Chương 2: Ra tay dũng cảm

Nhưng lỡ mình bị coi là thần kinh thì sao?

Nếu lỡ như mình bị bắt đi mổ sẻ để nghiên cứu thì sao?

Làm sao đây, làm sao đây, rốt cuộc mình bị làm sao thế? Sao mình lại có thể “nhìn thấy” những cảnh tượng ấy chứ?

“Được rồi, cô có thể ngồi dậy rồi.” Bác sĩ Dương thu dọn đồ, dịu giọng dặn:

“Trong vòng một tuần tới tốt nhất là cô đừng ăn đồ cay nóng, cố gắng ăn thanh đạm. Mắt trái của cô phải chăm chút cho cẩn thận, với cả hạn chế nhìn điện thoại hay máy tính đi nhé. Vì lần này giác mạc của cô đã tổn thương, nếu không giữ cho kỹ thì thị lực có thể bị ảnh hưởng đấy…”

Lâm Tiểu Ngôn nghe lời dặn dò, vừa cảm thấy rối bời, vì cô không biết nên làm gì.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên một tràng cãi cọ lớn, càng lúc càng gần.

“Chẳng lẽ… đến rồi sao?” Lâm Tiểu Ngôn cứng người, tim đập thình thịch. Không lẽ thực sự sắp có người cầm dao lao tới sao?

“Sao thế?” Dương Lâm vừa viết ghi chú vừa hỏi.

“Không… không có gì ạ.”

Cô nhìn vị bác sĩ trước mặt, lòng vừa áy náy vừa hoảng hốt. Phải làm sao đây? Mình phải làm sao đây?

“Vương Ánh! Vương Ánh đâu? Bước ra đây cho tao! Con mẹ nó, cho mày truyền dịch cho mẹ tao, mày lại đâm chảy máu tay bà ấy, cả buổi sáng mày không chọc nổi ven! Mày xứng làm bác sĩ à? Bước ra đây cho tao!”

Giọng gào thét của một gã đàn ông vang vọng khắp hành lang.

Nghe xong, Dương Lâm chau mày, đứng lên định đi ra ngoài.

“Bác… bác sĩ, tôi… tôi đau mắt quá!” Lâm Tiểu Ngôn vội vàng gọi với theo.

“A! Cứu với!”

“Chạy mau, hắn có dao kìa!”

“Á!”

Tiếng thét kinh hoàng lập tức nổ tung ngoài cửa. Dương Lâm giật mình, nhưng vẫn dịu giọng trấn an cô:

“Cô ngồi đây nhé, nhớ khóa cửa lại. Tôi ra ngoài một lát sẽ quay lại sau.”

Nói xong, anh liền chạy ra.

Nhìn cánh cửa bị khép lại, lòng Lâm Tiểu Ngôn quặn thắt. Vị bác sĩ tốt bụng thế này, sao có thể để bị thương được chứ!

Nhưng… mình phải làm gì để ngăn lại đây?

Cô run run lôi điện thoại ra định gọi 110, nhưng nghe thấy bên ngoài đã có người báo cảnh sát.

“Anh ơi, xin anh bình tĩnh. Có chuyện gì chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện, anh đừng kích động…”

Giọng Dương Lâm vẫn vững vàng, ôn hòa.

“Không ổn rồi sắp tới rồi!” Lâm Tiểu Ngôn bật dậy, mắt đảo quanh phòng tìm thứ gì đó.

Cuối cùng, cô thấy sau cánh cửa có một cây chổi lau nhà.

Cô nắm chặt cán chổi, tim đập loạn xạ, rồi chạy nhanh ra ngoài.

Trước mắt cô là cảnh tượng một người đàn ông trung niên mặt đỏ bừng, đang cầm dao chém điên cuồng về phía Dương Lâm.

“Bọn bác sĩ chúng mày toàn đồ khốn! Mẹ tao chỉ cảm mạo thôi, mà lại bắt bà ấy nằm viện. Ba ngày hết năm trăm tệ! Tao muốn cho bà ấy xuất viện, thì chúng mày lại không cho!”

Vị bác sĩ phụ trách mẹ hắn vội vàng chạy tới, thở hổn hển:

“Chúng tôi phát hiện trong dạ dày bà cụ có khối u, chúng tôi cần kiểm tra thêm cho bà ấy.”

“Bọn mày nói láo! Mẹ tao làm gì có bệnh! Bà ấy chỉ bị cảm thông thường, ăn không nổi nên thì gầy đi thôi! Chúng mày cố ý nói hươu nói vượn để moi tiền tao!”

Rõ ràng tinh thần hắn ta có vấn đề, ai nấy đều nhìn ra.

Dương Lâm kín đáo ra hiệu cho đồng nghiệp đi gọi bảo vệ, rồi nhỏ giọng trấn an:

“Được, nếu anh muốn cho mẹ anh xuất viện, chúng tôi sẽ làm thử tục ngay. Anh hạ dao xuống trước đã, tôi đưa anh đi làm thủ tục, được không?”

