Chương 9: Thêu đăng dạ thoại

Thứ ba ngày hôm sau, bên phong ban cấp dưỡng lại mua thêm vài bộ xương heo từ địa phương về, tôi vội vàng vác theo hai bộ chạy về ban sinh sản, ngó trước ngó sau chắc chắn là xung quanh không có ai, liền vung dao đánh "phập" một cái, trực tiếp chặt đi một nửa bỏ vào trong túi nilon đựng thức ăn chăn nuôi, phần còn lại thì băm nhỏ ném vào trong nồi rồi nhóm lửa đun sôi. Xách theo túi nilon trên tay, tôi lại chạy ra bờ tường ném thẳng vào rừng cây bên ngoài.

Quay trở lại, tôi kéo ống bễ, ra sức thêm củi vào dưới đáy nồi. Áng chừng thời gian đã hòm hòm, tôi liền báo cáo với tiểu đội trưởng một tiếng là đi canteen mua chút đồ. Thay áo khoác xong, tôi vòng ra phía ngoài tường rào, nhặt lên túi xương heo chạy về phía khu vực giăng lưới điện. Lần này tôi không vội ra ngoài ngay mà đi dọc theo chân tường một đoạn, nhặt lên những khúc thân cây to bị chặt xuống thời điểm chúng tôi tu sửa lưới điện đã ném bớt ra ngoài.

Do những ngọn núi xung quanh nơi đây đều bị đơn vị của tôi khoanh vùng rào lại, cho nên củi khô đối với người dân trong thôn là đồ vật rất quý giá, đơn vị của tôi cũng thường xuyên tiếp nhận thông tin người dân địa phương đυ.c tường chui vào bên trong để chặt trộm củi.

Tôi giở lại chiêu thức cũ, dùng cành cây chống lưới điện lên rồi lẻn ra bên ngoài, tay xách theo túi xương, dùng dây thừng bện lại đống củi lại rồi kéo lê vào trong thôn. Nói thật, thời đó tiền nong trong người cũng chẳng có bao nhiêu, lính nghĩa vụ năm hai như chúng tôi mỗi tháng chỉ được phụ cấp khoảng ba mươi lăm đồng, chẳng có cách nào khác đành phải kiếm tí "cây nhà lá vườn" để biếu người ta, nếu không thì đúng là ngại chết.

Tôi mang theo thân thể toàn là mồ hôi nhễ nhại đi tới gõ cửa nhà ông cụ, hai ông bà cụ sau khi nhìn thấy tôi thì giật nảy mình, tôi bảo là có mang ít củi đến cho ông bà đun nấu, hai ông bà nghe được lời này thì cảm ơn rối rít rồi mời tôi vào nhà, tôi lại lôi ra túi xương trong bao ra.

Ông cụ nhìn thấy cảnh tượng này thì ngẩn người, hỏi tôi ý là sao.

"Có gì đâu ạ, cái này là tôi biếu cho hai người, sườn thì hai cụ cứ để mà ăn, còn xương ống thì đem hầm lấy nước cho chó uống!" Tôi đưa tay quệt mồ hôi trán, cười nói.

"Cho chó uống canh?" Ông cụ nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc.

"Vâng, cho cɧó ©áϊ uống để nó có nhiều sữa."

Nói đoạn, tôi rút ra thuốc lá mời ông cụ một điếu, bản thân cũng ngậm lấy một điếu, rồi chạy ra ổ chó xem con chó con của tôi.

Tôi móc trong túi quần ra một nắm thức ăn hạt ném cho con chó mẹ, lũ chó Bắc Kinh con nhìn thấy thức ăn thì vẫy đuôi chạy lại tranh ăn. Nhìn thấy "con vật nhỏ" kia đang nằm ngửa bụng chỏng quèo trong ổ, phần bụng căng tròn, lúc này tôi mới yên tâm hơn một chút.

Hai ông bà cứ nhiệt tình kéo tôi vào trong nhà ngồi, căn nhà rất thấp và nhỏ, bóng đèn treo trên trần chắc không quá 15W, ánh sáng chiếu xuống cứ tù mù, tôi ngồi xuống ở mép giường, bắt đầu tán gẫu chuyện nhà cửa với hai ông bà.

"Chàng trai trẻ, cậu là quân nhân hả?" Câu hỏi đầu tiên của ông cụ làm tôi giật đánh thót một cái.

"Ơ? Sao cụ lại nói thế?" Tôi ấp úng không muốn thừa nhận.

"Haha, tôi năm nay cũng đã hơn tám mươi tuổi rồi, dáng đi cùng điệu bộ của mấy anh lính tôi nhìn một cái là nhận ra ngay." Ông cụ cười khà khà đáp.

"Mắt cụ đúng là tinh thật đấy." Tôi cười nịnh một câu.

Màn chào hỏi xã giao qua đi thì câu chuyện cũng trở nên nhạt thếch, đại loại như "cụ năm nay thượng thọ bao nhiêu?", "đi nghĩa vụ có thấy khổ không?".

Đúng lúc tôi định nhấc mông quay về đơn vị thì ông cụ bỗng nhiên phán một câu xanh rờn: "Chàng trai trẻ, đi lính ở trong đơn vị này thì phải hạn chế bén mảng đến vùng núi phía đông nhé."

"Tại sao ạ?" Tôi hứng thú hẳn lên.

Chẳng lẽ ông cụ này biết được điều gì? Nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng mà bản thân trải nghiệm mấy hôm trước, hiện tại mà ông cụ không nói rõ ràng thì có cầm gậy đuổi tôi thì tôi cũng không đi.

