Sáng hôm sau, ăn sáng xong xuôi, tôi vẫn không yên tâm về Kim Cương Pháo nên gọi điện cho phân đội của hắn. Kết quả lại được báo là tên kia đã xin nghỉ phép đi ra ngoài từ sớm. Lúc này tôi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, cái tên này còn có tâm trạng xin nghỉ đi chơi thì chắc là không có vấn đề gì lớn.
Vì là cuối tuần, cả phân đội chẳng còn lại mấy mống, tôi chợt nhớ đến cuốn cổ tịch hôm qua nhét vội vào trong túi, liền lôi nó ra xem.
Không ngoài dự đoán, đó đích thực là một cuốn sách cổ, tôi cẩn thận thổi sạch lớp bụi bám bên trên, phát hiện ra tuy giấy đã cũ kỹ, lộ ra vẻ lão hóa thế nhưng chữ viết vẫn rất rõ ràng và dễ đọc. Ba đường chỉ đóng sách màu đỏ sậm to như chiếc đũa vẫn chưa hề có dấu hiệu mục nát. Bìa sách viết bốn chữ thể đại triện cổ từ trên xuống dưới: "Dịch Kinh Kỳ Cục".
Dịch Kinh? Thứ đồ chơi gì đây? Dịch Kinh thì tôi có biết, nhưng đâu phải cái chữ "Dịch" dạng này. Tôi liền thuận tay lật ra vài trang, bên trong ghi chép loạn cào cào toàn là thế cờ, hóa ra đây là cuốn kỳ phổ dạy người ta chơi cờ vây. Tuy bản thân tôi cũng chẳng trông mong mình sẽ vớ được cuốn bí kíp võ công tuyệt thế kiểu như "Cửu Âm Chân Kinh", nhưng trong lòng vẫn là cảm thấy có chút thất vọng, mấu chốt là tôi chẳng có tí hứng thú nào với cờ quạt cả.
"Hoá ra chỉ là đồ phế thải." Nói đến đây, tôi liền quẳng cuốn sách rách nát mà mình vất vả điều tra mới có được lên bàn, thuận thế nằm vật xuống giường, khẽ châm một điếu thuốc.
Cũng chẳng biết là do phúc chí tâm linh hay do xem phim kiếm hiệp nhiều quá, tôi chợt nghĩ, liệu bên trong cuốn sách này có ẩn giấu bí mật gì đó cần phải dùng tới phương pháp đặc biệt mới nhìn thấy được không? Nghĩ đến đây, tôi đứng bật dậy, cầm cuốn kỳ phổ lên soi xét một cách kỹ lưỡng.
Nhìn thế nào thì cũng chẳng thấy cuốn sách này có chỗ nào đặc biệt, nếu có thì chính là việc cuốn sách này không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi mà chữ viết vẫn rất rõ nét, cũng chẳng hề có hiện tượng bị chuột gặm hay mối mọt đυ.c khoét.
Đằng nào mình cũng chẳng hứng thú gì với việc đánh cờ, hay là dứt khoát làm một cuộc "phân giải" mang tính phá hoại luôn.
Nghĩ là làm, tôi lấy con dao găm từ trong ngăn kéo ra, rạch từng trang sách xuống. Khi ấy tuổi trẻ bồng bột, cũng đâu có hiểu gì về giá trị của văn vật, càng đừng nói đến tầm quan trọng của di sản văn hóa hay giá trị nghiên cứu gì cả, một món đồ quý giá không biết thuộc triều đại nào cứ thế bị tôi nhanh chóng phanh thây xẻ thịt.
Sau khi "phân giải" xong, tôi liền chạy vào trong nhà vệ sinh bưng ra một chậu nước sạch, vò mấy trang giấy ném vào bên trong chậu nước, nín thở trợn mắt quan sát kỹ càng.
Không có phản ứng, một chút phản ứng cũng không...
Nước không được thì đổi sang giấm ăn, tôi ba chân bốn cẳng chạy xuống ban cấp dưỡng kiếm được nửa chai giấm ăn mang về phòng, kết quả... vẫn là không được.
Giấm ăn không xong, vậy thì đổi sang dầu ăn, tôi lại chạy xuống bếp xách một can dầu lên, vẫn là công cốc.
Vốn dĩ cuốn kỳ phổ cũng chẳng có mấy trang, lúc này đã bị tôi giày vò lãng phí như vậy chỉ còn lại vài tờ lèo tèo, tôi hiện tại bắt đầu cáu tiết rồi.
