phòng cấp cứu. Dù cuối cùng đã cứu được nhưng cô ta lại để lại di chứng nghiêm trọng, nửa đời sau hoàn toàn bị hủy hoại.
Lộ Hồi đáp: “Trò chơi này không phải do tôi sắp đặt.” Anh ta nhìn về phía nhân viên đang đứng trên sân khấu, lạnh giọng nói: “Mau thu dọn dây thừng và cây đàn piano xuống.”
Nhân viên làm theo.
Lộ Hồi quay sang nói với nhân viên: “Dạ tiệc từ thiện là nơi mọi người bày tỏ lòng nhân ái, sau này đừng bao giờ sắp xếp những trò chơi ác ý như vậy nữa.”
Anh ta không hề cố ý trách móc ai, nhưng lời nói vừa thốt ra đã toát lên một khí chất không giận mà vẫn uy nghiêm. Nhân viên toát mồ hôi hột, liên tục vâng dạ.
Lộ Hồi dặn dò xong thì quay sang Tả Khinh Bạch: “Cô Tả, với tư cách là người tổ chức, tôi xin lỗi cô về chuyện xảy ra ngày hôm nay. Thế nhưng… nếu tôi nhớ không nhầm thì hình như cô không nằm trong danh sách khách mời của ngày hôm nay phải không?”
Lộ Hồi vừa nói vừa nở một nụ cười gần như không tồn tại. Tả Khinh Bạch không thể đoán được cảm xúc của anh ta, chỉ biết rằng anh ta đẹp trai đến mức nghiêng nước nghiêng thành.
Tả Khinh Bạch gãi gãi lông mày.
Tả Khinh Bạch cố làm ra vẻ bình tĩnh, nói: “Trước hết, tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh. Ngoài ra, tôi cũng xin lỗi vì đã đường đột đến đây hôm nay.”
Tả Khinh Bạch như chạy trốn về phía cửa phòng tiệc, vừa đi vừa nói: “À, tôi đi trước đây, mọi người cứ ăn uống vui vẻ nhé…”
Lộ Hồi ngồi yên tại chỗ nhìn vẻ lúng túng của Tả Khinh Bạch. Tư thế anh ta đoan trang, khí độ ung dung, chẳng khác nào một quý công tử đang thưởng thức kịch Shakespeare.