Chương 14: Rùng mình

Đường núi cực kỳ khó đi, giữa đêm khuya tối thui mà còn phải chui rúc trong rừng rậm thì lại càng thêm cực hình, may mà đồng hồ quân dụng có la bàn chỉ dẫn, nếu không thì hai thằng chúng tôi suýt chút nữa thì lạc đường mấy lần. Cộng thêm đám muỗi vằn to tướng cứ bám theo dai dẳng, đốt cho hai thằng sưng vù cả người. Vốn lộ trình chỉ đi mất hai ba tiếng, thế mà chúng tôi phải đi mất nửa đêm, đến khi ước chừng tới nơi, nhìn qua đồng hồ thì đã hơn mười một giờ khuya.

Tiếng kêu quái dị của những loài động vật không tên vọng ra từ sâu trong bóng tối khiến cho dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của hai thằng chúng tôi càng thêm kéo căng đến cực điểm. Một con cú mèo cứ bay theo chúng tôi kêu réo suốt một quãng đường dài, Kim Cương Pháo đã ném đá mấy lần mà vẫn không thể đuổi được, nó cứ bám theo không ngừng, làm cho bầu không khí còn âm sâm hơn cả cảnh tượng trong phim kinh dị.

Suốt dọc đường đi, tôi chỉ cảm thấy tê dại hết cả da đầu, sống lưng truyền đến cảm giác lạnh toát. Để khắc phục nỗi sợ hãi do thần kinh căng thẳng mang lại, thỉnh thoảng tôi lại tự véo mạnh vào bắp đùi mình mấy cái, dùng cơn đau để kí©h thí©ɧ sự phẫn nộ, dùng phẫn nộ để át chế sự sợ hãi.

Còn cái món "Quan Khí Thuật" mà tôi tu luyện hiện tại vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn gà mờ, ban đêm căn bản là đến một cọng lông gà cũng chả nhìn thấy, cho nên chẳng có chút tác dụng nào.

Hai đứa chúng tôi lựa chọn một vị trí có cây cối khá thưa để tạm nghỉ chân, hút điếu thuốc cho ráo mồ hôi. Kim Cương Pháo đưa chai rượu cho tôi, tôi xua tay từ chối, hắn đành tự mình ngửa cổ tu "ừng ực" hết hơn nửa chai.

Sau khi hút thuốc xong, Kim Cương Pháo bắt đầu lôi đống "đồ chơi" trong balo ra, còn tôi thì cầm lấy đèn pin của hắn, điều chỉnh ánh sáng lên mức mạnh nhất. Suốt dọc đường vì sợ bị người ta phát hiện và cũng để tiết kiệm pin nên tôi đã chỉnh độ sáng xuống mức rất thấp.

Tôi quay người định đưa cái đèn pin đã chỉnh xong cho Kim Cương Pháo, vừa quay lại thì suýt nữa hồn vía lên mây, một thứ quái đản không có khuôn mặt, tay trái cầm dao phay, tay phải cầm dao găm quân dụng, cất giọng nói với tôi: "Lão Vu, cậu muốn dùng cái nào?"

"Kim Cương Pháo, tiên sư bố mày! Mày tháo ngay cái tất chân kia xuống cho tao, mày muốn dọa tao đứng tim chết khϊếp hả?" Tôi vội vàng chộp lấy con dao găm trên tay phải hắn, miệng chửi ầm lên.

Cái thằng khốn này vậy mà lại lặng lẽ trùm cái tất da chân của phụ nữ lên đầu từ lúc nào không hay, thoạt nhìn sơ qua suýt chút nữa khiến tôi giật mình ngất xỉu.

"Đi thôi! Thò đầu là một dao, rụt đầu cũng là một dao, sớm muộn gì cũng phải tiến tới, cứ cứng đầu mà liều một phen thôi." Tôi giắt con dao găm vào phía sau thắt lưng, tay cầm đèn pin đi vào bên trong hang động.

Mượn ánh sáng trắng của hai chiếc đèn pin quân dụng nhập khẩu, bên trong hang động tức thì sáng như ban ngày. Ngẩng đầu rọi đèn pin lên trên, cái cửa hang đen ngòm kia vẫn còn đó, thế nhưng nhìn vào ban đêm lại càng thêm vẻ âm sâm khủng bố, lông tóc toàn thân tôi không tự chủ được mà dựng đứng hết cả lên!

"Mẹ kiếp, càng đợi thì càng sợ, lại đây, làm thang người!" Tôi hét lên với Kim Cương Pháo.

"Lão Vu, cậu đỡ tôi lên, lần này để tôi lên trước đi." Kim Cương Pháo bày ra vẻ mặt khẳng khái hy sinh vì nghĩa lớn.

