Do tính chất đặc thù của đơn vị, toàn bộ ngọn núi đóng quân đều bị lưới điện bao vây kín mít, phía dưới chính là tường xi măng cao hai mét, phía trên là ba sợi dây điện luôn được lưu thông điện lưới quanh năm.
Phạm vi lưới điện rất rộng, nhiệm vụ tuần tra khu vực lưới điện đều do phân đội công binh và phân đội quân khuyển cùng nhau đảm nhiệm.
Mỗi lần tuần tra đều là hai người một chó, sáng sớm thực thi tối khuya hoàn thành, hai người một chó sẽ đi vòng quanh cả ngọn núi một lượt.
Cấp trên trợ cấp mười hai tệ mỗi lần tuần tra, lính cũ ít ai ham hố công việc khổ sai dạng này, loại công việc này thường sẽ do tân binh mới gia nhập nhận việc để lập công, vừa là để thể hiện bản thân, vừa có thể nhận thêm được phụ cấp một tháng ba mươi lăm tệ, đối với Kim Cương Pháo nghiện thuốc lá nặng mà nói thì số tiền này đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Sáng hôm sau, Kim Cương Pháo toàn thân trang bị đồ ngụy trang, ngực đeo súng trường Type81, tay cầm đại đao đến gọi tôi tới dẫn đường. Thời điểm ấy tôi chưa được cấp chó cho riêng mình, cho nên phải một mình đi theo hắn. Các phân đội có tính chất khác nhau cho nên chúng tôi trừ nhiệm vụ đặc biệt thì không được sờ vào súng, phân đôi công binh của Kim Cương Pháo thì được trang bị súng trường, mỗi lần thực hiện nhiệm vụ tuần tra thì có thể mang theo để phòng thân.
Lính cũ cơ bản là sẽ không mang theo súng, một là vì nơi này hiếm khi xảy ra chuyện, hai là vì đường xa mang theo súng quá là mệt. Kim Cương Pháo thân hình lực lưỡng dồi dào, quan trọng là hắn cảm thấy đeo súng có một loại cảm giác oai phong lẫm liệt nên lần nào cũng phải vác theo.
Mà cũng phải nói, tên này trước đây quả thực là đã từng gặp phải sự cố. Gần đây hắn đi tuần tra bắt gặp một đôi tình nhân chui lỗ tường yêu đương, hắn liền nhắm súng uy hϊếp rồi áp giải đôi tình nhân kia về đội suốt nửa buổi chiều, nghe nói cảnh tượng nhìn qua trông giống hệt đám quỷ Nhật Bản dí súng đuổi dân ta, bắt đi trước, hắn dí súng theo sau, dọa hai người kia khóc váng cả một vùng.
Về đội đội trưởng xem qua thẻ học sinh của hai người rồi thả đi, xong còn khen hắn làm tốt nhiệm vụ, dặn dò sau này gặp phải tình huống tương tự thì linh hoạt xử lý. Tôi đoán Kim Cương Pháo cũng chẳng hiểu “linh hoạt” là khám xét rồi thả người, vì sau này hắn vô tình gặp phải bà lão chui lỗ nhặt củi vẫn áp giải về như thường.
“Cậu, đi trước mở đường.” Hai người chúng tôi đi đến rìa rừng, Kim Cương Pháo liền đưa đại đao cho tôi.
“Sao cậu không tự mở đường đi?” Tôi bĩu môi không nhận đại đao.
“Vậy cậu đeo súng nhé?” Kim Cương Pháo lại đưa súng, còn hắn thì tự cầm lấy đao đi trước chặt cành cây bụi rậm mọc sát lưới điện.
Tôi tháo băng đạn ra kiểm tra, bên trong băng đạn có một viên đạn rỗng, hai viên đạn thật.
Đơn vị đóng quân từ thời đầu lập quốc, hơn năm mươi năm đóng quân tại đây khiến cho thú nhỏ hoang dã rất phong phú, thỉnh thoảng trong bụi còn lao ra thỏ, lợn rừng, chồn,... các loại động vật nhỏ.
Ba giờ sau, hai người chúng tôi đi đến dưới sườn núi, Kim Cương Pháo dừng ở một gò đất cây thưa: “Lão Vu, đào thứ kia ngay đây.”
