Chương 12: Cú mèo

"Lão Vu, đơn xin nghỉ phép về thăm người thân của tôi đã được bên trên phê duyệt rồi, được nghỉ nửa tháng lận, ha ha ha ha!"

Trong điện thoại, giọng nói của Kim Cương Pháo lộ ra vẻ vô cùng kích động.

"Cậu vui vì được về thăm bố mẹ, hay vui vì cuối cùng cũng được gặp cô bạn gái qua thư kia đấy?" Kim Cương Pháo có một cô bạn gái qua thư từ ở quê tôi, nghe nói tướng mạo cô gái đó cũng không tệ.

"Cả hai, cả hai! Tôi đang đi nhờ xe của ban cấp dưỡng đây, lát nữa trở về sẽ mang theo khoai lang khô và dồi phân chó cho cậu."

"Dồi phân chó" thực ra là món nhồi thịt làm từ thịt lợn và thịt dê hong gió (lạp xưởng) đặc sản quê tôi, do ngoại quan của nó khá giống cái thứ ấy, nên chúng tôi cứ gọi thông tục là "dồi phân chó".

Cúp điện thoại, tôi sắp xếp nhiệm vụ huấn luyện một chút rồi giao cho tiểu đội phó dẫn quân đi tập luyện, bản thân lại tranh thủ lén lút đi thăm Bạch Lang. Thật ra mà nói, tôi thương Bạch Lang từ tận đáy lòng, cùng là một mẹ sinh ra, các anh chị em của nó đều được sống trong chuồng sạch sẽ gọn gàng, ăn thức ăn phối trộn tinh chế, gặm xương ống, mùa đông có lò sưởi, mùa hè có điều hòa, còn Bạch Lang lại chỉ có một thân một mình, hàng ngày chỉ có thể rúc trong hang đá, bữa đói bữa no.

Có một lần, tôi nhận một nhiệm vụ khẩn cấp, mang theo chó áp tải một lô đạn dược sang đơn vị anh em. Vốn kế hoạch là đi về trong hai ngày, kết quả dọc đường bị chậm trễ, năm sáu ngày sau mới về tới nơi. Cũng may là không công cốc, chuyến đó Na Lỗ nhẹ nhàng kiếm được một cái bằng khen tam đẳng công.

Vừa xuống xe, tôi liền chạy hộc tốc trở về phân đội, vơ vội mấy nắm thức ăn hạt, đeo lên bi đông nước leo lên hang đông của Bạch Lang. Vì lo người khác nhìn thấy nó nên tôi đã xích nó lại một chỗ, đi đến cửa hang nhìn vào, nước mắt tôi đã trào ra ngay lập tức.

Mấy cái bánh bao mà tôi để lại cho Bạch Lang lúc rời đi, nó đã sớm gặm sạch, có một cái bánh bao lăn ra hơi xa, nó với không tới, nó đang cố sức dùng chân trước cào lấy cái bánh bao nhỏ đã khô nứt kia, giữa chân nó và cái bánh bao chỉ cách một khoảng ngắn ngủi, thế nhưng mặt đất chỗ đó đã bị nó cào thành một rãnh sâu hoắm.

Tôi vội vàng nhặt cái chậu nhỏ, ngâm thức ăn với nước rồi đưa cho nó, nhìn nó ăn ngấu nghiến, kẻ hiếm khi rơi lệ như tôi cũng phải ôm lấy nó mà khóc tu tu một trận. Từ đó về sau, tôi càng thường xuyên đến thăm Bạch Lang, tất cả các hạng mục huấn luyện khác tạm thời gác lại, duy chỉ tăng cường huấn luyện hạng mục cao cấp là "định vị thủ hộ". Chỉ cần khi nào Bạch Lang đạt yêu cầu của bài huấn luyện "định vị thủ hộ", tôi mới có thể tháo xích cho nó, giới hạn khu vực hoạt động để nó được đi lại tự do.

Chưa được mấy ngày, thời điểm tôi đang ngồi viết nhật ký công tác trong văn phòng thì Kim Cương Pháo hùng hổ chạy vào, trên mặt hắn méo xệch như sắp khóc, câu nói đầu tiên khi gặp mặt là: "Lão Vu, cậu có tiền không?"

"Sao thế? Sao mới nghỉ phép đã quay trở về rồi?" Tôi cảm giác có chuyện chẳng lành đã xảy ra.

