Chương 3: Phân đội quân khuyển

Sau khi phân ra từng phân đội khác nhau, ngày tháng bình lặng dần trôi...

Phân đội quân khuyển nằm sâu nhất trong một ngọn núi lớn của đơn vị chúng tôi, vị trí toạ lạc khá là hẻo lánh nhằm tránh khỏi việc lây lan bệnh truyền nhiễm và nhu cầu huấn luyện đặc thù, toàn bộ phân đội chưa đầy ba mươi người, môi trường nơi đây có một loại cảm giác cũ kỹ cùng với những tòa nhà được xây dựng từ những năm của thập niên tám mươi.

Thời điểm vừa mới đến đây tôi cảm thấy khá là hối hận, nơi này quá mức vắng vẻ, người thì thưa, bình thường cũng chẳng có ai trò chuyện.

Khi được phân công nhiệm vụ, tôi được điều vào ban huấn đạo làm phó ban trưởng, bởi vì hai con cɧó ©áϊ vẫn còn đang trong thời kỳ mang thai chưa sinh nên tôi tạm thời chưa có chó con thuộc về mình, nên bình thường tôi sẽ đi theo các lão ban trưởng làm quen với môi trường mới.

Phân đội của tôi có hơn bốn mươi con chó nghiệp vụ, sáu con chó làm công tác hỗ trợ huấn luyện. Ngoài chó giống và chó lập công đã về hưu, số lượng chó nghiệp vụ còn đang phục vụ trong quân ngũ chưa tới hai mươi con, toàn bộ đều là giống chó Becgie Đức, hoặc còn gọi là chó chăn cừu Đức theo cách gọi phổ thông.

Chủng loại chó này cực kỳ thuần chủng, huyết thống của bọn chúng phải được đảm bảo vô cùng tinh khiết. Hai con chó giống đực và năm con chó giống cái đều được nhập khẩu trực tiếp từ Đức, chuyên trách việc sinh sản nên không tham gia vào công tác huấn luyện, khẩu phần mỗi ngày ước tính rơi vào khoảng mười tám tệ rưỡi, trong khi quân nhân chúng tôi lúc ấy chỉ có đãi ngộ ở mức năm tệ bốn hào.

Càng tìm hiểu sâu hơn, tôi lại càng thêm nắm rõ về chó nghiệp vụ, giống chó Becgie Đức khả năng phục tùng cao, trí thông minh vượt trội, thể hình và khứu giác thuộc hàng top đầu, rất thích hợp cho việc tuần tra thủ hộ biên phòng cùng cứu hộ cứu nạn, chó Becgie Đức khi trưởng thành có chỉ số thông minh đạt trình độ trẻ em năm tuổi, lại trung thành tuyệt đối không cắn chủ.

Quân đội cần phải giữ gìn huyết thống của bọn chúng không được lưu tán ra bên ngoài, cộng thêm môi trường phục vụ đặc thù khiến cho chó động dục tâm tình không ổn định, cho nên cả chó đang phục vụ trong quân ngũ đều sẽ bị triệt sản, bất kể là đực hay cái!

Vì thế khi có dân buôn chó hoặc nuôi chó khoe rằng “chó nhà tôi có nguồn gốc từ chó nghiệp vụ trong quân đội” thì chỉ toàn là khoác lác. Chó nghiệp vụ chính quy phục vụ từ năm thứ hai đến năm thứ sáu sau khi sinh, chỉ vỏn vẹn trong vòng bốn năm, chó nghiệp vụ sau khi lập được công lao thì có thể được gia hạn thời gian phục vụ, chó sau khi về hưu không có công lao gì thì phải đem đi thực hiện "an tử" (cái chết nhân đạo). Điều này luôn khiến cho tôi đau lòng, may mà chó nghiệp vụ hầu hết đều lập được ít nhiều công trạng, được sống đến khi tuổi già. Cái chết nhân đạo chỉ là quy định trên giấy, ở trong phân đội chúng tôi chưa từng áp dụng.

Ngoài ra, mỗi con chó sau khi sinh ra đều được đánh số cùng ký hiệu, được lập hồ sơ lưu trữ truy vết huyết thống ba đời, tức là từ đời ông bà nội ngoại của chúng.

Tên của mỗi một con chó cũng không thể tuỳ tiện đặt bừa. Ví dụ chó mẹ sinh sản tên là “Trung Hoa”, con cháu của nó tên gọi phải bắt đầu bằng chữ “Hoa”. Tên chó nghiệp vụ chỉ được lưu truyền nội bộ, huấn khuyển viên không được phép tiết lộ lung tung, phòng trường hợp người ngoài biết được tên của nó mà gọi tên sẽ làm giảm cảnh giác khiến nó không chủ động tấn công!

