Cú sốc quá lớn bất ngờ ập đến khiến đầu óc tôi rơi vào trạng thái trống rỗng ngắn ngủi, trong đầu tôi chỉ còn lại một loại ý nghĩ duy nhất, tại sao tôi lại nằm trong quan tài?
Mà lúc này Kim Cương Pháo còn căng thẳng hơn cả tôi, đêm hôm khuya khoắt ở trong tòa cổ mộ âm sâm như thế này, lại nhìn thấy một thi thể cổ xưa có tướng mạo giống hệt người bạn đồng hành duy nhất của mình, ánh mắt hắn nhìn tôi lúc này ngoài sự sợ hãi ra còn lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Tôi lắc đầu quầy quậy, cố gắng cưỡng ép bản thân tỉnh táo lại một chút, tôi đưa tay sờ lên trán, cái mụn trứng cá to tướng mọc mấy hôm trước vẫn còn nguyên si ở đó. Tôi vẫn là tôi, tôi vẫn là tôi, đúng là như vậy rồi, từ đó tâm lý còn đang hoảng loạn của tôi mới hơi hoàn hồn lại đôi chút.
Vừa mới ngẩng đầu lên, tôi thấy Kim Cương Pháo đang chĩa con dao phay to tướng vào mặt tôi, mồ hôi hắn vã ra như tắm, người run lên cầm cập: "Lão... lão Vu... cậu... là ai?"
Tên này có cái tật cứ hễ căng thẳng một chút là bắt đầu nói lắp.
"Tao là tao chứ ai! Tiên sư nhà mày, mày cầm dao định làm gì?" Hai mắt tôi trừng lớn lườm hắn.
Có lẽ câu chửi thề của tôi lọt vào trong tai hắn còn hay hơn cả "thiên lại chi âm", còn khiến hắn vui mừng và yên tâm hơn bất kỳ lời nói a dua nịnh nọt khéo léo nào.
"Sao người nằm trong quan tài lại giống cậu như đúc thế?" Hắn từ từ hạ dao xuống, đưa tay quệt mồ hôi.
"Mày đừng có cứ lấy đèn pin rọi thẳng vào mặt tao." Ánh sáng từ đèn pin quân dụng phát ra rất mạnh, khiến cho tôi bị chói mắt cực kỳ khó chịu.
"Ờ, ờ, tôi quên mất..." Kim Cương Pháo vội vàng chuyển ánh đèn pin bên tay trái từ mặt tôi sang trong quan tài.
Tôi cũng chĩa đèn pin vào trong đó, cố nén sự sợ hãi và nghi hoặc xuống, tỉ mỉ quan sát bộ thi thể cổ xưa có diện mạo giống hệt mình kia.
Chỉ thấy thi thể nằm trong quan tài này tuy không biết đã chết bao nhiêu năm, thế nhưng diện mục vẫn còn sống động như thật, thần thái cực kỳ an tĩnh và tường hòa. Người này mặc một bộ "thanh sắc đạo bào" (áo bào đạo sĩ màu xanh dương), bên trên có thêu đồ án âm dương thái cực bằng chỉ tím. Chân đi một đôi "hắc sắc thú văn ngoa" (giày vải đen thêu hình thú), đầu đội "phù dung quan" (mũ phù dung).
Khuôn mặt người này giống tôi như đúc, thế nhưng nhìn kỹ vẫn có thể tìm ra được những điểm khác biệt nhỏ, người này gầy hơn tôi, vóc dáng cũng cao hơn tôi, lông mày nhạt hơn khá nhiều, sống mũi cũng cao hơn một chút. Ngoài ra tôi nghi ngờ khi qua đời thì tuổi đời người này không lớn lắm, bởi vì trên cằm không thấy có râu. Cũng chính vì nhờ những điểm khác biệt nhỏ này mà hai khuôn mặt vốn rất giống nhau lại mang đến hai loại cảm giác hoàn toàn trái ngược, vị đang nằm trong quan tài này mang đến cho người ta cảm giác phiêu dật tuấn lãng, tiên phong đạo cốt, còn vị đang đứng ở nơi đây (là tôi) thì trông chả có chút khí chất nào như vậy.
