Sáng hôm sau, còi báo thức còn chưa kịp thổi thì tiểu đội trưởng Tôn bên ban sinh sản đã chạy sang gọi giật giọng, bảo là có một con cɧó ©áϊ sắp đẻ, bảo tôi mau chạy qua giúp một tay. Vốn dĩ tôi vẫn còn đang mắt nhắm mắt mở vì ngái ngủ, sau khi nghe được tin này tôi liền tỉnh cả người, khoác vội cái áo rồi chạy vọt ra khu chuồng chó.
Con chó mẹ đang chuyển dạ là một con cho Becgie Đức tên là "Cana", năm nay mới chỉ có hai tuổi, được vận chuyển trực tiếp từ Đức về năm ngoái, đây là lứa đầu tiên của nó. Tiểu đội trưởng Tôn là lính tình nguyện, cũng là một cao thủ có thâm niên trong việc phối giống cho chó.
Lúc này, tiểu đổi trưởng Tôn lấy nhiệt kế ra đo cho Cana rồi bảo: "36 độ rồi, chắc là sắp đẻ đấy, Tiểu Vũ, cậu đi lấy một lọ thuốc sát trùng lại đây."
Tôi liền chạy một mạch đến phòng y tế, đập cửa rầm rầm gọi bác sĩ quân y đang trực bên trong dậy, nhanh tay vớ lấy chai thuốc sát trùng rồi chạy về. Bấy giờ, Cana đã đẻ ra được hai con chó con, tiểu đội trưởng Tôn đang cầm kéo nhỏ xử lý dây rốn cho một con trong số đó.
Chó con vừa mới sinh ra được bao bọc bởi lớp màng thai, việc đầu tiên cần phải làm sạch lớp màng này, sau đó làm sạch khoang miệng và mũi để chó con có thể hô hấp bình thường. Tiếp theo là xử lý phần dây rốn, bao gồm các thao tác cắt đoạn, dùng chỉ bông buộc chặt lại, rồi bôi một chút thuốc sát trùng vào vị trí cắt là xong.
Tôi ngồi xổm ở bên cạnh tiểu đội trưởng Tôn hỗ trợ xử lý hai con chó con vừa mới chào đời, Cana mang theo vẻ cảnh giác mà nhìn chằm chằm vào tôi, mãi cho đến khi cảm thấy tôi không có ý đồ làm hại đến hai đứa con của nó, nó mới từ từ thu lại ánh mắt đề phòng, nằm thở hổn hển.
Lứa đầu tiên này của Cana đẻ được tổng cộng bốn con, kích thước từng con khá là đồng đều, tất cả đều có lông màu đen pha vàng, lũ nhỏ nhắm tịt mắt, rúc vào trong lòng mẹ lần mò tìm núʍ ѵú.
Đợi thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa cũng không thấy Cana có dấu hiệu đẻ thêm, chúng tôi liền phán đoán là nó đã sinh xong. Tôi chạy về văn phòng lấy cân tiểu ly và thước dây ra, đo đạc rồi ghi chép lại cân nặng, chiều dài thân thể của từng con vào trong sổ sách.
Đúng vào thời điểm tôi chuẩn bị đi rửa tay để ăn sáng thì Cana bỗng nhiên đứng dậy, lại bắt đầu làm ra tư thế như muốn bài tiết, hai chân sau khuỵu xuống, lưng cong lên, rõ ràng là đang cố gắng dùng sức để rặn ra.
Hai người đứng ở bên ngoài chuồng cách một lớp kính quan sát, lần sinh này của Cana rất là khó khăn, toàn thân nó đang run rẩy không ngừng, thi thoảng lại phát ra tiếng rên ư ử. Đợi mãi cho đến hơn nửa tiếng sau mà vẫn chưa thể sinh được, tiểu đội trưởng Tôn trong lòng vô cùng sốt ruột, trực tiếp chạy vào xoa bóp vùng bụng cho nó, Cana dù mệt vẫn cố vươn đầu liếʍ liếʍ bàn tay tiểu đội trưởng Tôn, ánh mắt tràn đầy vẻ biết ơn và tin tưởng, đây là lần đầu tiên tôi đọc được tình cảm của con người trong mắt một loài vật.
Mãi vẫn không thể đẻ được, tiểu đội trưởng Tôn đành phải đeo găng tay cao su vào tay trái, tay phải vuốt ve phần cổ Cana để trấn an, còn tay trái thì nhẹ nhàng luồn vào đường sinh sản của nó. Lúc này tôi nhìn thấy Cana nhe răng làm ra vẻ đau đớn, thế nhưng may thay là không có phản ứng gì quá khích.
"Bị nằm ngang rồi."
Tiểu đội trưởng Tôn vừa nói vừa từ từ rút tay ra, ba ngón tay kẹp lấy một con chó con vẫn còn đang bị bọc trong màng thai lôi ra ngoài, thuần thục xé rách màng thai, nhưng lại phát hiện con chó con chẳng hề có chút phản ứng gì cả.
Tiểu đội trưởng Tôn liền đeo ống nghe lên nghe một lúc rồi lắc lắc đầu: "Chết cũng tốt, đỡ phải tiêm thuốc."
