Chương 13: Lâm trận mới mài gươm

Rắn chỉ cần còn hoạt động là sẽ có hiện tượng lột xác, trừ phi bọn chúng đang trong trạng thái ngủ đông thì mới không xảy ra quá trình lột da. Việc nó không lột xác hàng năm, liệu có phải đồng nghĩa với việc thời gian ngủ đông của nó khác với các loài rắn thông thường? Chẳng lẽ không phải năm nào nó cũng thức tỉnh? Nghĩ đến đây, tôi ba chân bốn cẳng chạy vụt về ban cấp dưỡng.

Tất nhiên, lần này chạy tới ban cấp dưỡng không phải đi ăn trộm dầu lạc, mà là tôi đi mượn cuốn lịch vạn niên của ông chủ tiệm rau ngoài phố tặng cho ban cấp dưỡng khi đi chợ mua đồ.

Tôi tra năm 1929 trước, màn hình điện tử hiển thị dòng chữ Âm lịch Kỷ Tỵ, là năm con rắn.

Tôi lại tiếp tục tra tìm năm ngoái, lần này màn hình lại hiển thị dòng chữ Âm lịch Tân Tỵ, cũng là năm con rắn.

Hai lần gặp phải sinh vật hình rắn kia sao lại trùng hợp đều vào năm Tỵ một cách khéo léo như vậy? Việc này chỉ là trùng hợp hay là có quy luật nào đó? Đơn thuần chỉ dựa vào hai mốc thời gian này mà đã vội vàng hạ kết luận thì có vẻ chưa được chính xác cho lắm, bắn súng ngắm bia còn phải ba điểm mới thành một đường thẳng, đằng này mới chỉ có hai điểm mà thôi.

Đúng rồi!

Hồ Tam Võng!

Thời cơ không chờ đợi ai, nghĩ đến đây tôi lập tức thay bộ đồ rằn ri, vơ lấy mấy nắm thức ăn, nhảy qua tường bao doanh trại mà chạy ra ngoài, đi thẳng đến Thanh Long Thôn. Đi thẳng đến nhà hai ông bà cụ, vừa mới đẩy cửa vào đã thấy ông cụ đội mũ rơm vác cuốc chuẩn bị ra đồng, tôi liền túm chặt lấy ông cụ: "Cụ ơi, cái người tên là Hồ Tam Võng đánh cá bị điên năm đó là vào năm nào ạ?"

"Có chuyện gì thế chàng trai thể?" Người có tuổi bản tính đúng là trầm ổn, tôi thì lộ ra vẻ như đang ngồi trên đống lửa túm lấy người ta mà ông cụ vẫn bình tĩnh cười híp mắt hỏi.

"Cụ nhớ nhanh lại đi ạ, tôi đang có việc rất gấp, việc này rất rất quan trọng!" Bởi vì chạy quá gấp, tôi buông tay ông cụ ra vừa nói vừa đứng thở hồng hộc.

"Quả thực là tôi cũng không nhớ rõ nữa, này bà nó ơi, bà còn nhớ chuyện Khôn Sơn bị điên là vào năm nào không?" Ông cụ nghe đến đây liền quay vào trong nhà gọi lớn.

Bà cụ đang từ trong nhà đi ra, nhìn thấy tôi liền quay vào lấy ra hai cái ghế đẩu, sau đó đưa tôi một cái, rồi lại đưa cho ông cụ một cái.

Tôi vừa mới ngồi xuống liền hỏi: "Hai cụ còn nhớ cái ông lão đánh cá tên là Hồ Tam Võng sống ở trong thôn mình phát điên vào năm nào không ạ?"

"Để tôi nghĩ kỹ đã nhé, chuyện đã xảy ra lâu quá rồi..." Bà cụ ngẫm nghĩ một hồi lâu: "Nếu như tôi nhớ không lầm thì là vào khoảng năm 65, năm đó nhà Quốc Đống sinh ra Dẫn Đệ, khi ấy Khôn Sơn còn mang sang biếu một con ba ba."