"Lão Vu, sao thân thể người này không bị thối rữa nhỉ?" Kim Cương Pháo ngẩng đầu hỏi tôi.
"Tôi cũng không biết, nhìn y phục người này thì chắc hẳn là một đạo sĩ." Tôi đánh bạo dùng ngón tay ấn thử vào thi thể, quả thực không còn chút hơi thở nào.
"Có phải trong miệng người này ngậm Trú Nhan Châu không?" Chắc Kim Cương Pháo chỉ đọc mỗi cuốn Tây Du Ký là sách ngoại khóa duy nhất.
"Đọc truyện xem phim ít thôi." Tôi cũng lười tranh luận với hắn.
"Lão Vu, nhanh lên, chúng ta đừng lề mề nữa, lấy đồ rồi rút gọn thôi." Tên này vừa mới bị dọa sợ một trận, chắc hẳn men say trong người cũng tỉnh quá nửa rồi, lại bắt đầu biết sợ.
Tôi cúi đầu nhìn kỹ lại một lần nữa, toàn bộ cỗ quan tài này ngoài thanh cổ kiếm bên tay trái, cây phất trần bên tay phải, thì chỉ còn lại một hộp ngọc nhỏ màu trắng (bạch ngọc tiểu hạp) ở phía bên phải trên đầu thi thể.
Vì tôi đứng ở phía bên phải quan tài đá nên thuận tay lấy luôn cây phất trần, vừa mới cầm vào đã thấy lạnh buốt, trọng lượng thì nặng hơn tôi tưởng tượng, hình như được chế tạo bằng kim loại. Trong lúc tôi còn đang mải ngắm nghía cây phất trần thì hiệu suất làm việc của Kim Cương Pháo cao hơn tôi tưởng tượng nhiều, hắn nhanh như cắt chộp lấy thanh cổ kiếm, giật hai cái không rút ra được bèn thuận tay nhét luôn cả vỏ vào trong bao tải, ngay sau đó lại vớ luôn cái hộp ngọc màu trắng, cạy hai cái không mở được cũng tống nốt vào trong bao.
Làm xong những việc đó hắn vẫn còn chưa biết đủ, lại còn đưa tay định giật lấy đạo quan màu vàng kim trên đầu thi thể. Không biết tại sao tôi bỗng nhiên nổi giận xung thiên, miệng quát lớn: "Không được động vào cái đó!"
Nghe đến đây, Kim Cương Pháo giật mình rụt tay lại, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu nhìn tôi.
"Thế này là đủ rồi, chúng ta đừng lấy thêm gì nữa." — Tôi cảm thấy hơi ngại vì vẻ thất thố vô cớ của mình, bèn dịu giọng nói tiếp.
"Được được, tất cả đều nghe cậu, chúng ta mau đi thôi." Kim Cương Pháo xách cái bao tải lên, quay người định rời đi.
"Khoan đã." Tôi vội vàng lên tiếng.
"Lại sao nữa lão Vu?" Hắn dừng lại nhìn tôi.
"Lại đây, hai thằng mình đậy cái nắp quan tài lại cho người ta đã." Tôi bỗng nhiên thốt ra một câu khiến chính mình cũng phải kinh ngạc.
"Hả? Thôi được rồi, như vậy mới phải đạo." Kim Cương Pháo đặt cái bao xuống, đối với những lời mà tôi nói, từ trước tới nay hắn vẫn luôn răm rắp nghe theo.
Tôi bước xuống bệ đá, mỗi người một đầu khiêng nắp quan tài đá dày cộp đậy lên.
"Mẹ kiếp, sao lại nặng thế này! Sức lực của cậu trâu thật đấy, lúc nãy cậu làm thế quái nào tự mình bê nổi vậy..."
Tên này đúng là không thể khen được, tôi còn chưa kịp nói dứt câu, hắn đã buông tay ném cái đầu nắp quan tài phía bên hắn xuống, hại tôi cũng phải buông tay theo, suýt chút nữa thì bị đập vào chân.