Hắn nói lời này tôi mới bắt đầu quan sát khu vực xung quanh, xung quanh nơi này cỏ cây um tùm, riêng gò đất này cây cối lại còi cọc, chỉ lác đác loại cỏ tên là Quỷ Tử Cương. Phía bắc gò đất là dốc đứng, dưới chân dốc có một hồ nước phẳng lặng, nhìn vào nước xanh thẫm chứng tỏ hồ này rất sâu, mặt hồ có một vài cành khô lá mục trôi lềnh bềnh nhìn mà rợn người.
Kim Cương Pháo liếc tìm trái phải, cuối cùng nhìn thấy hố nhỏ cách đó không xa.
“Đây là dấu mốc của tôi!” Kim Cương Pháo mỉm cười xấu xa, tay chỉ vào đống vật thể màu đen bên hố.
“Cái gì vậy?” Tôi ngồi xổm xuống nhìn kỹ một hồi.
“Phân tôi ỉa ra đấy.” Kim Cương Pháo cười đểu.
“Đệt.” Tôi cầm lấy xẻng nhỏ trong túi đeo đào theo cái hố mà hắn chỉ.
“Lão Ngưu, lần cuối cậu đến nơi này là khi nào?” Hố này khá nông, vì thế nên tôi có thể dễ dàng đào ra được phần hà thủ ô còn sót trong đất.
“Thứ bảy tuần trước, sao vậy?” Kim Cương Pháo ngồi xuống.
“Một tuần sao lại có thể mọc ra nhiều thế...” Tôi chỉ vào nửa khúc rễ: “Hôm trước cậu đưa tôi đoạn rễ đứt tới đầu gối, hiện tại đã có nửa cái mông rồi?”
“Lão Vu, hiện tại cậu đã tin chưa? Tôi đã bảo thứ này chính là nhân sâm mà!” Kim Cương Pháo trợn mắt kinh hô.
Tôi đương nhiên là hiểu được quy luật cơ bản trong tự nhiên, chỉ trong vòng một tuần, chẳng có một loại thực vật nào trên đời lại có thể mọc ra nhanh đến như thế, lại còn có thể phục hồi hình dạng như cũ. Tuy việc này nghe có vẻ lạ lùng thế nhưng tôi lúc đó cũng suy không nghĩ ngợi gì nhiều, liền lấy ra giấy báo trong túi ra gói nửa trên hà thủ ô nhét vào trong túi đeo.
Hai người chúng tôi đi xuống gò đất, sau đó lại tùy tiện tìm một hang động nghỉ ngơi uống nước. Xung quanh ngọn núi này toàn là hang động bỏ hoang, chắc hẳn những hang động này đều là công sự thời kháng chiến, kích cỡ của chúng cũng là khác nhau, có hang động to bằng sân bóng rổ, có nhỏ như phòng khách. Hang động gần đơn vị thì đã sớm được sửa chứa tu bổ để lưu trữ vật tư quân nhu, hang động xa hơn thì vẫn duy trì trạng thái bỏ hoang.
Hang động mà chúng tôi nghỉ chân cao hai mét, miệng hang ít cỏ ít cây hướng thẳng về phía nam, ánh nắng ban trưa chiếu sáng nửa hang. Vào bên trong hang tìm một vị trí sạch sẽ ngồi xuống, Kim Cương Pháo liền tháo túi đeo, lấy từ bên trong ra hai chai bia và mấy cây lạp xưởng hun khói.
Hắn liền ném cho tôi chai, tôi lại đem chai bia ném lại, nói: “Tôi không uống bia, cho tôi điếu thuốc đi.”
Nói đoạn, tôi liền cầm lấy điếu thuốc châm lửa nằm hút phì phèo, mắt thấy tôi thổi vòng khói, Kim Cương Pháo liền đặt chia bia xuống dưới đất, châm lên điếu thuốc hít mạnh một hơi rồi thổi ra từng sợi khói thẳng xuyên vòng giống như tôi: “Ha ha, Lão Vu, cậu nhìn cái này giống cái gì?”
Tôi đưa mắt nhìn hắn một hồi, cũng không đáp lời hắn, ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện nơi này có điểm kỳ lại, khói trắng của thuốc lúc này lại đang bay theo khe nứt trên trần hang động.
“Lão Ngưu, mau ném bật lửa lại đây.” Tôi đứng bậy dậy, kéo đống cành lá khô lại gần.
