Tả Khinh Bạch đang ẩn thân trốn trong góc phòng nghỉ, lén nhìn Kim Ỷ Nguyệt.
Kim Ỷ Nguyệt đẹp, từ khuôn mặt đến đầu ngón chân, chỗ nào trên người cô ấy cũng đẹp. Nhưng khi không cố tình diễn ra vẻ hoạt bát đáng yêu, cô ấy mất đi sự linh động, chỉ còn lại vẻ chết chóc. Cơ thể cô ấy giống như một vật chết được đào lên từ nấm mồ.
“Có một con muỗi.” Kim Ỷ Nguyệt đột nhiên tự nói.
Kim Ỷ Nguyệt chống tay lên đầu, trông như một cô bé vừa nhìn thấy thứ gì đó thú vị. Khuôn mặt vô hồn kia bỗng trở nên sống động, lộ ra vẻ ngây thơ tò mò, lanh lợi và đáng yêu.
Thế nhưng Tả Khinh Bạch lại sợ đến mức tim gần như ngừng đập.
Bởi vì Kim Ỷ Nguyệt đang nhìn cô, cô ấy hình như có thể nhìn thấy cô!
Kim Ỷ Nguyệt đứng dậy khỏi ghế, từng bước nhẹ nhàng đi về phía Tả Khinh Bạch, hệt như một con mèo.
Năm ngón tay của Kim Ỷ Nguyệt bất chợt biến thành móng vuốt, vươn về phía Tả Khinh Bạch đang ẩn thân. Móng vuốt của cô ấy tỏa ra hắc khí lạnh lẽo và hung tợn. Mặc dù móng vuốt còn chưa chạm tới, Tả Khinh Bạch đã cảm thấy cổ mình bị siết chặt, đồng thời như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt.
Tả Khinh Bạch thốt lên một tiếng kinh hãi, thuật ẩn thân bị phá. Cô kịp thời cúi thấp người, lăn một vòng trên sàn, thoát khỏi sự kiềm chế của Kim Ỷ Nguyệt.
Tả Khinh Bạch đã hiện hình, cô quỳ nửa gối trong góc thở dốc từng hơi, cảnh giác nhìn Kim Ỷ Nguyệt.
Dưới ánh đèn phòng nghỉ hơi ngả vàng, khuôn mặt búp bê của Kim Ỷ Nguyệt không có chút máu nào. Đồng tử đen láy của cô ấy dần mở rộng, lớn đến mức che kín cả lòng trắng mắt. Nhìn thoáng qua, hốc mắt cô ấy chỉ còn một màu đen mà thôi.
Kim Ỷ Nguyệt cất tiếng gọi: “Chị Khinh Bạch.”
Tả Khinh Bạch sởn hết gai ốc.
Kim Ỷ Nguyệt nghiêng đầu cười với Tả Khinh Bạch, nói: “Để tôi xem, cô là cái thứ gì?”
Kim Ỷ Nguyệt giơ tay lên về phía Tả Khinh Bạch, một luồng khói đen bay đến, lan tỏa trên khuôn mặt cô.
“Hửm?” Kim Ỷ Nguyệt thốt lên một tiếng ngạc nhiên: “Cô là người? Sao con người lại có năng lực như vậy?”
Tả Khinh Bạch đảo mắt, cất tiếng hỏi: “Thế giới này không có Thiên sư bắt quỷ sao?”
“Thiên sư bắt quỷ?” Kim Ỷ Nguyệt cau mày, nói: “Không có.”
Tả Khinh Bạch bỗng hiểu ra. Hóa ra thế giới trong cuốn sách này không có Thiên sư bắt quỷ, thảo nào trong truyện liên tục xuất hiện những vụ án bí ẩn mà cảnh sát không thể phá giải. Xem ra không phải tác giả viết không rõ ràng, mà rất có thể các vụ án đó là do quỷ gây ra, và thế giới này lại không có Thiên sư bắt quỷ để xử lý những con quỷ đó nên đành phải bỏ ngỏ.
Đúng lúc này, tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa, quản lý Uông Bội Hồng của Kim Ỷ Nguyệt đẩy cửa bước vào.
“Ỷ Nguyệt à…” Giọng của Uông Bội Hồng lọt vào tai Tả Khinh Bạch.