Tôi ngẩng đầu đang định chửi thề, thì thấy hắn mặt cắt không còn giọt máu, hai mắt mở lớn trợn trừng như mắt trâu, tay phải run run chỉ ra sau lưng tôi...
Tôi vừa mới quay người nhìn lại... Ôi mẹ ơi! Con rắn khổng lồ kia không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, nửa thân trên dựng đứng lên cao ngất, đầu rắn chạm gần tới trần cổ mộ, đang dùng đôi mắt to lớn màu trắng dã nhìn chằm chằm vào tôi.
Cũng chẳng trách được, hai thằng chúng tôi nãy giờ hô to gọi nhỏ, lục lọi đồ đạc ầm ầm, đừng nói là nó đang ngủ đông, cho dù là đang hôn mê thì cũng bị ồn ào đánh thức.
Hai đứa chúng tôi với tốc độ nhanh nhất rút vũ khí ra, sau đó vội vàng lùi về phía bắc cổ mộ, phần lưng dán chặt vào vách cổ mộ, trong lòng mới cảm thấy yên tâm đôi chút, để hở lưng cho kẻ địch chính là đại kỵ trong chiến đấu.
Lại nhìn con rắn khổng lồ kia, tôi phát hiện nó không hề có ý định tấn công chúng tôi mà đang chậm rãi trườn về phía cỗ quan tài đá vừa bị chúng tôi lật nắp.
"Lão Vu, có phải nó định ăn thịt thi thể kia không?" Kim Cương Pháo tò mò hỏi.
"Không đâu, nếu muốn ăn thì nó đã ăn từ lâu rồi, cậu tưởng với sức mạnh của nó mà không hất nổi cái nắp quan tài đá kia ra à? Hơn nữa theo như tôi được biết thì rắn không ăn vật chết." Tôi khẽ lắc đầu.
Chỉ thấy con rắn uốn lượn trườn đến bên quan tài đá, cái đầu đang ngẩng cao từ từ hạ thấp xuống, nhẹ nhàng chạm vào bộ thi thể đang nằm bên trong. Động tác của nó chậm rãi và khẽ khàng, nhìn tư thế đó chẳng những không giống muốn ăn thịt, mà giống như muốn đánh thức người đang nằm trong quan tài kia dậy hơn.
Xem ra con rắn này và thi thể nằm trong quan tài kia có mối quan hệ không hề tầm thường, chẳng lẽ con rắn này là thú thủ mộ (trấn mộ thú)?
Thôi, không tiếp tục phân tích nữa, lúc này không chạy thì còn đợi đến bao giờ. Tôi hích nhẹ vào tay Kim Cương Pháo, ra hiệu bằng ánh mắt: "Chuồn thôi!"
Hai đứa chúng tôi chậm rãi từng bước từng bước dịch chuyển về phía cửa ra ở phía tây cổ mộ. Con rắn kia thử lay động vài lần, mắt thấy đạo nhân trong quan tài không có phản ứng, liền đột ngột ngẩng đầu lên phát ra một tiếng rít cực kỳ bi ai, trong cái miệng đỏ lòm lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn, dọa cho hai thằng tôi đứng khựng lại ngay lập tức.
Và đúng lúc này, con rắn khổng lồ vậy mà trườn qua quan tài đá, lao thẳng về phía hai thằng chúng tôi, những chiếc vảy rắn to bằng lòng bàn tay theo sự chuyển động thân hình thô kệch của nó phản xạ ánh đèn pin trắng lóa tạo nên những luồng sáng vô cùng chói mắt.
"Chiếu đèn pin vào mắt nó!" Vừa hét tôi vừa cùng Kim Cương Pháo chĩa thẳng đèn pin vào đôi mắt to lớn trắng bệch của con rắn.
Chúng tôi đều biết mắt người hay động vật nếu bất ngờ bị chiếu đèn cường độ mạnh sẽ gây mù lòa tạm thời, tôi làm vậy cũng để tranh thủ chút thời gian đào mệnh quý giá cho hai đứa. Kết quả là người ta căn bản chẳng hề khựng lại chút nào, đúng kiểu mày chiếu mặc mày, tao trườn mặc tao...
