Thời còn đi học, những cuốn sách ngoại khóa mà tôi yêu thích nhất chính là những tài liệu lịch sử dân gian nói về thời cổ đại. Vì vậy, ngay lập tức tôi đã nhận định rằng nơi này hoàn toàn không phải là kho tàng bí mật bỏ hoang, mà chính là một toà cổ mộ!
Cổ mộ này rộng có diện tích ước chừng khoảng nửa sân bóng rổ, hình dạng vuông vức, chiều cao tầm ba mét. Ánh lửa hắt ra từ ngọn đuốc vừa đủ sáng để nhìn thấy đến tận cùng, ở góc đông bắc đã có vài nơi bị sụt lún nhẹ, một đống gạch xám thất loạn bát tao nằm rải rác xung quanh. Toàn bộ toà cổ mộ nhìn qua khá là khô ráo, kèm theo đó là mùi tanh hôi thoang thoảng khó chịu.
Mặc dù trước đó tôi đã từng nhiều lần tiếp xúc với cổ mộ qua sách vở và TV, thế nhưng lần đầu tiên gần như trực tiếp tiếp xúc với một toà mộ cổ thực thụ, cảm giác thật đúng là hoàn toàn sốc, từ sâu trong đáy lòng tôi nảy sinh ra một nỗi sợ hãi khôn xiết, khiến cho toàn thân tôi nhất thời run lên, tay chân không tự chủ mà khẽ run rẩy.
"Kim Cương Pháo, cho tôi một điếu thuốc được không?" Tôi cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh từ sau cơn sốc, một điếu thuốc vào thời điểm này có thể giúp tôi xoa dịu những cảm xúc bất an.
Kim Cương Pháo toàn thân run rẩy lôi ra hộp thuốc rồi đưa cho tôi một điếu, tôi nhìn thấy trong hộp chỉ còn lại một điếu nữa, tôi liền nhận lấy điếu thuốc rồi châm lửa, khẽ hít sâu một hơi: "Đừng quá sợ hãi, chúng ta còn phải đi xem xét những thứ khác."
"Sợ hãi? Tôi không sợ hãi đâu! Tôi chỉ là đang lo lắng bản thân vô tình động vào những thứ của người chết mà thôi." Kim Cương Pháo trực tiếp phủ nhận bản thân đang sợ hãi, giả vờ làm ra vẻ dũng cảm để che lấp.
"Tôi cũng không định động vào thứ gì trong này cả, tôi chỉ là muốn đi qua xem xét một chút thôi..." Tôi lắc đầu nói: "À phải rồi, dựa vào vị trí mà chúng ta hiện đang đứng, đống phân mà cậu ỉa ra có khi lại đang nằm trên phần mộ của người khác đó."
Kim Cương Pháo nghe đến đây thì chỉ biết im lặng, tôi và hắn một tay cầm lấy ngọn đuốc, từng bước từng bước tiến vào bên trong cổ mộ, trong lòng lo lắng rằng nơi đây tồn tại những cơ quan bẫy rập kỳ lạ như trong phim, quả thực chúng tôi đang sợ bản thân bị rơi vào bẫy phục kích. Thế nhưng sau đó, cảm giác mỗi bước chân giẫm lên trên mặt đất truyền tới cảm giác chắc chắn, khiến trái tim tôi dần trở nên yên tĩnh hơn.
"Bên kia có một cái quan tài." Kim Cương Pháo chỉ tay vào cỗ quan tài khá lớn được đặt theo hướng bắc xuôi nam cách đó không xa, nằm trên một bục đá nổi cao ở chính giữa cổ mộ.
"Tôi nhìn thấy rồi, tốt nhất là đừng động vào nó, xem xét xem nơi này còn thứ gì khác nữa không." Tôi gật đầu và nói.
Tôi cầm lấy ngọn đuốc tiến về phía bắc của toà cổ mộ, phát hiện nơi đó chỉ có một cái bàn nhìn qua trông giống như bàn cúng ẩn hiện phía kia.
Kim Cương Pháo vẫn còn bận tâm đến lời nói của tôi về việc hắn đang tỏ ra sợ hãi, vì thế nên hắn không đi theo tôi mà hướng về phía góc đông bắc, đi tới nhìn xem những viên gạch xám đang nằm rải rác.
