Dương Lâm kiểm tra mắt cho Lâm Tiểu Ngôn, khẽ hỏi:
“Còn đau không?”
Cô lắc đầu:
“Không đau nữa rồi ạ.”
“Ừ, không đau là tốt. Tôi kê thêm cho cô một hộp thuốc giảm đau nhé, nếu đau quá thì uống một viên, còn nếu đau trong khoảng chịu được thì thôi, đừng uống.
Ba ngày sau nhớ đến tái khám.”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ Dương.”
Anh cười:
“Phải là tôi cảm ơn cô mới đúng.”
“Dương Lâm, lời tôi vừa dặn cậu, cậu nhớ chưa?” Viện trưởng đứng bên cạnh, sốt ruột nhắc lại.
“Viện trưởng, tôi còn bệnh nhân, có gì lát nữa nói sau.” Dương Lâm vẫn dịu giọng đáp, rồi quay sang gọi:
“Tiểu Lâm, đưa bệnh nhân này đi lấy thuốc.”
Một nữ y tá trẻ vội chạy đến đỡ lấy Lâm Tiểu Ngôn:
“Vâng, mời em đi theo chị.”
Trên đường đi lấy thuốc, cô mới được biết, thì ra bác sĩ Dương vừa mới từ nước ngoài trở về.
“Đừng thấy bác sĩ Dương còn trẻ mà tưởng lính mới, anh ấy thật ra là thiên tài đấy. Hai mươi tuổi đã lấy bằng tiến sĩ ở Học viện Y Bắc Điểu, ba năm sau còn trở thành thầy hướng dẫn nghiên cứu sinh, rồi bây giờ là chủ nhiệm khoa của bọn chị.
Anh ấy công bố rất nhiều bài báo SCI, còn có mấy bằng sáng chế nữa. Ca mổ nào anh ấy thực hiện cũng thành công, không một lần thất bại. Năm ngoái anh ấy có đi công tác ở nước ngoài, vừa mới về thôi anh ấy đã dám thực hiện một ca phẫu thuật mà bao bác sĩ khác không dám đυ.ng tới. Anh ấy thật sự là siêu giỏi luôn!”
Nghe vậy, Lâm Tiểu Ngôn lặng lẽ ngẩn người không ngờ vị bác sĩ vừa rồi lại lợi hại đến thế.
“Cũng may vừa rồi em kịp ngăn bi kịch xảy ra, nếu cánh tay của bác sĩ Dương mà bị thương thì… thật sự không dám tưởng tượng. Chị nói thật đấy, bọn chị ai cũng biết ơn em cả.” Y tá cảm kích nhìn cô.
Cô xua tay, có chút ngại ngùng:
“Không có gì ạ, việc nên làm thôi. Em cũng không thể đứng nhìn bác sĩ Dương bị hại được.”
Khi lấy thuốc xong, đến lúc thanh toán, cô mới phát hiện là có người trả tiền giúp mình rồi.
“Hả…?” Lâm Tiểu Ngôn ngạc nhiên quay sang.
Y tá Lâm hỏi nhân viên thu ngân, biết được là bác sĩ Dương đã thanh toán, bèn cười nói:
“Em yên tâm, bác sĩ Dương trả đấy.”
“Thế thì không được, để em gửi tiền lại cho anh ấy. Em cứu giúp anh ấy đâu phải vì tiền...” Lâm Tiểu Ngôn luống cuống.
Y tá Lâm liền an ủi:
“Em cứ nhận đi. Có lẽ bác sĩ Dương cũng không biết phải cảm ơn em thế nào. Em đã cứu anh ấy thật đấy, anh ấy thay em trả viện phí cũng hợp lý thôi, em đừng nghĩ nhiều nữa.”
Cuối cùng, Lâm Tiểu Ngôn vẫn tìm bác sĩ Dương để trả lại, nhưng cô được nghe nói anh đã xin nghỉ về nhà, cô không còn cách nào khác đành cầm thuốc quay về.
Trên đường về, cô cẩn thận tránh không chạm vào ai, cô sợ lắm, sợ lại “nhìn thấy” cảnh tượng gì đó.
Về tới phòng trọ, cô ngã phịch xuống giường, thở dài.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này?” cô lẩm bẩm.
“Chẳng lẽ… gen nhà mình có siêu năng lực?” Nghĩ đến khả năng ấy, cô lập tức rút điện thoại gọi cho mẹ.
“A lô, Tiểu Ngôn à, bao giờ con về?” giọng mẹ cô vang lên trong máy.
Chỉ vừa nghe thấy, nỗi sợ hãi bị kìm nén cả ngày bỗng ùa tới, nước mắt cô tuôn ra:
“Mẹ…”
“Sao thế? Con khóc à? Có chuyện gì thế?” Giọng mẹ vội vã lo lắng.