Nước không được thì dùng lửa đốt, tôi liền móc bật lửa từ trong túi quần ra, chẳng thèm nghĩ ngợi nhiều, châm lửa đốt luôn mấy trang còn lại, trong lòng thầm cầu nguyện kỳ tích xảy ra...
Kết quả là lời cầu nguyện của tôi chẳng có tí tác dụng nào, mấy trang giấy còn sót lại cháy rụi thành tro một cách rất dứt khoát, cháy rất tiêu sái, hy vọng cuối cùng cũng tan tành.
Tôi ủ rũ mang can dầu rỗng và chai giấm trả lại cho phòng bếp, sau đó lại bưng chậu rửa mặt lén lút chạy vào trong nhà vệ sinh, đổ số dầu ăn trong chậu xuống bồn cầu xả đi.
Quăng cái chậu xuống, tôi rầu rĩ quay trở về phòng ký túc xá. Nhìn cuốn sách lành lặn giờ chỉ còn trơ lại mỗi cái gáy sách, tôi bắt đầu cảm thấy hối hận về hành động bồng bột của bản thân, kể mà mang nó đi bán cho mấy người thích chơi cờ tướng, cờ vây khéo lại kiếm được ối tiền, mua được khối thuốc lá, tha hồ mà hút.
Đúng vào thời điểm tay đang cầm gáy sách trụi lủi ngẩn người, tôi bỗng nhiên phát hiện ra một hiện tượng kỳ quái, sợi chỉ đóng sách của cuốn sách này hình như hơi quá to thì phải.
Các loại sách cổ làm từ giấy dó tôi đã từng nhìn thấy trong viện bảo tàng rồi, khổ sách hầu hết đều nhỏ hơn khổ giấy 32 (A5) bây giờ một chút, gáy bên phải được đóng bằng dây gai nhỏ. Cuốn kỳ phổ mà tôi cầm vốn dĩ không dày, dường như chẳng cần thiết phải dùng loại chỉ, nói đúng hơn là loại dây to như vậy để đóng. Hơn nữa dây gai thường có màu trắng hoặc xám, sao cuốn sách này lại dùng màu đỏ?
Nghĩ đến đây, tôi liền kéo ngăn kéo lôi bao kim chỉ, lấy ra cây kim khâu chăn to đùng ra, cẩn thận khều sợi dây đóng sách to bằng chiếc đũa từ gáy sách ra.
Do bị cố định trong khoảng thời gian rất dài, sợi dây vừa lấy ra vẫn cong queo như con giun đất, tôi cầm một đầu dây lên quan sát thật kỹ, phát hiện sợi dây màu đỏ sậm này có vân xoắn ốc y hệt vân gỗ niên luân, đây chẳng lẽ là rễ của loại dây leo thực vật nào đó?
Nhìn kỹ lại lần nữa... không đúng, thứ này không phải là dây leo, bởi vì bên trên bề mặt có phủ lớp lông tơ nhỏ xíu, đây chắc hẳn là sản phẩm được cuộn lại từ da của một loài động vật nào đó.
Tôi khẽ nhắm chặt hai mắt lại, dùng ngón áp út tay trái nhạy cảm nhất nhẹ nhàng chạm vào rồi miết thật chậm rãi, cuối cùng cũng tìm thấy phần mép gấp phân chia các lớp rất nhỏ, tôi mở trừng mắt, đổi sang cây kim nhỏ hơn, lần theo manh mối đó mà gỡ ra từng chút một.
Cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy trên lớp da màu đỏ sậm xuất hiện chi chít những dòng chữ nhỏ li ti màu đen như đầu ruồi. Cố nén sự kích động tột cùng trong lòng, tôi cố gắng giữ nhịp thở bình ổn, rồi dùng mũi kim gảy lên từng chút một, mất toi hai tiếng đồng hồ mới gỡ ra xong toàn bộ, lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Một sợi dây da to bằng chiếc đũa thế mà cuộn đến mười mấy vòng, sau khi trải ra hoàn toàn lại to bằng nửa tờ báo, tôi vừa hưng phấn vừa hồi hộp cầm nó lên, phát hiện góc bên phải từ trên xuống dưới đập vào trong mắt là hai chữ viết bằng thể tiểu triện: "Bổ Di".
Bổ di là cái gì? Thoạt nhìn tôi đúng là như trượng nhị hòa thượng sờ không thấy đầu đâu (hoàn toàn mờ mịt). Theo lý mà nói, thứ được che giấu kín đáo như vậy chắc chắn là rất quan trọng đối với chủ nhân của nó, nếu không thì cũng chẳng cần bày vẽ phiền phức như thế để làm gì.