"Có một câu này của cậu là được rồi, để tôi lên, lỡ có biến thì tôi chạy nhanh hơn." Tôi xua xua tay, sau đó chỉ xuống hai chân mình.

Nghe đến đây, Kim Cương Pháo đi tới ngồi xổm xuống, từ từ đội tôi lên cao, khi đầu tôi vừa nhô vào bên trong cổ mộ, tôi không vội vàng leo lên ngay mà thò một chiếc đèn pin vào, rọi một vòng trái qua phải. Thời điểm tia sáng chiếu đến góc Đông Bắc của tòa cổ mộ, tôi nhìn thấy thứ mà tôi không muốn nhìn thấy nhất, chính là một con rắn có thân hình khổng lồ, trên thân là từng đoạn vằn trắng đốm xanh đang nằm cuộn tròn bất động. Lớp lân giáp trên người nó phản xạ ánh đèn pin cực kỳ chói mắt, cái đầu rắn hình tam giác to bằng cỡ cái chậu rửa mặt, đôi mắt như hai viên bạch ngọc mở trừng trừng, trên đầu là một cái mào đỏ tươi.

May mà tôi đã chuẩn bị tư tưởng từ trước, nếu không thì chắc chắn đã bị nó dọa cho ngất xỉu ngay tại chỗ. Nhưng dù vậy, tôi cũng không khống chế nổi hai chân đang run lẩy bẩy. Kim Cương Pháo cảm giác tình hình bên trên có vẻ không ổn nên đã từ từ hạ tôi xuống, rồi kéo tôi chạy thục mạng ra khỏi hang động như bị lửa đốt đít.

"Lão Vu? Lão Vu?" Kim Cương Pháo lo lắng gọi tỉnh tôi.

"Ở bên trong, ở bên trong..." Tôi run rẩy móc hộp thuốc lá ra, rút ra một điếu thuốc, Kim Cương Pháo vội vàng châm lửa giúp tôi.

"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ? Hay là mình quay về trước đi. Lão Vu, cậu giúp tôi đến một bước này đã là hảo huynh đệ để tôi nhớ ơn cả đời rồi, chúng ta quay trở về nghĩ cách khác, chứ đừng để mất mạng oan uổng ở nơi đây." Nghe tôi mô tả về con rắn khổng lồ xong, Kim Cương Pháo cũng toát mồ hôi hột. (Trước khi chưa làm rõ thân phận thực sự của vị huynh đài này, chúng ta tạm thời cứ gọi nó là rắn đi nhé)

"Đừng vội, tôi nghi là nó đang ở trong trạng thái ngủ đông, nếu không vừa rồi tôi rọi thẳng đèn pin vào nó, nó không thể nào không có chút phản ứng gì." Tôi cố gắng trấn tĩnh lại cảm xúc đang cực kỳ căng thẳng, nhẹ nhàng phân tích.

"Ngủ đông sao? Lão Vu, cậu đùa cái gì thế? Bây giờ đã là tháng sáu rồi, còn ngủ đông cái nỗi gì nữa?" Kim Cương Pháo nghẹo cổ nhìn tôi.

Tôi quay người nhặt mấy hòn đá to bằng quả trứng gà đang rải rác ở xung quanh, nói với Kim Cương Pháo: "Có giải thích thì cậu cũng không hiểu đâu, cậu qua đó đẩy tôi lên lại lần nữa."

Lần này ngó lên, tôi đánh bạo ném một hòn đá trong tay về phía con rắn khổng lồ đang cuộn tròn kia, hòn đá rơi xuống nền cổ mộ trống trải phát ra thanh âm "loong coong" lanh lảnh, tôi vội vàng đưa bàn tay phải ướt đẫm mồ hôi ra sau lưng nắm chặt lấy cán dao găm quân dụng.

Không có phản ứng! Nó không động đậy!

Tôi hít sâu một hơi, tiếp tục ném thêm một hòn đá to hơn. Lần này tôi đã ngắm chuẩn rồi mới ném, hòn đá dưới ánh sáng cực mạnh của đèn pin vạch một đường vòng cung đập thẳng vào thân xác to lớn của con rắn, phát ra một tiếng "bộp" trầm đυ.c yếu ớt.

Không động đậy, nó vẫn không động đậy! Tôi thừa thắng xông lên, ném tất cả đám đá vụn còn lại trong tay vào người nó, thanh âm lách cách vang lên một chập, con rắn khổng lồ kia cứ như đang say ngủ, vẫn nằm im bất động một chỗ. Tôi không kìm được vẻ vui mừng lộ ra trên mặt, cúi đầu nói với Kim Cương Pháo đang ngửa cổ nhìn lên: "Nó đích thực là đang ngủ đông!"