Thời điểm nó trườn đến gần, tôi đã chú ý thấy một chi tiết, hai mắt của con rắn này vậy mà chỉ có một màu trắng dã, không hề pha tạp chút màu sắc nào khác. Mắt rắn thì tôi đã từng nhìn thấy rồi, mắt rắn thường là màu đen, sao con rắn này lại có màu trắng? Chẳng lẽ nó bị "đυ.c thủy tinh thể"? Trong đầu tôi bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ kỳ quái.
"Có thể nó bị mù!" Tôi hét lên.
"Thế thì còn không mau chạy!" Kim Cương Pháo hét lên rồi cắm đầu chạy thẳng về phía lỗ hổng, tôi sững sờ tại chỗ một giây rồi cũng lao theo sát gót.
Chúng tôi nhanh, nhưng nó còn nhanh hơn, chưa chạy được mấy bước, con rắn khổng lồ nhoáng cái đã chắn ngay giữa tôi và Kim Cương Pháo, cái đầu khổng lồ của nó đối diện với tôi, cái lưỡi dài đang không ngừng thò ra thụt vào.
"Liều mạng với mày!" Kim Cương Pháo vung dao phay chém mạnh vào thân thể con rắn.
"Choang!" Thanh âm vang lên như kim loại chém vào đá tảng cứng ngắc, căn bản là không thể chém vào được, lực phản chấn ngược lại còn làm hắn loạng choạng suýt ngã.
Kỳ quái là con rắn khổng lồ dường như không hề có chút cảm giác gì với cú chém của Kim Cương Pháo, cái đầu to lớn của nó vẫn cứ hướng về phía tôi. Do đứng quá gần, mùi tanh hồi nồng nặc phả ra từ miệng con rắn làm tôi suýt chút nữa thì ngất xỉu.
"Mẹ kiếp!" Kim Cương Pháo lại nhào lên bồi thêm nhát nữa, hiệu quả vẫn như cũ.
Thanh dao găm quân dụng trong tay tôi xét về độ sắc bén thì không thể nào sánh bằng dao phay của Kim Cương Pháo được, nên tôi vẫn đứng im tại chỗ chờ đợi thời cơ. Tôi ép buộc bản thân mình phải bình tĩnh, thật bình tĩnh, thời khắc nguy hiểm mà phe mình tự loạn trận cước thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Kim Cương Pháo chém hai nhát thấy vô dụng, bèn vứt con dao đi, ngưng thần vận khí rồi gầm lên một tiếng lao vào túm lấy phần đuôi con rắn. Rất tiếc, tiếng gầm của hắn lần này chả có tác dụng quái gì, mặt đỏ tía tai một hồi mà con đại xà vẫn không nhúc nhích chút nào, hai mắt nó vẫn cứ trân trân nhìn tôi.
Tiếc là con rắn không biết nói, nếu biết nói tôi nhất định sẽ phải hỏi nó: "Lần trước nổ súng bắn mày không phải tao, hôm nay chém mày cũng không phải tao, tại sao mày cứ cắn chặt tao không buông thế hả?"
Ngay tại thời điểm Kim Cương Pháo đang la hét nhảy lên nhảy xuống ở đằng kia, cái đầu hình tam giác to lớn của con rắn đã từ từ áp sát lại gần người tôi.
Loài rắn nếu muốn săn mồi thường sẽ phát động tấn công với tốc độ nhanh nhất, thế nhưng con rắn này lại tiếp cận một cách chậm rãi như vậy thì chắc không phải muốn gϊếŧ tôi. Tôi vừa căng thẳng vừa bình tĩnh phân tích, nhìn động tác của nó rất giống với lúc lúc nãy chạm vào thi thể đạo nhân trong quan tài kia, có khi nào nó nhận nhầm người, coi tôi là đạo sĩ chết tiệt kia không? Mẹ kiếp, không thể nào, nó bị mù mà, sao có thể nhận nhầm người được chứ...