"Tiêm thuốc? Tiêm thuốc gì cơ?" Tôi khó hiểu hỏi.
"Cậu nhìn kỹ con chó này đi." Tiểu đội trưởng Tôn vừa nói vừa đưa con chó con qua.
Tôi liền đưa tay đón lấy, phát hiện phần lông từ phần cổ trở lên của con chó này lại là một màu trắng toát, đây ắt hẳn là một dạng biến dị cực kỳ nghiêm trọng, loại chó như thế này chắc chắn không thể đem đi huấn luyện phục vụ trong quân đội được, theo như quy định quản lý thì phải tiêm thuốc "an tử" cho nó (cái chết êm ái).
Tôi cực kỳ ghét hai chữ "an tử" này, tôi sẽ không có vấn đề gì nếu như đương sự bởi vì bệnh tật giày vò mà không muốn sống tiếp, ngươi tiêm cho người ta một mũi thì mới gọi là an tử, đằng này người ta vốn dĩ vẫn còn hy vọng sống, ngươi lại đè người ta ra tiêm đến chết thì khác quái gì tôi danh mưu sát đâu.
Tiểu đội trưởng Tôn cầm lấy máy ảnh chụp một tấm cho con chó con đã chết, sau đó lại xách nó lên khua khua trước camera giám sát trên tường phòng sinh, rồi đưa nó lại cho tôi: "Tiểu Vũ, cậu mang nó ra ngoài đem chôn đi, nhớ phải chôn xa xa một chút."
"Rõ." Tôi nhận lấy con chó nhỏ, tiện tay cầm theo cái xẻng sắt đi ra khỏi doanh trại.
Xách ngược con chó đi bộ được khoảng hai dặm, tìm được một vị trí nhìn qua khá là sạch sẽ, tôi liền đào một cái hố nhỏ, bởi vì không nỡ trực tiếp ném nó xuống hố đất, tôi lại tìm ít lá cây lót xuống dưới, lúc này mới đưa tay cầm con chó lên.
Kết quả vừa mới cầm lên thì tôi giật nảy mình, con vật nhỏ này thế mà lại đang co giật!
Tôi hoàn hồn nhấc bổng nó lên, phát hiện nó cứ ộc ộc trong miệng như muốn nôn, tôi liền giữ chặt lấy nó, cạy miệng ra thì thấy trong cổ họng có một cục đờm nhớt dính chặt, tôi dùng ngón trỏ và ngón giữa tay trái, gian nan lắm mới móc được đống uế vật từ trong cổ họng nó ra.
Nhìn khuôn mặt tím tái vì ngạt thở của con vật nhỏ đang dần hồng hào trở lại, tôi mới thoáng yên tâm một chút. Nhưng ngay sau đó lại là vấn đề đau đầu ập tới, tiểu đội trưởng Tôn đã chụp ảnh và trình diện nó trước camera giám sát để chứng minh rằng nó đã chết. Hơn nữa, ngoại hình của tên nhóc này quả thực là không ổn chút nào, tự dưng mọc ra cái đầu trắng bóc, giờ mà bế nó trở về, chắc chắn nó sẽ bị người ta đem đi "an tử" ngay lập tức.
Tuy hiện tại đang là mùa hè thế nhưng chênh lệch nhiệt độ sáng tối vẫn rất lớn, tôi nhìn thấy con vật nhỏ đang run cầm cập vì lạnh liền vội vàng nhét nó vào trong ngực áo.
Mang về thì nó sẽ chết chắc, không mang về mà bị phát hiện là trộm cắp chó nghiệp vụ thì sẽ bị khai trừ quân tịch như chơi, mà không mang về thì xử lý thế nào bây giờ?
Ài, tình huống này đúng là đau đầu chết đi được...
Con vật nhỏ này tuy mới sinh nhưng móng vuốt đã rất sắc, lúc này nó cứ cào cấu rúc vào ngực tôi, làm tôi nổi hết cả da gà.
"Ái chà chà, tao có phải mẹ của mày đâu."
Thế nhưng con vật nhỏ dường như đã tìm được thứ gì đó giống như mục tiêu của nó ở ngay trong ngực tôi, nó liền không chút do dự ngoạm luôn một cái.
Mẹ kiếp, quyết định vậy đi!
Tôi cắn răng đưa ra quyết định, ôm nó chạy ngược về phía doanh trại.
Tuy chạy về hướng doanh trại thế nhưng tôi không quay trở vào đơn vị mà vòng qua tường rào cách ly lưới điện phía đông, ngó nghiêng xung quanh thấy không có ai, tôi liền bẻ một cành cây hình chữ Y, chống lưới điện trên tường lên rồi leo tường nhảy vọt ra ngoài.
Tôi lúc này đang ở trần trùng trục, túm áo bọc lấy con chó con, chạy thục mạng về phía thôn trang gần nhất. Vừa mới đi vào trong thôn đã đi hỏi thăm xem nhà ai có chó mới đẻ. Trời không phụ người có lòng, chẳng bao lâu sau tôi đã tìm được một nhà, trong nhà có hai ông bà lão, chó nhà hai người vừa mới đẻ một lứa.
