Chương 5

Hay thật. Tả Khinh Bạch vừa ăn vừa thầm khen ngợi trong lòng.

Kim Ỷ Nguyệt trong tiểu thuyết gốc được tác giả ưu ái một cách rõ ràng: xinh đẹp, giọng hát trong trẻo như chim hoàng oanh, lại rất có tài năng diễn xuất. Mặc dù không được đào tạo chính quy nhưng lại rất có linh khí, thuộc dạng được ông trời thiên vị và cũng rất được lòng khán giả.

Tả Khinh Bạch ngẩng đầu nhìn Kim Ỷ Nguyệt trên sân khấu. Xuyên sách thì cũng xuyên rồi, cũng phải biết nữ chính trông như thế nào chứ?

Kim Ỷ Nguyệt mặc một chiếc váy liền màu đỏ, trong tiểu thuyết nhấn mạnh rằng cô ấy rất thích mặc váy đỏ, ngoại hình của cô ấy khá trẻ con giống như một cô bé, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, đôi mắt to tròn giống hệt búp bê, khi cười rất linh động, đôi mắt cong lên như vầng trăng khuyết, toát lên vẻ lanh lợi, là một cô búp bê tinh ranh chứ không phải búp bê cứng nhắc.

Tả Khinh Bạch không ngẩng đầu lên thì thôi, vừa ngẩng đầu lên mặt cô lại tái mét.

Tả Khinh Bạch đặt đồ ăn trên tay xuống, hai mắt chăm chú nhìn Kim Ỷ Nguyệt trên sân khấu, thậm chí còn không kiềm chế được mà đứng dậy khỏi ghế.

Tả Khinh Bạch đã nhìn thấy gì? Cô nhìn thấy phía sau Kim Ỷ Nguyệt xuất hiện một pháp tướng, pháp tướng của Kim Ỷ Nguyệt là một cô bé đang ngồi xếp bằng.

Thần linh có pháp tướng, pháp tướng của thần linh được hình thành từ thần lực, nhưng Kim Ỷ Nguyệt không phải là thần linh, bởi vì pháp tướng của cô ấy được tạo thành từ một luồng âm khí nồng đậm.

Kim Ỷ Nguyệt là quỷ!

Rất ít con quỷ nào có thể tạo được pháp tướng. Kim Ỷ Nguyệt không phải là một con quỷ bình thường, cô ấy là cấp bậc cao nhất của quỷ – Quỷ Thần Thông!

Tả Khinh Bạch nhìn Kim Ỷ Nguyệt mà toát mồ hôi lạnh. Ngay cả một Thiên Sư bắt quỷ hạng vàng cũng không thể thu phục được Quỷ Thần Thông.

Chẳng lẽ âm khí trên người Lộ Hồi là do Kim Ỷ Nguyệt để lại? Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu Tả Khinh Bạch đã bị cô dập tắt. Âm khí trên người Lộ Hồi không thể là của Kim Ỷ Nguyệt, bởi vì khi đã đạt đến cấp bậc Quỷ Thần Thông thì chúng sẽ không để lại âm khí của mình trên người hay vật thể khác.

Chẳng lẽ còn có con quỷ khác? Nói như vậy thì thế giới trong cuốn sách này cũng có kha khá quỷ, vậy mình có đất dụng võ rồi. Tả Khinh Bạch nghĩ thầm.

Lúc này Tả Khinh Bạch đang đứng thẳng nên rất nổi bật giữa đám người đang ngồi. Kim Ỷ Nguyệt nhìn thấy và nhận ra cô.

Kim Ỷ Nguyệt chớp chớp đôi mắt to tròn một cách ngây thơ, sau đó đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết, lộ ra vẻ mặt vô hại. Cô ấy cầm micro, nói với Tả Khinh Bạch: "Em vui quá, em thấy chị Khinh Bạch rồi. Chị Khinh Bạch, chị có muốn lên sân khấu chơi cùng chúng em không?"

Ánh mắt của mọi người "xoẹt" một cái đều đổ dồn về phía Tả Khinh Bạch. Tất cả đều kinh ngạc tự hỏi tại sao người không nên xuất hiện ở đây lại ở đây. Nhưng những con cáo già này không ai vạch trần, tất cả đều giả vờ ngây ngô để xem kịch hay.