Trong lúc tôi còn đang hồ tư loạn tưởng, cái đầu rắn khủng bố đã kề sát đến bên người tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào cái miệng đầy răng nanh đang thò thụt lưỡi đỏ kia, trong lòng khẽ thì thầm: "Mày tuyệt đối đừng có há cái mồm ra nhé, mày mà há mồm ra là tao xiên đấy." Tay phải cầm dao găm âm thầm điều chỉnh tư thế để sẵn sàng bạo khởi đâm xuyên.
Không ngoài dự đoán của tôi, cái đầu rắn khổng lồ chỉ cọ qua cọ lại quanh vai và cánh tay tôi chứ không hề có dấu hiệu há miệng ra đớp.
"Nó nhận nhầm người thật rồi!" Tôi mừng rỡ trong lòng, lập tức hét to với Kim Cương Pháo: "Đừng có động đậy, nó không cắn tôi đâu!"
Kim Cương Pháo buông đôi tay đã bị lân giáp cứng như đá cứa cho máu me đầm đìa ra, trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng không thể tin nổi trước mắt.
Có lẽ là bị tiếng hét đột ngột của tôi làm cho kinh động, con rắn giật mình rụt đầu lại.
Tim tôi chợt siết lại. May quá, nó lại từ từ đưa đầu lại gần cánh tay ướt đẫm mồ hôi của tôi, nhẹ nhàng chạm từng chút vào, tôi đánh bạo đưa tay trái đang run rẩy kịch liệt đặt lên cái đầu rắn to lớn. Cảnh tượng khó tin thế mà lại xảy ra, con rắn vậy mà nhắm mắt lại, giống như là đang hưởng thụ vậy.
"Cậu đi xuống trước đi." Tôi nói nhỏ với Kim Cương Pháo đang rúc trong xó há hốc mồm như gà rù đằng kia.
"Hả?" Kim Cương Pháo kinh ngạc tột độ.
"Nó tưởng tôi là đạo sĩ nằm trong quan tài kia nên không tấn công tôi, nhưng không có nghĩa là nó không tấn công cậu đâu, mau xuống đi!" Tôi nghiêm nghị ra lệnh.
Kim Cương Pháo còn định nói thêm gì đó, tôi lại không để cho hắn mở miệng: "Xuống ngay cho tôi!"
Tôi bắt đầu sốt ruột, có trời mới biết vị "đại ca" đối diện tôi đây lúc nào thì quay lưng trở mặt.
Kim Cương Pháo rón rén di chuyển từng bước, đến chỗ lỗ hổng thì dừng lại nhìn tôi không chịu rời đi.
Tôi lại trừng mắt ra hiệu giận dữ, hắn mới bất đắc dĩ nhảy xuống.
"Bộp" một tiếng, con rắn bên cạnh tôi cảnh giác mở hai mắt ra, tôi lại nhẹ nhàng vỗ vỗ vào đầu nó, nó lại nhắm mắt lại.
Tôi cứ đứng ngây ra như thế, bàn tay vẫn đang run rẩy, vỗ cũng không xong mà không vỗ cũng không xong, căng thẳng đến mức buồn tiểu, nhe răng trợn mắt nín nhịn mà không dám động đậy.
"Lão Vu?" Kim Cương Pháo đứng ở phía dưới không yên tâm, gọi vọng từ dưới lên.
"Không sao, tôi vẫn ổn." Tôi khẽ đáp lại một tiếng.
Dứt lời, tôi lại uay sang tỉ mỉ quan sát vị đang cuộn mình bên cạnh. Theo như lời kể của ông cụ sống trong Thanh Long Thôn đại thể là chính xác, thế nhưng quan sát cự ly gần mới phát hiện, trên trán con rắn có ba đốm nhỏ màu vàng kim và cái mào trên đầu nó vậy mà lại có tới ba nhánh. Tôi đưa tay khẽ sờ thử, cảm thấy phần mào thô ráp cứng ngắc, sờ vào cảm giác giống như phần sừng hơn là thịt mềm.
"Lão Vu?" Kim Cương Pháo lại gọi.
"Vẫn ở đây." Tôi đáp lại để hắn yên tâm.