Tôi khẽ đưa ngọn đuốc đến gần cái bàn có bộ dáng trông giống như bàn cúng kia, phát hiện ra được đây là một cái bàn có kiểu dáng cực kỳ cổ xưa, kiểu dáng này tương tự như những cái bàn ngày nay, khác biệt nằm ở độ dài của cái bàn, cùng với bốn góc hơi cong lên, bên trên trang trí hoa văn sóng nước.
Mặt bàn có lẽ vì lâu ngày nên đã phủ đầy tro bụi, cộng với ánh sáng không đủ, cho nên không thể nhận ra được chất liệu, trên mặt bàn có đặt hai cái bát hình dẹt tròn, nhìn giống như những bình bát của các nhà sư Phật giáo hay ôm bên người để đi khất thực, bên trong dường như có những loại hạt có hình thù kỳ lạ.
Bên cạnh đó, trên bàn còn có một chồng giấy mỏng manh, hoặc cũng có lẽ là sách vở hay các loại văn án, kích thước nhỏ hơn những tờ giấy khổ 32 mà chúng tôi thường dùng ngày nay nhiều.
Tôi liền dập tắt điếu thuốc, vươn tay thử cầm lên nhìn, không biết chúng đã tồn tại từ năm nào rồi, thời điểm cầm lên thì có không ít rơi vụn lả tả, rơi ra không ít bụi giấy.
Tôi còn đang chìm trong tiếc nuối thầm lặng thì lại nghe thấy tiếng Kim Cương Pháo phía bên kia gọi với sang: "Lão Vu, nơi này hình như từng có người ghé qua, cậu nhanh qua xem này."
Tôi lúng túng cầm lấy bộ cuốn sách cho vào trong balo, sau đó lại chạy tới, chỉ thấy Kim Cương Pháo trên tay xách một cái bao tải dệt màu trắng la lên với tôi: “Lão Vu, khỏi cần xem tiếp nữa, nơi này đã bị người ta khoắng sạch rồi, cậu nhìn xem ở đây còn có một cái lỗ.”
Tôi liền cúi đầu nhìn xuống, phát hiện trên mặt đất cổ mộ quả thật có một cái lỗ, đường kính cái lỗ to cỡ miệng chum nước nhỏ thường gặp, rìa mép miệng lỗ không có lăng góc lộn xộn, trái lại có vẻ rất nhẵn nhụi.
“Bọn trộm chắc chắn là đã đào được không ít đồ tốt, còn mang theo bao tải đến đựng nữa.” Kim Cương Pháo xách cái bao dệt màu trắng kia lên.
Tôi liền đưa tay đón lấy cái bao tải trong tay Kim Cương Pháo, ghé sát ngọn đuốc lại gần nhìn kỹ, lông tơ toàn thân tức thì đều dựng đứng lên, trái tim hẫng lại một nhịp, chỉ trong nháy mắt mồ hôi lạnh túa ra như tắm, đây đâu phải là bao tải gì, đây rõ ràng là một tấm da rắn màu trắng xanh xen kẽ.
“Da rắn, đây là phần da rắn đã lột mà.” Tôi kinh hãi ném tấm da rắn khổng lồ trong tay đi, hét lớn với Kim Cương Pháo.
“Hả?” Kim Cương Pháo hét lên kinh hãi, vội vàng chĩa súng trường từ sau lưng ra trước mặt, mặt cắt không còn giọt máu.
Ngay lúc này, từ phía miệng hố sụp xuống truyền đến thanh âm rít gào chói tai, ngay sau đó một luồng khí tanh tưởi lập tức xộc lên từ miệng hố dưới chân chúng tôi.
Chỉ tấm da rắn đã dọa cho hai thằng chúng tôi sợ chết khϊếp, chính chủ mà xuất hiện thì còn ra cái thể thống gì, thời khắc mấu chốt vẫn là những kinh nghiệm huấn luyện mà chúng tôi từng trải qua phát huy tác dụng.
“Há mồm ra!” Kim Cương Pháo nhanh chóng nhét cây đuốc của hắn cho tôi, quay đầu cầm chặt súng trường, họng súng nhắm vào miệng hố bắn một phát.