Cô hít sâu, cố nén lại:
“Không… không có gì đâu mẹ, sáng nay con hơi cảm cúm, nghẹt mũi thôi ạ. Con tự nhiên nhớ mẹ quá.”
“Mẹ cũng nhớ con lắm. Mẹ bảo con về nhà thì con không chịu, ở ngoài ốm đau chẳng ai chăm cả. Hay về đi con, ở nhà kiếm việc gì cũng được mà, lương cao hay thấp chẳng quan trọng, có bố mẹ bên cạnh lo hết cho con mà…”
Nước mắt cô càng rơi nhiều hơn. Cô cũng muốn về lắm chứ, nhưng…
Trước kia anh trai chưa lấy vợ, cô còn thoải mái ở nhà được bố mẹ che chở. Từ khi anh trai của cô cưới vợ, mỗi lần cô về, chị dâu lại bóng gió đôi câu. Cô lại không muốn bố mẹ khó xử, nên đành hạn chế về nhà.
Giờ cô ra trường rồi, nếu cô quay về sống cùng, chắc chắn mâu thuẫn sẽ nhiều hơn, lại khiến bố mẹ phải khổ tâm.
“Con tìm được việc rồi mà. Con cũng muốn ở ngoài này vài năm, coi như rèn luyện. Con vất vả mấy năm rồi mới tốt nghiệp, con muốn tự do một chút.” Cô cố cười nói.
“Thôi được, mẹ chẳng quản nổi con. Nhưng con phải nhớ giữ an toàn, chọn chỗ trọ nào cho đàng hoàng, đừng ham rẻ. À con còn tiền không? Mẹ chuyển cho con một ít nhé. Con đừng tiết kiệm quá, phải ăn uống cho tử tế, sức khỏe là quan trọng nhất.”
“Vâng, con biết rồi mà. Con không cần mẹ gửi đâu, con có tiền. Đợi khi có lương, con sẽ gửi cho bố mẹ mua ít bim bim ăn cho vui miệng.”
“Hahaha, thôi con giữ lấy mà trang trải, bố mẹ ở nhà không cần dùng nhiều. Chỉ mong con bình an là đủ.”
“À mẹ này, nhà mình… có bí mật gì không? Như là… có siêu năng lực này nọ?” Cô nửa đùa nửa thật hỏi.
Mẹ cô cười lớn:
“Có cái nỗi gì! Con xem phim nhiều quá rồi đấy. Nếu mẹ có siêu năng lực, thì giờ đã bay ngay tới ôm con rồi, đâu để phải nhớ con thế này!”
Cúp máy, lòng cô lại chùng xuống.
“Không có siêu năng lực… thế rốt cuộc mình là như nào đây?” Cô nghĩ càng nhiều càng sợ, cô quyết định chuyện này tuyệt đối không thể để ai biết! Nhỡ bị bắt đi để mỏ sẻ nghiên cứu thì chết mất.
Bao phim ảnh, tiểu thuyết cô từng xem đều nói rồi bí mật kiểu này, nên giữ kín thì vẫn hơn!
Cũng may hôm nay cô làm được một việc tốt. Cứ nghĩ tới chuyện mình đã cứu được cánh tay của bác sĩ Dương, mà cánh tay ấy còn cứu được biết bao đôi mắt khác, tâm trạng cô liền phấn chấn hơn hẳn.
Nghĩ vậy, Lâm Tiểu Ngôn tươi tỉnh hẳn, cô đứng phật dậy đi rửa mặt, nhỏ thuốc, uống thuốc.
“Biết đâu khi mắt mình khỏi, mình sẽ không còn "nhìn thấy" nữa.” Cô tự trấn an.
Chiều hôm ấy, Lâm Tiểu Ngôn lại đội nắng đi làm thêm.
Hiện tại cô đang làm part-time tại một công ty nước ngoài, chủ yếu phụ trách sắp xếp tài liệu. Gần đây công ty quá bận rộn, nhân viên chẳng ai có thời gian xử lý đống hồ sơ này, nên mới thuê người ngoài. Đợi khi công việc vãn đi thì hợp đồng của cô cũng chấm dứt.
Công việc này cũng khá ổn, chỉ cần sắp xếp giấy tờ, in ấn, chuyển giao nội bộ… là xong. Làm giờ hành chính, tính lương theo ngày, một ngày được một trăm tệ, cũng khá tốt.
Cứ như vậy, ba ngày trôi qua rất nhanh.
Hôm nay là ngày cô tới bệnh viện tái khám. Mắt trái cô đã đỡ nhiều rồi, không còn đỏ hay đau, chỉ là nhìn lâu thì hơi nhức.
Hôm qua, cô đã xin quản lý nghỉ một tiếng để đi khám, xong xuôi sẽ quay lại làm việc.