Dần bình tĩnh lại, tôi bắt đầu tính kế chuồn gấp, con rắn này hiện tại không cắn tôi, thế nhưng lỡ nó phát hiện ra tôi là "hàng fake" thì chắc chắn sẽ tấn công lấy mạng tôi. Thế là tôi từ từ thử dịch một bước nhỏ, con rắn lại mở hai mắt ra.
Lần này tôi đành mặc kệ, cũng chả quan tâm nó có hiểu tiếng người hay không, cứ nói đại: "Tao sắp phải đi ra ngoài, mày quay về ngủ đi."
Vừa nói tôi vừa chỉ tay về cái góc mà nó nằm ban nãy.
"Tôi... tôi không đi, tôi chờ cậu xuống." Mẹ kiếp, con rắn còn chưa nói gì, Kim Cương Pháo đã nhảy vào mồm nói thay rồi.
Con rắn vẫn không động đậy, vẫn mở đôi mắt trắng dã nhìn tôi, tôi liền đưa tay quơ quơ trước mắt nó, phát hiện không có chút phản ứng nào, nó quả thật là bị mù rồi.
Tôi lại nói thêm một câu nữa, rồi cắm đầu định rời đi. Bỗng nhiên, con rắn lại cử động, nó rời khỏi thân thể tôi, từ từ trườn về phía cỗ quan tài đá, rồi bắt đầu bò quanh quan tài thành vòng tròn không ngừng nghỉ.
Tôi chạy nhanh mấy bước đến bên lỗ hổng, thế nhưng chưa nhảy xuống ngay mà quay lại nhìn hành động kỳ quái của con rắn.
"Lão Vu, mau xuống nhanh lên!" Kim Cương Pháo thúc giục.
"Đừng vội, để tôi xem chút đã." Giờ đã ở vị trí an toàn rồi nên cảm giác căng thẳng giảm đi nhiều, căng thẳng vừa hết thì lòng hiếu kỳ lại bắt đầu trỗi dậy.
"Nó đâu rồi?" Kim Cương Pháo ngửa đầu ném lên cho tôi một điếu thuốc lá đã châm lửa sẵn.
Tôi đưa tay bắt lấy, rít mạnh hai hơi rồi nói: "Đang bò vòng quanh quan tài."
Điếu thuốc còn chưa hút hết, tôi thấy con rắn đã dừng lại. Cái đầu to lớn của nó hướng về phía quan tài đá, miệng rắn dần há to. Tôi căng thẳng dụi tắt điếu thuốc, vội vàng ngồi thụp xuống. Ngay tại thời điểm tôi định nhảy ra ngoài thì chuyện lạ xảy ra, thân hình đồ sộ của con rắn đang không ngừng co giật, cái miệng rộng ngoác ra hết cỡ, biểu cảm nhìn qua trông cực kỳ đau đớn, cái đuôi quất liên hồi xuống nền đá làm đá vụn bắn lên tung tóe. Bất chợt, một vật hình tròn nhỏ từ trong miệng nó rơi xuống, rơi tọt vào trong quan tài đá.
Con rắn khó nhọc nhả vật hình tròn đó ra như trút được gánh nặng, đồng thời trông nó cũng suy sụp đi nhiều. Nó ngẩng cái đầu to lớn lên, đôi mắt trắng dã nhìn về hướng tôi, sau đó phát ra hai tiếng rít "tê tê" vô lực. Cuối cùng, nó chậm rãi bò quanh quan tài thêm một vòng, rồi mới từ từ trườn về góc cũ, cuộn tròn thân thể lại, nằm im bất động.
"Kim Cương Pháo, mau lên đây."
"Làm gì? Thôi, chúng ta té nhanh đi." Hiện tại bảo Kim Cương Pháo chui lại vào cái xó xỉnh khủng khϊếp này, hắn thực lòng là không muốn một chút nào.
"Cậu lên ngay cho tôi! Đậy cái nắp quan tài lại cho người ta xong rồi hẵng đi." Tôi luôn cảm thấy việc này rất rất quan trọng, mặc dù chính tôi cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó.