Tôi mạo muội đi tới gõ cửa, bịa chuyện rằng mình là dân đi làm thuê, chó mẹ ở nhà đẻ xong thì chết, chó con không có sữa nên sắp chết đói rồi.
Tuy trong lòng cảm thấy rất áy náy vì lừa gạt người già, thế nhưng câu chuyện lâm ly bi đát của tôi vẫn là phát huy tác dụng không nhỏ. Người già thường tốt bụng, cụ ông liền sảng khoái đồng ý ngay: "Được thôi, nhưng tôi không biết con chó nhà tôi nó có chịu hay không đâu nhé."
"Không sao ạ, tôi có cách."
Nói thật lòng thì tôi cũng chẳng chắc chắn lắm, cái gọi là "cách" này cũng chỉ là nghe lỏm được từ mấy ông tiểu đội trưởng bên ban chăn nuôi mà thôi.
Ông cụ liền dẫn tôi đi ra ổ chó trong nhà mình, tôi vừa mới nhìn đã ngẩn tò te, sao lại là chó Bắc Kinh thế này?
Thôi kệ, có sữa là được rồi, nhưng nói thật lòng, bà vυ" nuôi này kích thước có vẻ khiêm tốn quá.
Tôi đã làm mất nhiều thời gian lắm rồi, nói làm liền làm, tôi nhanh chóng lấy con chó con bọc trong áo ra, thò tay bốc một nắm chất thải hỗn hợp cả phân cả nướ© ŧıểυ trong ổ của con chó Bắc Kinh kia, cũng chẳng cần biết bẩn sạch, cứ thế bôi lung tung lên người con chó nhỏ trong lòng mình, phát hiện tên nhóc con này vẫn còn ra chiều kháng cự lắm.
Mẹ khỉ, ông đây đang cứu mạng mày đấy, kháng cự cái rắm! Mày mà không có mùi của con nhà người ta thì ai cho mày bú sữa miễn phí.
Thực hiện xong xuôi, tôi lại nhờ vả bà cụ gọi con chó mẹ đi chỗ khác, rồi đặt con Becgie con vào nằm chung với mấy con chó Bắc Kinh vàng trắng lẫn lộn. Mấy con chó con kia lúc này cũng đã mở mắt rồi, nhìn thấy kẻ lạ mặt trà trộn vào ăn chực này cũng không có ra vẻ gì là thù địch.
Chó mẹ được một lúc thì quay trở lại, bắt đầu ngửi ngửi khắp nơi.
Trời ơi, thời khắc mấu chốt đến rồi, vụ này mà không cho mày "tá túc" được thì tao biết đi đâu mà tìm vυ" em cho mày đây.
"Thượng đế phù hộ, Như Lai phù hộ..."
Lần này, lời cầu nguyện của tôi đúng là linh nghiệm thật.
Con chó con bò bò húc húc, cuối cùng cũng tìm được núʍ ѵú, liền ngoạm chặt lấy, chó mẹ ngửi ngửi người nó một cái rồi nhắm mắt lại thiu thiu ngủ, tảng đá lớn trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.
Thời điểm sắp rời đi, tôi liếc nhìn vào "vùиɠ ҡíи" của con vật nhỏ kia một cái, bất giác nhớ tới câu nói của Kim Cương Pháo: "Là một con cái!"
Nhanh chóng cảm ơn hai ông bà cụ, tôi lập tức chạy như bay về phía tường rào doanh trại, vẫn là chiêu thức cũ lặp lại lẻn vào bên trong, tay cầm cái xẻng sắt chạy về đơn vị.
"Tiểu đội trưởng Tôn, tôi về rồi đây." Tôi hét lớn báo cáo với tiểu đội trưởng Tôn đang chờ đợi đến mất kiên nhẫn.
"Sao cậu đi lâu thế?" Sắc mặt tiểu đội trưởng Tôn lúc này khá là khó coi, hiện tại đã quá giờ cơm sáng rồi.
"Anh chẳng phải đã bảo tôi chôn xa một chút còn gì, tôi chạy một mạch ra ngoài tận năm sáu dặm đấy." Tôi bắt đầu nói dối không chớp mắt.
"Tôi chỉ bảo cậu chôn xa một chút chứ đâu có bảo cậu chạy xa như thế đâu. Mau đi ăn cơm đi, ban cấp dưỡng có để dành phần cơm cho chúng ta đấy." Tiểu đội trưởng Tôn thấy tôi chấp hành mệnh lệnh kiên quyết như vậy, lập tức chuyển giận thành cười khổ.
Hai người chúng tôi trực tiếp đi vào trong bếp rửa tay rồi bắt đầu ăn sáng.
"Tiểu Vũ, cậu nãy giờ cứ cười cái gì thế?" Tiểu đội trưởng Tôn nhìn thấy tôi cứ cười trộm mãi, không nhịn được bèn hỏi.
"Mấy chữ kia là ai viết thế ạ?"
Tôi chỉ tay vào tờ giấy trắng dán trên can dầu ăn, bên trên viết bốn chữ to đùng: "CẤM CHỈ TƯ DỤNG".