Trong chương này cần phải nhắc đến một chút về Ngưu Kim Cương, nam chính số hai trong truyện này, là huynh đệ vào sinh ra tử với tôi.
Họ và tên: Ngưu Kim Cương.
Biệt danh: Kim Cương Pháo.
Giới tính: Nam.
Tuổi: 20.
Trình độ văn hóa: Trung học. Nhưng tôi đã từng lén xem thư tay mà hắn viết để tỏ tình thì tôi đã nghi ngờ hắn đến bậc tiểu học vẫn còn chưa học xong.
Quê quán: Sơn Đông. Thằng này tông giọng đặc sệt vùng Đông Bắc nên tôi suy đoán tổ tông hẳn là có gốc Đông Bắc.
Chiều cao: 170 cm, có lẽ lúc đo giày đã lén lót thêm năm phân.
Cân nặng: 90kg, dữ liệu cân nặng sau khi nhịn đói ba ngày.
Sở trường: Đoạn tình. Từ khi tôi nhập ngũ rồi quen biết hắn đến giờ, tên này phải trải qua thời gian yêu đương ít nhất là hơn hai mươi mối tình, kết cục toàn là thất bại.
Loại người như này thuộc dạng không bao giờ mất đi tinh thần cùng nghị lực. Thời điểm hai người chúng tôi còn đang trải qua quãng thời gian huấn luyện tân binh gian khổ, buổi tối phải học điều lệnh chính là khoảng thời gian nghỉ ngơi duy nhất. Có một buổi tối xem tin tức xong lại học điều lệnh, cả đội xếp hàng thẳng tắp, giả vờ lộ ra vẻ chăm chỉ, thực ra thì chỉ học một cách qua loa. Lúc ấy tên này lại ngồi khoanh chân trên giường phát biểu: “Đừng giả vờ nữa, huấn luyện viên đã rời đi rồi, mọi người họp bàn xem sau này phải sống như thế nào đi.”
Cả đám sau khi nghe hắn nói xong thì vẫn cúi đầu, chẳng ai thèm đáp lời hắn. Thấy chán, hắn liền đổi đề tài: “Để tôi kể chuyện cho mọi người nghe cái này nhé, hồi ở nhà tôi đã từng xem qua một đĩa phim sεメ...”
Mắt thấy chúng tôi ngẩng đầu lên hóng hớt, hắn càng kể càng hăng: “Chuyện là có một gã đàn ông bởi vì sinh kế khó khăn mà bị ép buộc tiến vào hộp đêm làm trai bao. Bà chủ bắt gã cởϊ qυầи ra để kiểm tra cái ấy to hay nhỏ, gã liền nghe lời mà cởi ra, bà chủ bảo gã không được, cái ấy nhỏ quá, cho dù có đi làm thì cũng chẳng kiếm được tiền, có khi còn phải đền tiền. Thế nhưng bà chủ bảo với gã là đừng lo, bà ta có bí kíp, nội trong ba ngày biến súng ngắn thành đại bác cỡ lớn. Thế là bà chủ liền dẫn gã vào trong phòng, rồi bôi dầu ớt lên cái ấy của gã, các cậu nghĩ xem, bôi thứ đó vào thì đau chứ, đau đến mức khiến cho cái ấy của gã đàn ông kia phải giật lia lịa, giật càng cứng, cứng càng giật, giật càng cứng...”
Lúc ấy tên này còn nhập vai đến mức lấy tay đặt vào phần háng giật giật không ngừng, miệng hô: “Cái ấy của gã kia càng giật càng cứng, cứng càng giật, giật càng cứng... cuối cùng luyện thành Kim Cương Đại Pháo.”
Đúng lúc chúng tôi đang cười ngặt nghẽo thì tôi phát hiện trên cửa sổ có thêm một khuôn mặt, chính là khuôn mặt của huấn luyện viên!