Những ngày chưa có chó thuộc về riêng mình, tôi được phân công trợ giúp ban sinh sản nấu ăn cho chó, đây cũng là khoảng thời gian chán đời nhất. Nếu được nghỉ phép quay trở về nhà thăm gia đình, gia đình có hỏi làm gì trong đơn vị đặc chủng, bảo là “nuôi chó” thì cũng chẳng hay ho gì, bản chất cũng chẳng khác biệt nhiều so với nuôi heo trồng rau.

May mà Kim Cương Pháo vẫn còn chưa quên chiến hữu cùng nhau quét dọn chuồng heo suốt nửa năm, cứ cách vài ngày lại tìm tôi trò chuyện.

Ban đầu tôi thực sự rất cảm động, sau này tôi mới phát hiện thằng cha này đến là có quy luật, tối thứ ba cùng thứ sáu đúng giờ mà đến. Hai ngày ấy đúng vào thời điểm phân đội hầm xương cho chó, chó ăn hai bữa mỗi ngày, mười giờ sáng và bốn giờ chiều, khẩu phần thức ăn mỗi lần đều đặn là tám lạng thức ăn hạt được ngâm mềm trong nước hầm xương. Mỗi tuần quản lý đều ra chợ mua đầy đủ bốn bộ xương của bốn con heo, Kim Cương Pháo chính là nhắm vào thịt xương mà đến.

Thời gian dần trôi qua, tên này vì ngại cảnh ăn chùa, cho nên số lần ghé thăm giảm hẳn so với trước.

“Lão Vu, tôi mang thứ tốt tới cho cậu đây.” Một buổi tối, Kim Cương Pháo lại như thường lệ mò đến, lén lút lấy ra gói giấy báo.

“Cái gì đấy?” Tôi dừng lại công việc thêm củi vào trong lò.

“Nhân sâm đấy.” Kim Cương Pháo trực tiếp mở giấy báo ra.

Bên trong bọc giấy báo là một khúc rễ cây to bằng cổ tay người lớn, dài chừng hơn hai mươi phân, hình dáng giống hệt người với mày mắt tay chân đầy đủ, thậm chí còn có “cái ấy” nhỏ xíu, tiếc là phần chân đến đầu gối đã bị đứt đoạn.

“Đâu ra thế?” Tôi với tay nhận lấy xem xét một hồi.

“Gần đây tuần tra khu vực lưới điện thấy đấy, bị nước mưa cuốn trôi lộ ra nửa khúc, kéo mạnh quá không ra hết nên bị đứt mất một đoạn.” Kim Cương Pháo đáp.

“Nhìn không giống như là nhân sâm, trông giống hà thủ ô hơn.” Tôi lật qua lật lại khúc rễ.

Ông nội tôi hành nghề bốc thuốc trung y, cũng nhờ đó mà tôi cũng có thể thông hiểu đôi chút về dược liệu, khúc rễ này nhìn qua trông giống như là hà thủ ô nhưng kích cỡ lại to một cách bất thường.

“Mau cho vào trong nồi hầm chung đi, biết đâu ăn vào lại có thể trường sinh bất lão.” Kim Cương Pháo nhìn nồi xương đang tỏa hương thơm ngát, miệng chảy dãi.

“Nhân sâm thường mọc trên thân cây trơn bóng, thứ mà cậu đào từ trong đất này đem hầm ăn có khi bị ngộ độc, cho dù nó có là nhân sâm thật thì phần chân đã bị đứt, phải đào phần chân còn lại lên xem mới được.” Thực tế tôi chẳng hề tin vào cái gì gọi là trường sinh bất lão, bảo tên này đào phần còn lại chỉ là vì trong lòng hiếu kỳ muốn xem tận mắt mà thôi.

“Được thôi, thứ bảy ngày mai tôi dẫn cậu đi xem!” Kim Cương Pháo với tay cầm lên miếng xương heo đưa lên mồm tôi chặn miệng.

Vốn chỉ là hiếu kỳ nhất thời, ai mà ngờ được chuyến đi cùng Kim Cương Pháo ấy lại hoàn toàn thay đổi quỹ đạo của cuộc đời tôi, khiến cho thế giới quan chủ nghĩa duy vật của tôi bị lay chuyển dữ dội!