“Không được!”

Nghe nhắc đến tiền, hắn càng điên loạn:

“Tiền tao đã bỏ ra rồi thì sao? Bọn mày phải trả lại cho tao! Nếu không trả, tao gϊếŧ hết!” Hắn vừa gào vừa chém loạn cả lên.

Đám người và và bên nhân xung quanh hét toáng lên, lùi hết ra đằng sau.

Lâm Tiểu Ngôn lúc này đang ôm chặt cây chổi, từng bước lén nhích tới gần hắn. Tim cô đập thình thịch, trong tai chỉ còn tiếng tim dồn dập. Cô tự nhủ trong đầu: Cố lên, cố lên…

“Bọn mày lừa tao! Tao chém chết tụi hết bọn mày!”

Đột nhiên, hắn lao lên, dơ dao chém thẳng vào Dương Lâm.

“Aaa! Gϊếŧ người!”

“Cứu mạng!”

Người xung quanh hoảng loạn bỏ chạy.

Dương Lâm cũng giật mình, bản năng anh giơ tay chắn trước ngực.

Cảnh tượng quen thuộc này khiến Lâm Tiểu Ngôn lạnh sống lưng, cảnh tượng y hệt khung hình cô “nhìn thấy”!

Không biết cô lấy đâu ra dũng khí, cô hét toáng lên, vung mạnh cây chổi quật vào đầu gã đàn ông.

“Bốp!”

Bị đánh bất ngờ, hắn lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

“Con chó! Tao gϊếŧ mày!” Hắn trợn mắt đỏ ngầu, lao tới nhằm thẳng vào cô mà chém.

Lâm Tiểu Ngôn sợ đến mức chân tay rụng rời, cây chổi trong tay cũng sắp tuột xuống đất.

Đúng lúc ấy, một bàn tay khác giữ chặt lấy cán chổi, mạnh mẽ quật xuống.

“Cạch!” Con dao rơi xuống đất.

Không còn dao trên tay, mọi người xung quanh lập tức xông vào, cùng nhau khống chế hắn.

“Buông tao ra! Tao gϊếŧ hết chúng mày!” Gã đàn ông gào rú, nhưng đã bị đè nghiến xuống sàn, không vùng vẫy nổi.

Lâm Tiểu Ngôn thở hổn hển, toàn thân nhũn ra, cô dựa sát vào tường, tai bắt đầu ù đi.

“Cô không sao chứ?” Dương Lâm thấy cô mặt trắng bệch, vội đỡ lấy.

“Ngồi xuống đã, thở sâu. Nào, theo tôi… hít vào thở ra hít vào thở ra… cô cảm thấy ổn chưa?”

Cô làm theo, dần dần bình tĩnh lại, tiếng ù trong tai cũng biến mất.

Bảo vệ kịp thời chạy đến, áp giải kẻ gây rối đi. Xung quanh vang lên tiếng bàn tán xôn xao.

“Bác sĩ Dương, anh không sao chứ?” Y tá hoảng hốt chạy tới.

Anh lắc đầu, mắt nhìn sang Lâm Tiểu Ngôn, giọng nghiêm trang:

“May mà có cô ấy, nếu không thì cánh tay của tôi… tiêu rồi.”

Nghĩ lại, lòng anh còn hơi run. Tình huống lúc đó quá nguy hiểm, anh thậm chí đã chuẩn bị tâm lý bị chém một nhát, trong lúc đó đầu chỉ thoáng qua một ý niệm từ nay sẽ chẳng thể cầm dao mổ nữa.

Nhưng đúng lúc ấy, một cây chổi lao tới, cứu anh thoát nạn.

Dương Lâm nhìn cô gái nhỏ, chân thành:

“Cảm ơn cô nhiều lắm, cô Lâm. Nếu không nhờ cô, bây giờ tôi thành Lâm cụt rồi...”

Cô mỉm cười lắc đầu yếu ớt:

“Không cần cảm ơn đâu ạ… việc nên làm thôi.” Bản thân cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn vị bác sĩ tốt bụng này bị hại.

“Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm!”

Ngay lúc này, viện trưởng cũng chạy đến, nghe kể lại sự việc, ông lập tức cúi đầu cảm tạ Lâm Tiểu Ngôn.

“Dương Lâm, cậu quá liều lĩnh rồi! Sau này gặp chuyện thế này, cậu tuyệt đối đừng xông ra! Cậu không biết đôi tay của mình quý giá thế nào à?” Viện trưởng vừa mắng vừa run.

“Không được, từ giờ cậu thôi đừng ngồi phòng khám nữa, cậu chỉ cần nhận mấy ca phẫu thuật là được. Ngoài mấy đấy ra thì cậu ở văn phòng bệnh viện đi, không thì về nhà mà ngủ mất giấc cho ngon cũng được. Ai mà ngờ lại xảy ra chuyện kinh hoàng thế này chứ…”