Lại kiên nhẫn đọc thêm vài câu, cuối cùng tôi cũng nhìn ra được chút manh mối, hóa ra những thứ ghi chép trong này là phần bổ sung và đính chính cho một cuốn sách phong thủy khác. Khác với mấy loại sách bói toán, xem tướng tay bán đầy ngoài chợ, nội dung trên trang giấy này (sau này tôi mới biết đó là da của loài Hàn Thử, hiện tại cứ tạm gọi là giấy đi) không hề thâm sâu khó hiểu hay cố tình ra vẻ huyền bí, nó trực tiếp đi thẳng vào vấn đề ngay từ đầu, không có đại cương cũng chẳng chia chương hồi, giọng văn rất là tùy ý.
Mấy câu đầu được ghi chép như thế này: "Tiên sư bí thụ, Ngũ Hành quan khí chi sơ, nghi tuyển mão thì dậu thì đối nhật, tam nhật phục thị chỉ đoan, phương khả kiến khí. Ngô hoặc chi, tuyển ngọ thì đối nhật, bế mục quan chỉ, lập kiến khí dã, hà xá cận thân nhi cầu viễn thích yên?"
Hồi cấp ba tôi học ở ban xã hội, cổ văn cũng đã từng tiếp xúc qua khá nhiều, thế nhưng mấy câu này đọc xong vẫn khiến tôi ong hết cả đầu.
Dựa theo nguyên văn, tôi dịch được ra đại khái là: "Sư phụ từng truyền dạy rằng, thời điểm mới bắt đầu tu luyện Ngũ Hành Quan Khí, nên chọn giờ Mão và giờ Dậu để đối diện với ánh nắng mặt trời, ba ngày sau nhìn lại đầu ngón tay mới có thể nhìn thấy khí. Ta lúc đó cũng cảm thấy cực kỳ nghi hoặc, bèn chọn giờ Ngọ đối diện với mặt trời, nhắm mắt quan sát ngón tay, lập tức nhìn thấy được khí, vậy hà cớ gì phải bỏ gần mà cầu xa?"
Mẹ kiếp, nhắm mắt lại nhìn ngón tay thì nhìn thấy cái rắm gì chứ? Tôi không kìm được mà thầm chửi thề trong bụng.
Chửi thì chửi, không tin thì không tin, thế nhưng bản tính tò mò vẫn là không thể kìm lại được. Lúc này đã hơn 11 giờ sáng, cũng coi là giờ Ngọ rồi, tôi nhìn lên mặt trời, lại nhìn tay mình, nhìn đến hai mắt tối sầm mà cũng chẳng thấy cái gọi là "khí" cả, tôi lại giơ tay về phía mặt trời, nhắm mắt lại... vẫn là một màu tối thui chẳng nhìn thấy gì.
Tôi chợt nảy ra một ý tưởng khác thường, có khi nào sau khi nhắm mắt thì khí mới hiện ra, còn mở mắt là khí sẽ biến mất không?
Thế là, tôi lại đưa tay về phía mặt trời, khẽ nhắm hờ mắt lại, rồi len lén hé mắt ra một khe nhỏ xíu...
Tôi thấy rồi! Tôi thật sự nhìn thấy rồi!
Tại đầu năm ngón tay ẩn hiện năm luồng khí tức màu da người, dài khoảng năm sáu phân, to hơn ngón tay một chút, tôi thử cử động ngón tay, năm luồng khí kia cũng chuyển động theo...
Sở dĩ tôi tiết lộ đoạn này cho mọi người, có hai mục đích, một là để diễn tả tâm trạng kích động của tôi lúc bấy giờ, hai là hy vọng mọi người có thể tự mình trải nghiệm, thực tiễn chính là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm chứng chân lý mà.
Thật ra, tôi dám kể ra phương pháp trên cho mọi người nghe vì đó cũng chỉ là một chút tài mọn vặt vãnh, ngoài việc làm trò vui ra thì chẳng có tác dụng thực tế nào sất.
Ngay lúc tôi còn đang tỏ kinh ngạc vì nhìn thấy cái gọi là "khí", phía dưới liền vang lên thanh âm của chủ nhiệm gào lên gọi tôi: "Tiểu Vũ, cơm nước thôi!"
"Tôi đau bụng, không ăn đâu, mọi người cứ ăn đi!"
Dầu ăn bị tôi phá sạch rồi, nghĩ bằng mông cũng biết tay đầu bếp Tứ Xuyên kia chẳng nấu được món gì ra hồn đâu.