Quốc Đống là con trai cả nhà họ, Dẫn Đệ là cô con gái thứ hai của Quốc Đống.

Lúc này, tôi đã có được thông tin mình cần, còn đang định quay người rời đi thì chợt nhớ tới "vυ" nuôi" của Bạch Lang, liền hỏi: "Cụ ơi, con chó nhỏ nhà mình đi đâu rồi ạ?"

"Đang ở trong hầm chứa khoai lang ấy." Bà cụ hạ thấp thanh âm nói.

Tôi liền móc hết thức ăn hạt trong túi ra, túi quần áo quân nhu rất rộng, ước chừng nhét vào cũng được mấy cân.

"Cụ ơi, ở chỗ lỗ hổng tường bao phía bắc doanh trại chúng tôi có để ít gỗ, cụ có thời gian thì tìm người kéo về nhé."

Đó là số gỗ mà tôi đã ném ra mấy hôm trước, vẫn chưa có thời gian chuyển đi. Tuy bây giờ không cần nhờ vả người ta nữa, nhưng làm người không thể quên ơn, người xưa từng nói quên đi quá khứ đồng nghĩa với phản bội.

Hai ông bà cụ nghe đến đây liền cười híp mắt nhận lời.

Tôi lại chạy một mạch trở về đơn vị, cầm cuốn lịch vạn niên lên tra, ngay lập tức nhận được thông tin mà mình cần. Năm 1965, Âm lịch Ất Tỵ.

Quả nhiên là năm con rắn!

Tôi thở phào nhẹ nhõm, mấy lần ngẫu nhiên con người bắt gặp nó đều rơi vào năm Tỵ. Hiện tại tôi cơ bản đã có thể xác định chu kỳ ngủ đông của nó khác với các loài rắn khác, sinh vật này không phải năm nào cũng thức tỉnh. Tuy không biết là 12 năm tỉnh một lần hay 36 năm tỉnh một lần, nhưng theo quy luật suy luận tính toán thì năm nay nó sẽ không tỉnh. Nói cách khác, nếu như tôi và Kim Cương Pháo có vận khí tốt thì gần như có thể tiến vào bên trong tòa cổ mộ kia lấy đồ rồi đi ra ngoài một cách an toàn.

Quá tốt rồi!

Tôi liền châm một điếu thuốc, nỗi lo trong lòng vơi đi quá nửa. Hút xong điếu thuốc, tôi lại đi lên cái hang động trên núi thay dây xích của Bạch Lang bằng một sợi dây thừng cỏ. Để phòng vạn nhất tôi có mệnh hệ nào (tam trường lưỡng đoản), nó có thể tự cắn đứt dây thừng cỏ này mà thoát thân sống sót. Ngoài ra tôi còn chuẩn bị sẵn cho nó thức ăn và nước uống đủ dùng trong vài ngày.

Sau đó tôi chạy sang phân đội trinh sát tìm vài chiến hữu mượn hai chiếc đèn pin cường độ cao, đèn pin này là hàng nhập khẩu nguyên chiếc từ Thụy Sĩ, có thể liên tục chiếu sáng trong tám tiếng, khả năng chống nước chống va đập cực kỳ cao.

Thời điểm quay trở về thì trời đã sẩm tối, Kim Cương Pháo đã đứng ngồi không yên đợi tôi trong ký túc xá từ lúc nào.

Nhìn thấy tôi quay trở về, tên này kéo cái balo quân dụng cỡ lớn ra, bắt đầu lôi ra đủ thứ linh tinh lang tang mà hắn vơ vét được trong hôm nay.

Hắn vừa lôi đồ ra vừa lầm bầm làu bàu: "Tôi đang ở trong kỳ nghỉ phép dài ngày nên không có cách nào mang súng theo bên người được."

"Hai cây dao găm quân dụng này tôi lấy từ phòng truyền thống, loại lưỡi lê ba cạnh của súng 56 (AK-47), dùng ngon hơn loại lưỡi lê súng 81 (Type81) bây giờ."