"Lão Vu, mùa đông mới ngủ đông chứ, hiện tại sắp sang giữa hè rồi, nó không thể nào ngủ đông được, hay là nó gian xảo cố tình giả chết, đợi hai thằng mình chui vào bên trong rồi tóm gọn một mẻ nhỉ?" Kim Cương Pháo tỏ ra vô cùng nghi hoặc.

"Không đâu, nó không có trí thông minh cao đến thế đâu, dù cho nó có gian xảo đến đâu thì nó cũng chỉ là động vật chứ không phải là con người. Có lẽ tôi dùng từ ngủ đông không chính xác, dùng từ trạng thái hưu miên (ngủ nghỉ) thì có vẻ hợp lý hơn, có cần tôi bỏ ra hai ba ngày để giải thích cho cậu sự khác biệt giữa hai trạng thái không?"

Tôi hơi bực mình phân tích cho hắn, đương nhiên là tôi không có thời gian kể cho hắn nghe chuyện của ông lão Thanh Long Thôn và Hồ Tam Võng, hơn nữa dù tôi có nói, với cái trình độ toán học "thần đồng" của tên này thì chắc cũng chẳng tính ra nổi quy luật trong đó.

Tôi khẽ dậm chân ra hiệu, hắn liền thả tôi xuống, tôi lấy bi đông quân dụng tu ừng ực mấy ngụm nước, con người khi căng thẳng thường hay cảm thấy khô cổ khát nước, Kim Cương Pháo cũng lôi ra chai rượu hùng hoàng ra tu mấy ngụm để lấy can đảm. Uống nước xong, tôi lấy tay áo quệt mồm.

"Lên!" Tôi làm ra tư thế xuống tấn, hét với Kim Cương Pháo một tiếng.

"Mẹ kiếp, chết thì chết, sợ cái chóa gì!" Kim Cương Pháo nhấc chân đạp lên đùi tôi, tôi bụm miệng nín thở tống hắn lên trên.

"Ối mẹ ơi! To thế này cơ á!" Mặc dù đã nghe tôi mô tả cặn kẽ, thế nhưng cảnh tượng khủng bố đập vào trong mắt vẫn khiến Kim Cương Pháo thốt lên kinh hãi.

"Mau kéo tôi lên!" Tôi chạy đà nhảy lên, Kim Cương Pháo vội vàng vươn tay nhấc bổng tôi lên trên.

Hai thằng đứng ngây ra tại một góc trong cổ mộ, nhìn trân trân vào con rắn khổng lồ đang cuộn tròn ở góc đông bắc, trong lúc nhất thời không ai dám ho he lấy một tiếng.

Cũng không biết thời gian đã qua bao lâu, Kim Cương Pháo bỗng gầm lên một câu: "Đù má con chó này! Bố mày đến rồi đây, mày muốn làm gì tao nào?"

Hắn rốt cuộc cũng đã nổi giận rồi, phẫn nộ có thể khắc chế sự sợ hãi, câu nói này tuyệt đối có lý!

"Đúng!" Tôi cũng hét lớn một tiếng để trợ uy cho hắn.

"Anh dũng!" Theo thói quen trợ uy khi huấn luyện, Kim Cương Pháo cũng gầm theo một câu.

Nhất thời khí thế của hai thằng chúng tôi bạo tăng, nếu người không biết chuyện nhìn thấy bộ dáng đại nghĩa lẫm nhiên này của chúng tôi, tuyệt đối sẽ không nghĩ chúng tôi là hai tên trộm mộ, cái tư thế kia ngược lại có mấy phần hào khí của câu nói "Xung quan nhất nộ, bạt kiếm vấn thiên".

Mặc cho hai đứa chúng tôi hô to gọi nhỏ, con rắn khổng lồ kia vẫn là bộ dáng như đang ngủ say, không có phản ứng mảy may.

"Chiến thôi!" Lúc này, Kim Cương Pháo như biến thành một người khác, hắn lôi chai rượu ra tu mạnh một ngụm, tay xách chai rượu đi đầu sừng sững tiến về phía cỗ quan tài lớn ở chính giữa tòa cổ mộ. Tôi bám sát theo phía sau, làm bộ con rắn khổng lồ nguy hiểm bên cạnh không tồn tại.

Quan tài này là một chiếc quan tài đá, dưới ánh đèn pin sáng rực hiện lên màu sắc xanh đen, tôi dùng bước chân để đo thử, phát hiện quan tài này dài khoảng năm bước, rộng chừng khoảng hai bước. Do được huấn luyện cực kỳ nghiêm ngặt, sải chân mỗi bước của tôi đã duy trì chuẩn xác ở mức khoảng 75cm, nói cách khác cỗ quan tài này dài khoảng 4m, rộng chưa đến 2m.

Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào quan tài đá, đầu ngón tay truyền đến cảm giác lạnh toát. Tôi vội vàng rụt ngón tay về nhìn thử, trên đầu ngón tay vậy mà không có một hạt bụi nào. Tôi cúi đầu di chuyển xung quanh cỗ quan tài một vòng, không phát hiện có gì bất thường, đây chỉ là quan tài đá thông thường, quanh thân không hề có hình ảnh điêu khắc hay hoa văn trang trí, toàn thân chỉ là một màu xanh đen. Tôi lại dùng ngón tay lần mò tìm chỗ tiếp giáp giữa nắp quan tài và thân quan tài, mò mẫm hồi lâu cuối cùng cũng tìm thấy được khe hở khớp nối cực nhỏ ở nửa trên quan tài.

"Lão Ngưu, tôi tìm thấy phần nắp quan tài rồi, mau đưa xà beng cho tôi." Tôi nói với Kim Cương Pháo đang đứng một góc tu rượu.

Nghe tôi sai khiến, Kim Cương Pháo liền rút ra xà beng đưa cho tôi, tôi đưa tay nhận lấy, vừa cạy vừa tiêm phòng trước cho hắn: "Lão Ngưu, lát nữa mở ra, thi thể bên trong cho dù có khó coi đến mức nào thì hai thằng mình cũng phải chuẩn bị tâm lý từ trước đấy."

"Hahaha, Lão Vu, cậu quên hồi học giải phẫu, ai cũng không dám động thủ, chính tôi là người hạ dao xuống đầu tiên à?"

Để chúng tôi hiểu rõ vị trí chính xác của trái tim, khí quản, dây thần kinh cảm giác đau và các cơ quan nhạy cảm khác nhằm cung cấp tư liệu sống động chuẩn xác cho kỹ năng cận chiến sau này, chúng tôi đã phải học ba tiết giải phẫu cơ thể người, tiết học đầu tiên không ai dám hạ dao, chính Kim Cương Pháo là người xung phong rạch nhát đầu tiên.

Tôi thử cạy mấy cái, phát hiện không cạy được, khớp nối này quá khít.

Tôi hét lên với Kim Cương Pháo: "Xà beng không nhét vào được, làm thế nào bây giờ?"

"Mẹ kiếp, làm thế nào à? Tôi tới!" Tên này bắt đầu say rồi, lưỡi đã bắt đầu cứng lại.

Nói đoạn hắn vứt cái chai rượu đi, ba bước thành hai đi thẳng tới phía bắc cỗ quan tài, làm ra tư thế xuống tấn, vận khí ra cánh tay. Tên này là lính mới trực thuộc phân đội công binh nên rất được gã đội trưởng đầu trọc cưng chiều, được gã dạy chui khá nhiều kỹ thuật, thời gian dài như vậy, món "ngạnh khí công" của hắn tu luyện quả thực đã có mấy phần hỏa hầu.

Hắn xắn tay áo vận khí, hai cánh tay và lòng bàn tay duỗi thẳng kẹp chặt lấy hai bên nắp quan tài đá, mãnh liệt phát lực, gầm lên một tiếng: "Lên cho ta!"

Nắp quan tài đá nặng nề thế mà bị hắn vận lực nhấc bổng lên.

"Cút mẹ mày đi!" Hắn lại phát lực lần nữa, nắp quan tài bị đẩy trượt sang một bên.

Ngay sau đó bồi thêm một cước: "Cút!"

Nắp quan tài lăn lông lốc xuống bệ đá, "rầm" một tiếng, bụi đất cũng theo đó mà bay mù mịt.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi liền rọi đèn pin vào bên trong quan tài đá. Vừa mới nhìn vào, tôi chỉ cảm thấy trời đất bắt đầu quay cuồng, hồn bay phách lạc.

Tôi chết lặng sững sờ tại chỗ!

Trong đại não của tôi thoáng chốc chỉ còn lại một ý niệm duy nhất: "Sao lại có thể như vậy?"

Kim Cương Pháo đắc ý phủi tay, cầm đèn pin đi tới rọi thẳng vào trong quan tài.

"Ối!" Tiếng hét thất thanh lập tức vang lên, vẻ đắc ý trên mặt hắn chỉ trong nháy mắt đã biến thành vẻ kinh hoàng cực độ, hắn run rẩy chĩa luồng sáng cực mạnh của đèn pin vào người tôi, lúc này vẫn còn đang đứng yên tại chỗ mà trợn mắt há hốc mồm.

"Cậu... cậu..."

Ông trời ơi! Thi thể nằm trong quan tài đá vậy mà lại là tôi?