Ông cụ cũng không trả lời ngay mà cúi đầu bắt đầu cuốn thuốc lá, tôi vội vàng lấy thuốc là của mình ra mời, còn châm lửa giúp ông cụ.

Ông cụ khẽ rít một hơi thuốc, thong thả nhả khói rồi mới nói: "Cậu có biết ngọn núi này có tên là gì không? Cái thôn nhỏ của chúng tôi tên là gì? Con sông trước thôn tên là gì không?"

"Ngọn núi này tên là Thanh Long, còn hai cái sau thì tôi thực sự không biết." Tôi lắc đầu.

"Đúng, núi thì đúng là Thanh Long, thôn tôi cũng tên là Thanh Long, con sông trước thôn cũng gọi là Thanh Long."

"Sao cái gì cũng gắn với cái tên Thanh Long thế ạ? Cụ ơi, cụ bảo trên đời có Thanh Long thật không?" Tôi tò mò dò hỏi.

"Có chứ, nói cậu không tin chứ tôi đã từng tận mắt nhìn thấy rồi đấy!" Ông cụ thế mà lại cho tôi một câu trả lời chắc nịch.

"Nó trông như thế nào ạ?" Tôi lúc này lại càng tò mò hơn, lần trước tôi đến cái bóng của sinh vật kia còn chưa nhìn thấy đã sợ vỡ mật chạy trối chết rồi.

"Nói ra thì dài dòng lắm, hồi đó tôi vẫn còn là thằng nhóc tuổi choai choai, bà nó ơi, hai ta đính hôn là vào năm nào ấy nhỉ?"

"Năm 29 thế kỷ trước, năm đó ông mới 13 tuổi, tôi thì 12 tuổi. Ông sinh tháng nhỏ, tôi sinh tháng lớn, thực ra tôi chỉ kém ông có ba tháng thôi." Bà cụ vẫn còn đang rửa bát ngoài gian bếp nói vọng vào, người già đúng là lắm lời thật.

"Đúng đúng, chính là vào những năm đó. Hồi đó đơn vị các cậu còn chưa xây dựng bức tường kia đâu, cũng là tầm tầm thời gian này này, tôi vẫn nhớ như in tôi mặc cái áo cánh cộc tay, khi đó nhà tôi còn nuôi mấy con dê. Cậu đừng có mà xem thường mấy con dê đó nhé, thời ấy ở trong thôn này nhà ai mà có mấy con dê ăn cỏ vắt sữa thì cuộc sống dễ thở lắm đấy. Năm đó tôi đính hôn với vợ tôi, nhạc phụ của tôi còn nằng nặc đòi bắt hai con mang đi, ái chà chà, làm cho cha tôi xót đứt cả ruột, mất ăn mất ngủ suốt mấy đêm liền..."

"Sao thế? Hiện tại ông hối hận rồi à?" Bà cụ lấy khăn lau tay, bưng nửa cái hót rác đựng lạc rang lên giường, bốc lên một nắm đưa cho tôi.

"Hối hận cái gì chứ, hồi đó tôi còn lén chạy sang nhà bà để ngó trộm bà đấy, bà với chị gái thường hay giặt quần áo bên bờ sông, tôi nhìn mãi không biết cô nào là bà, nên nhìn kỹ cả hai, lại thấy cô nào cũng rất xinh..."

Vãi, ông cụ này sao trình độ lạc đề còn cao siêu hơn cả mình thế này? Đang nói chuyện rồng rắn sao lại lái sang chuyện mấy con dê, cứ theo cái đà này khéo còn định kể lể cả vài chương tình sử lãng mạn thời trẻ trâu nữa, tôi vội vàng rút thêm điếu thuốc nữa đưa qua để chặn họng.

Ông cụ chắc cũng cảm thấy cái miệng mình đi chơi hơi xa, liền vội vàng kể tiếp đoạn sau: "Mấy con dê nhà tôi ấy mà, chúng tôi coi như bảo bối ấy..."

Mẹ con bà nó chứ, sao vẫn quay lại chuyện mấy con dê thế? Tôi dở khóc dở cười, cũng may là lần này chủ đề không bị lái đi quá xa.

"Mỗi ngày buổi sáng tôi đều lùa dê lên núi ăn cỏ, chiều lại lùa bọn chúng về cho uống nước, quả thực là không dám rời xa nửa bước đâu, để cho người ta đuổi mất thì toi, tôi phải ngày đêm canh chừng. Sáng hôm đó tôi lại lùa dê lên núi, khoảng mấy con ấy nhỉ? Để tôi nhớ lại đã nhé, vốn dĩ là có sáu con, bị bố vợ tôi xin mất hai con, sau đó lại đẻ thêm một con..."

Ôi trời đất ơi, sau này tôi mà già, làm ơn đừng để tôi thành cái bộ dạng như thế này.

Tôi vội vàng ngắt lời: "Sau đó thì thế nào hả cụ?"

"Tôi lùa dê đến sườn núi phía nam ăn cỏ thì gặp cái tên Trụ Tử đang lên núi đốn củi, Bà nó này, bà còn nhớ Trụ Tử kia không?"

"Sao lại không nhớ chứ, chẳng phải cái đêm mà hai ta động phòng hoa chúc, hắn lẻn vào chui xuống gầm giường nghe trộm rồi bị ông lôi ra đó sao?" Bà cụ dường như vẫn còn hơi đỏ mặt.