"Xà beng và búa dùng để cạy nắp quan tài."

"Dao phay để phòng thân."

"Đây là bình rượu hùng hoàng, hai đứa mình mỗi thằng uống một ít, nghe nói thứ này có thể xua đuổi rắn."

"Cái bao tải dệt này lấy ở ban cấp dưỡng, giữ lại để đựng bảo bối thu hoạch được." Hắn vừa nói vừa giũ mạnh cái bao, bụi bột theo đó mà bay ra mù mịt, chắc là bao tải đựng bột mì.

"Không ngờ cậu suy nghĩ cũng chu toàn đấy chứ, mà kia là cái gì?" Tôi chỉ vào hai miếng vải lụa trông như cái tất ở trong balo.

"Tất chân." Hắn trả lời tỉnh bơ: "Tôi lấy trộm trên sào phơi quần áo của vợ chính trị viên đấy, để hai thằng mình trùm lên đầu, thế là nó không nhận ra khuôn mặt chúng ta nữa."

Hắn cầm hai chiếc tất da chân mới giặt còn chưa khô hẳn lên ướm thử.

"Cha tiên sư nhà cậu, hai đứa mình đi đào mộ chứ có phải đi cướp ngân hàng đâu mà lấy tất trùm đầu? Uổng cho cái đầu cậu thế mà cũng nghĩ ra được!" Trong não cái thằng khốn này rốt cuộc chứa cái gì không biết.

"Lão Vu, cậu đừng quên lần trước hai đứa mình còn nổ súng bắn nó đấy, nó mà nhận ra chúng ta thì bỏ mẹ." Có thể thấy khi đó Kim Cương Pháo đã thực sự sợ hãi.

"Vớ vẩn! Cậu tưởng trùm cái tất thối lên đầu là nó không biết cậu chắc?" Tôi cười lạnh châm chọc.

"Hay là thế này lão Vu, chúng ta cứ để mai ban ngày hẵng đi, sao cứ phải đi vào ban đêm, ghê bỏ mẹ ra." Kim Cương Pháo càng lúc càng căng thẳng.

"Được thôi, ngày kia đi tôi cũng mặc kệ, chỉ sợ cái tình một đêm kia của cậu chờ không nổi mà đi báo công an thì cậu chắc chắn xong đời. Cậu đừng quên người ta chỉ cho cậu ba ngày, hiện tại đã trôi qua qua một ngày rồi, ngày kia cậu phải quay trở về trả tiền, chỉ còn ngày mai thôi, thời gian có đủ không?" Tôi cười lạnh nhắc nhở.

"Nghe cậu, nghe theo cậu tất! Cậu cũng là vì giúp tôi, tôi biết mà." Tên này cuối cùng cũng nhận rõ tình thế.

"Đi thôi, mau thu dọn đồ đạc nhanh lên, nhớ kỹ, vạn nhất có biến thì cứ cắm đầu chạy về phía khu vực lưới điện." Tôi không quên dặn dò.

"Được, cậu yên tâm, tôi nghe theo cậu hết." Kim Cương Pháo vừa nói vừa đeo balo quân dụng lên vai.

Mặc dù nội tâm tôi có chút thấp thỏm bất an, thế nhưng lúc ấy dường như cũng không có nỗi sợ hãi gì quá lớn, đây có khả năng chính là điều mà người ta thường nói: "Nghé con mới sinh không sợ cọp."

Mãi cho đến sau này, sau khi trải qua biết bao gian nguy, nhiều lần lết nửa cái mạng trở về, tôi mới thực sự hiểu được hàm nghĩa chân thực của câu nói "Nghé con mới sinh không sợ cọp". Con nghé con sở dĩ không sợ cọp, không phải vì nó có thể đánh lại người ta, mà là vì nó đếch biết con hổ có bản lĩnh lợi hại đến mức nào!