“Cậu định đốt lửa làm gì?” Kim Cương Pháp miệng ngậm điếu thuốc lầm bầm ném bật lửa qua.
“Tôi nghi bên trên này có hang động ngầm.” Tôi chỉ lên trên đỉnh hang.
Nói xong, tôi liền cầm lấy bật lửa, khẽ châm lửa vào đống lá khô để xem rõ hơn, phát hiện làn khói toàn bộ đều bay vào bên trong khe hở trên đỉnh hang.
“Mau lại đây.” Tôi gọi Kim Cương Pháo bị khói xua ra gốc cây ngoài hang uống bia.
“Làm gì?” Kim Cương Pháo làu bàu vì bị làm phiền, tay cầm chai bia đi đến.
“Thời điểm sinh tồn mà cậu vẫn còn tâm trạng để ngủ à?” Tôi liền chỉ tay khẽ nhắc: “Xem hướng khói bay lên kìa.”
“Có gì đâu mà xem, đã là khói thì đương nhiên là phải bay lên rồi” Kim Cương Pháo lộ ra vẻ khó chịu, sau đó ngẩng đầu nhìn lên.
“Chứng tỏ bên trên hang động này còn có một không gian khác.” Tôi gật đầu nói.
“Ý cậu là trên này có một cái hang động khác?” Kim Cương Pháo tỉnh ngộ đáp.
“Đúng!” Tôi gật đầu một cái thật mạnh: "Hơn nữa còn không hề nhỏ."
“Chúng ta mau tìm cách đi lên xem, biết đâu bên trên là nơi cất giấu súng đạn thời chiến, nếu như phát hiện rồi đem nộp lên thì sẽ lập được đại công.” Kim Cương Pháo bắt đầu mơ mộng.
Tôi cầm lấy bình nước, đổ ít nước để dập lửa, tôi cũng tò mò thế nhưng chẳng hề nghĩ tới vũ khí đạn dược gì, đơn thuần chỉ là vì hiếu kỳ mà thôi.
“Bắc thang người.” Tôi cầm lấy xẻng hô.
“Đến!” Kim Cương Pháo dốc nốt chai bia vào trong mồm, sau đó vịn lấy vách hang mà ngồi xổm xuống.
“Lên.” Tôi liền giẫm lên vai hắn.
Nghiêng đầu vung xẻng thử đâm vào khe, kết qua lại dễ dàng đến bất ngờ, chỉ mới vài xẻng đã mở ra được một lỗ vuông đường kính một thước, bên trên tối om, hiện tại đang giữa mùa hè mà từ lỗ vuông kia lại phả ra từng luồng khí lạnh ngắt.
“Cậu có mang theo đèn pin không?” Tôi từ trên vai Kim Cương Pháo nhảy xuống.
“Ban ngày thì mang theo làm gì.” Kim Cương Pháo lấy tay phủi bụi trên vai, miệng đáp.
“Bên trong tối om, cái gì cũng không nhìn thấy.” Tôi khẽ lắc đầu.
“Châm một bó đuốc.” Kim Cương Pháo liền đưa ra gợi ý.
“Ra ngoài chặt lấy hai cành cây đem về đây.” Tôi tiếp nhận gợi ý của hắn.
Kim Cương Pháo không hổ danh là thành viên của phân đội công binh, mới qua một lát đã kéo về hai cây thông thân to bằng chai rượu.
“To quá, thôi dùng tạm vậy.” Tôi dùng dầu lau súng đổ vào trong khăn quấn lên thân cây thông, nhanh chóng tạo ra hai cây đuốc.
“Cậu lên trước kéo tôi, tôi mà lên trước thì không kéo nổi cậu.” Tôi vịn người vào vách hang rồi ngồi xổm xuống.
“Bên trên thế nào?” Tôi lấy tay xoa xoa hai cái vai đau, ngẩng đầu hô lớn.
“Tối om, mau lên đây.” Kim Cương Pháo nằm sấp kéo tôi lên.
“Nhanh châm đuốc.” Kim Cương Pháo cầm lấy bật lửa châm lên ngọn đuốc.
Nhờ ánh đuốc yếu ớt phát ra mà quan sát, hai đứa chúng tôi khẽ hít một hơi khí lạnh.
“Lão Vu, chỗ này nhìn qua hình như không giống kho đạn đâu...”