Kim Cương Pháo thấy không lay chuyển được tôi, lúc này mới hậm hực phi thân nhảy lên, tôi phải dốc hết sức bình sinh mới kéo nổi hắn bò lên. Việc đầu tiên tên này làm khi lên tới nơi là rọi đèn pin vào con rắn, nhìn thấy nó nằm ủ rũ trong góc mới hơi yên tâm một chút.
Hai đứa chúng tôi lại từ từ tiến tới gần quan tài đá, tôi rọi đèn pin vào, chỉ thấy bên trong có một hạt châu hình tròn màu đen tuyền cỡ quả trứng chim bồ câu rơi ngay trên vai thi thể, tôi cúi người nhặt nó lên, sau đó bỏ vào trong túi quần.
"Cái gì thế?" Kim Cương Pháo tò mò hỏi.
"Trứng rắn đấy." Tôi cười trêu hắn.
Nói đoạn, hai đứa chúng tôi đi đến bên nắp quan tài, hì hục khiêng lên, đi đến bên thân quan tài chuẩn bị đặt xuống, tôi cúi đầu nhìn vào bên trong quan tài một cái... "á" một tiếng rồi buông tay ra.
"Mẹ kiếp, lão Vu, cậu trả thù tôi đấy à?" Kim Cương Pháo khỏe hơn tôi, đầu nắp quan tai phía bên tôi rơi xuống rồi mà hắn vẫn gồng mình giữ chặt đầu bên kia không chịu buông.
"Cậu đặt xuống trước đi, lại đây mà xem." Tôi vẫy tay gọi hắn.
Kim Cương Pháo đặt nắp quan tài xuống, bước lại gần nhìn, cũng giật mình kinh hãi: "Vãi chưởng! Sao lại thành ra thế này? Sao lại thối rữa nhanh thế này?"
Hóa ra chỉ trong một chốc lát chúng tôi đi khiêng nắp quan tài lên, thi thể bên trong vậy mà đã khô quắt mục nát với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương trắng hếu. Thậm chí quần áo trên người cũng hóa thành tro bụi.
"Mẹ kiếp, chúng ta đi nhanh thôi, việc đêm nay quá là tà môn rồi, ở lại thêm chút nữa chắc tôi phát điên lên mất." Kim Cương Pháo vừa nói vừa đưa tay định vớ lấy đạo quan trong quan tài, miệng lẩm bẩm: "Lần này chắc là lấy được rồi nhỉ?"
"Không được! Lần này cũng không được lấy, nhanh khiêng nắp lên đậy lại cho người ta." Tôi túm chặt lấy tay hắn.
"Tại sao không được lấy? Vừa nãy cậu còn lấy đi trứng rắn cơ mà?" Đạo quan màu vàng kim kia có sức hấp dẫn quá lớn đối với Kim Cương Pháo.
"Cái đó là tôi được người ta cho phép rồi, người ta đẻ xong còn ra hiệu với tôi, ý là tặng cho tôi đấy." Tôi giở giọng cãi cùn, bắt đầu ba hoa bốc phét.
"Thôi dẹp đi, cậu chỉ giỏi bắt nạt tôi." Kim Cương Pháo miệng lầm bầm nhưng vẫn cùng tôi khiêng nắp quan tài lên đậy lại.
"Cậu đi về phía bắc lấy bàn cờ và quân cờ đi, những thứ đó đều là đồ cổ đấy, bán đi chắc kiếm được khối tiền, hai cái hũ đựng quân cờ biết đâu lại làm bằng vàng cũng nên." Để phân tán sự chú ý của hắn, tôi phải kiếm việc gì cho hắn làm mới được.
Kim Cương Pháo vừa nghe thấy chữ vàng, hai mắt lập tức sáng rực lên, hấp tấp chạy về phía bắc thu gom.
Tôi tranh thủ cơ hội rọi đèn vào trong góc nơi con rắn đang cuộn mình, chắp tay vái nó một cái, rồi cùng Kim Cương Pháo kẻ trước người sau nhảy xuống khỏi hang động ngầm.