“Đoàng!”
Mặc dù tiếng súng nổ vang dội chấn động đến mức não sung huyết, nhưng tôi vẫn theo phản xạ có điều kiện mà mượn ánh lửa phát ra từ nòng súng, nhanh tay chộp lấy vỏ đạn văng ra.
“Cậu đi trước.”
“Tôi đi trước.”
Hai người chúng tôi đồng thời hét lên, cái này cũng chẳng phải vì tôi sợ chết mà đòi chạy trước, mà là thời điểm huấn luyện tân binh từng có quy định, gặp phải tình huống khẩn cấp thì người có vũ khí bọc hậu, để cho đồng đội không có vũ khí rút lui trước.
Tôi vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ lỗ hổng mà bọn tôi cạy ra tung người nhảy ào xuống, lăn một vòng trên đất rồi chộp lấy đại đao mà bọn tôi để lại trong hang, ngay sau đó Kim Cương Pháo cũng giống như quả pháo xịt ngã nhào từ bên trên xuống.
Hai người nhìn thấy đối phương không sao liền vắt chân lên cổ mà chạy, muốn nhanh bao nhiêu có bấy nhiêu, trong lòng cả hai đều hiểu rõ, một khi tính mạng con người bị đe dọa thì tiềm năng phát huy được là vô hạn, tôi từ khi nhập ngũ đến bây giờ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy Kim Cương Pháo chạy nhanh đến như thế.
Mãi cho đến khi hai người chúng tôi chạy một mạch được vài dặm đường, mới dám quay đầu nhìn lại phía sau. Mắt thấy vật kia không có đuổi theo, hai người chúng tôi lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Sau khi thở hổn hển vài hơi, hai người chúng tôi lại bò dậy chạy tiếp, chạy một mạch đến đường nhựa, vị trí bắt đầu giăng lưới điện mới nằm liệt luôn ở đó.
Tôi run rẩy móc ra nửa điếu thuốc còn chưa hút hết từ trong túi quần ra, lần mò bật lửa châm lên, rít mạnh hai hơi rồi đưa cho Kim Cương Pháo, Kim Cương Pháo cũng đưa tay nhận lấy hút hai hơi, lại trả lại cho tôi...
“Lão Vu, cậu đã từng nhìn thấy con rắn nào to thế chưa?” Từ từ hoàn hồn, Kim Cương Pháo liền mở miệng trước.
Mặc dù chúng tôi ngay đến cả bộ dáng chính chủ còn chưa nhìn thấy thì đã bị dọa đến hồn xiêu phách lạc, thế nhưng cái lỗ lớn trên mặt đất cùng tấm da rắn lột ra lại gián tiếp chứng minh cho chúng tôi rằng thứ kia không phải to bình thường đâu.
“Chưa, chưa từng nhìn thấy bao giờ, đời tôi nhìn thấy con rắn to nhất cũng chỉ cỡ miệng bát là cùng.” Tôi lắc đầu trả lời.
“Thứ đó sao có thể lớn đến như vậy được, còn chui vào cổ mộ làm gì?” Kim Cương Pháo quay người nhìn tôi.
“Không biết...” Tôi lắc đầu, lại thò tay vào trong túi đưa vỏ đạn đã bắn ra kia cho hắn.
Quân đội có quy định, bất kể đạn thật hay đạn đã bắn ra, chỉ cần đạn đã bắn rồi thì đều phải thu hồi vỏ đạn và giải trình nguyên nhân bóp cò, phát đầu tiên trong súng trường Type81 của Kim Cương Pháo đều là đạn rỗng, mặc dù chỉ là đạn rỗng, thế nhưng ở trong phạm vi 5 mét vẫn có sát thương cực mạnh, nếu vỏ đạn không thu hồi về được, sau khi quay trở về đơn vị sẽ phải chịu trách nhiệm kỷ luật. Mà sở dĩ tôi có thể nhẹ nhàng đón được vỏ đạn văng ra cũng phải cảm ơn mấy vị chỉ huy cùng huấn luyện viên mặt sắt kia, để huấn luyện tốc độ phản ứng của từng cá nhân chúng tôi, trong các môn huấn luyện đều có một mục, thời điểm đồng đội bóp cò, người đứng bên cạnh phải đón lấy vỏ đạn văng ra từ nòng súng.