Tôi liền ho khan hai tiếng nhắc nhở, ai ngờ tên kia chẳng những không hiểu ý tốt của tôi mà còn quay sang nói: “Các cậu xem kìa, lão Vu bình thường làm ra vẻ đạo mạo, hiện tại lại kích động đến mức ho sặc sụa, ha ha.”
Thôi kệ, tôi đành cúi đầu im thin thít, lúc này huấn luyện viên từ bên ngoài đá tung cửa, bước nhanh đến bên giường Kim Cương Pháo, túm cổ hắn còn đang ngẩn người lôi xuống.
Tối hôm ấy chúng tôi lại có dịp hiếm có khó tìm mà được phép lên giường ngủ từ chín giờ, Ngưu Kim Cương thì thảm rồi, đến nửa đêm mười hai giờ vẫn còn bị huấn luyện viên hô lên liên hồi đúng một một câu lệnh...
“Chuẩn bị ngã trước, ngã!”
“Chuẩn bị ngã trước, ngã!”
…
Ngày hôm sau, biệt danh Kim Cương Pháo chính thức được dành cho hắn, vốn chỉ trêu đùa một lúc là xong, thế nhưng hắn lại cực kỳ ghét bị gọi biệt danh đó: “Các cậu có biết tôn trọng người khác không, không được gọi tôi là Kim Cương Pháo, gọi Pháo ca đi...”
Còn một chuyện vui này nữa, hôm nọ sau bữa trưa, tôi nhận nhiệm vụ đi cho heo ăn. Lúc ấy ở gần nhà ăn chung có nuôi hai con heo cái, vì để thể hiện bản thân mà tôi đã chủ động trợ giúp đầu bếp cho heo ăn và quét dọn chuồng heo, Kim Cương Pháo thì lon ton theo sau hút thuốc.
“Lão Vu, hơn nửa năm nay chúng ta chưa nhìn thấy đàn bà rồi nhỉ?” Kim Cương Pháo ngồi xổm trên tường thấp của chuồng heo nhìn tôi hì hục dọn dẹp.
“Sao?” Tôi ngậm lấy điếu thuốc mà Kim Cương Pháo dí cho, lúc ấy tôi cũng đã biết hút thuốc nhưng không bị nghiện nặng.
“Cậu nói lâu rồi không gặp phụ nữ, sao tôi nhìn con heo cái này cũng thấy hai mí mắt thế?” Kim Cương Pháo cười cợt nói.
“Hay tôi giữ nó lại, cậu lên làm một phát?” Tôi cười trêu.
“Được, cậu giữ cho chắc, tôi tới...”
Nói đến đây, hắn lại làm ra động tác chó gặm cứt ngã từ tường thấp xuống chuồng heo, may mà ngạnh khí công được hắn tu luyện rất tốt, một cái hít đất lật người đứng dậy kiểu cá chép uốn lưng, miệng hô lớn: “Đệt, ai đá lão tử?”
Tôi vẫn còn ngậm lấy điếu thuốc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy đội trưởng chỉ huy sắc mặt âm trầm đứng ở bên ngoài chuồng heo: “Tôi!”
“Xong rồi, xong rồi, Kim Cương Pháo này thật đúng là tai họa...” Tôi thầm nguyền rủa thằng cha béo lùn này.
Kết quả xử lý mà bên trên đưa ra là nửa năm sau, hai thằng chúng tôi sau mỗi bữa ăn hàng ngày đều phải đi quét dọn chuồng heo!
Mà tình bạn giữa tôi và Kim Cương Pháo cũng từ nửa năm ấy trở nên thâm hậu và ăn ý. Người ta thường nói con người lúc thuận buồm xuôi gió ở cùng nhau thì xong là hết, chẳng có tình cảm gì, còn lúc xui xẻo mà vẫn gắn bó cùng nhau, tình cảm mới thật sự sâu đậm. Hiện tại nghĩ lại, chuồng heo năm xưa quét cũng chẳng uổng chút nào!