Ngoài ra khoảnh khắc Kim Cương Pháo nổ súng bảo tôi há mồm là vì tiếng đạn bắn ra rất lớn, hoàn cảnh vừa rồi lại gần như ở trong không gian kín mít, không há mồm giảm thiểu áp suất sẽ rất dễ gây tổn thương tới màng nhĩ.
“Đạn đã bắn ra một viên rồi, trở về giải trình như thế nào đây, tôi mà bảo lấy súng đi bắn rắn thì ai mà tin?” Sau khi bình tĩnh lại, Kim Cương Pháo cuối cùng cũng nghĩ đến vấn đề mà chúng tôi sắp sửa phải đối mặt.
“Không thể nói thật được, chúng ta tự ý đào mộ người ta cũng chẳng phải việc làm vang dội gì, cho dù chúng ta không có cố ý, ngộ nhỡ bị lãnh đạo điều tra ra được, chúng ta cũng không giải thích rõ được.” Tôi lắc đầu nói.
“Thế cậu bảo phải làm sao bây giờ?” Kim Cương Pháo khó xử hỏi.
“Lần trước Trương Quốc Phong ở ban cấp dưỡng đưa cơm cho trạm gác trên núi chẳng phải bảo là đã nhìn thấy sói sao? Một lần kia còn dọa hắn suýt chút nữa thì đái cả ra quần, hay là chúng ta cũng bảo là gặp phải sói hoang đi.” Tôi liền đưa ra một chủ ý.
“Tôi đến sói trông như thế nào còn chưa thấy, bên trên mà hỏi kỹ thì tôi biết phải ăn nói làm sao?” Kim Cương Pháo mếu máo.
“Cậu chưa bao giờ xem TV à? Hơn nữa chó becgie ở phân đội của tôi trông thế nào cậu còn không biết sao? Sói cũng na ná thế thôi.” Tôi lúc này chỉ hận rèn sắt không thành thép!
“Thế ngộ nhỡ cái thứ mà mình gặp sau này chui ra cắn người thì phải làm sao?” Nhân phẩm Kim Cương Pháo cũng không xấu.
“Khả năng không lớn, vật kia đã ở nơi đó chắc cũng được một khoảng thời gian rồi, lâu như vậy mà cũng không thấy nó làm chuyện xấu gì, cộng thêm có lưới điện ngăn cách, người trong thôn bên ngoài cũng không tiến vào được, ngọn núi này của đơn vị chúng ta có cả trăm cái hang động bỏ hoang, sao mà lại có thể khéo đến mức lại có người chui vào cái hang vừa nãy của mình được.”
Hai người lại thương lượng thêm một số chi tiết, lề mề cho đến khi trời tối, ai quay trở về phân đội của người nấy.
Do ban ngày tôi đã bị doạ cho sợ hãi quá độ, sau khi về đến đại đội ngả đầu xuống liền ngủ. Cũng không biết Kim Cương Pháo quay trở về xong đã nói cái gì, hơn chín giờ tối, lãnh đạo đại đội trực tiếp lái xe đến phân đội chúng tôi, nhìn ngó một lượt tất cả chó nghiệp vụ nơi này, cuối cùng dừng lại trước chuồng con chó tên là “Quốc Vinh” của phân đội trưởng chúng tôi, liên tục hỏi mấy lần hành tung hôm nay của “Quốc Vinh”, khiến cho phân đội trưởng chúng tôi nghệt cả mặt ra.
Về sau tôi mới biết được, ấn tượng sâu nhất của Kim Cương Pháo chính là con chó “Quốc Vinh” mà phân đội trưởng dắt đi làm mẫu thời điểm chúng tôi xuống đại đội, về báo cáo bèn dựa theo đặc điểm hình thể của “Quốc Vinh” mà miêu tả con sói mà hắn từng gặp, đến cuối cùng còn vẽ rắn thêm chân bồi thêm một câu “là một con sói cái”.
Tên này quan sát cũng kỹ thật đấy.