"Tôi gây họa rồi, họa lớn rồi, cậu có tiền không?" Giọng nói của Kim Cương Pháo đã lạc hẳn đi vì mếu máo.

"Có chuyện gì nói mau!" Tôi phát cáu.

Tên này lắp ba lắp bắp nửa ngày tôi mới nghe ra được đại khái, hóa ra tên này xuống tàu hỏa xong còn chưa về nhà đã chạy tót đi gặp cô bạn gái qua thư kia, lăn lộn mấy ngày liền ngủ luôn với người ta. Nửa đêm, sáu bảy gã đàn ông xông vào định bắt gian để tống tiền hắn, kết quả bị hắn đại phát thần uy quật ngã sạch.

Cô "bạn gái" kia mắt thấy tình hình không ổn liền trở mặt, bắt Kim Cương Pháo trong vòng ba ngày phải đưa hai vạn tệ để dàn xếp, nếu không sẽ kiện hắn tội cưỡng bức. Nghe đến đây, Kim Cương Pháp liền trố mắt ra, hết cách đành phải cắm lại cái thẻ quân nhân, còn viết thêm một tờ giấy ghi nợ.

"Tiên sư mày!" Tôi lao lên đá cho hắn một cái ngã dúi dụi: "Mày óc lợn à? Cái bộ dạng như mày mà cũng đòi làm lính sao?"

"Giờ cậu bảo tôi phải làm sao đây?" Kim Cương Pháo lồm cồm bò dậy.

Nói thực lòng, tuy Kim Cương Pháo hơn tôi một tuổi, thế nhưng hai đứa chúng tôi lăn lộn cùng nhau nên hắn luôn nghe lời tôi, quan hệ của hai đứa chúng tôi cũng không phải là thân thiết bình thường, có lúc trên người hắn không còn một xu, vẫn dành lại mấy điếu thuốc cuối cùng cho tôi.

Một khi gặp nạn, thời điểm then chốt hắn tự nhiên nhớ tới tôi, nhưng tôi thì có cách gì chứ? Thời đó tiền lương mỗi tháng còn chưa đủ cho tôi hút thuốc, quan hệ của tôi với gia đình lại không tốt, mặt mũi nào mà mở miệng xin tiền.

Tôi không tiếp lời hắn, hỏi ngược lại: "Hôm nay đã là ngày thứ mấy rồi?"

"Chuyện xảy ra tối hôm qua, hôm nay tôi bắt xe khách chạy về thẳng đây. Lão Vu, nhà tôi từ Đông Bắc chuyển vào, trong nhà vốn đã đông anh em, tôi còn có hai ông anh chưa có nhà cửa, thực sự đã hết tiền rồi, cậu có tiền không?" Gã này vẫn một mực ký thác hy vọng vào người tôi.

"Cái gì mày cũng biết, đói thì biết hốc, buồn ỉa thì biết chạy về hố xí, sao lúc mày cởϊ qυầи lại không nghĩ đến tình cảnh ngày hôm nay? Tao đi ăn trộm hai vạn tệ cho mày chắc?" Tôi thực sự nổi giận.

"Vậy để tôi đi hỏi mấy đồng đội khác xem sao." Hắn quay người định rời đi.

"Hỏi cái rắm! Đừng nói người ta không có, cho dù có thì ai dám cho mày vay?" Đầu óc tôi xoay chuyển thật nhanh, nghĩ đủ mọi cách để kiếm ra tiền nhanh nhất.

"Đừng có trưng cái mặt đưa đám ấy ra nữa, mày có sợ chết không?" Tôi cười lạnh hỏi.

"Lão Vu, cậu định làm gì?" Kim Cương Pháo khó hiểu nhìn tôi.

"Tao có một cách kiếm tiền, thế nhưng cách này rất nguy hiểm, mày có dám làm không?" Tôi nhìn chằm chằm vào hắn.

"Cách gì? Có vi phạm pháp luật không?"

"Không hẳn là vi phạm pháp luật, nhưng lại rất nguy hiểm, mày có còn nhớ tòa cổ mộ mà anh em mình đi năm ngoái không?" Tôi nhắc nhở.

"Nhớ, có chuyện gì thế?" Đầu óc của tên này vẫn còn đang chậm tiêu.

"Mấy cỗ quan tài trong đó chúng ta vẫn còn chưa động vào, biết đâu bên trong có đồ vật gì đáng giá, anh em mình mang ra chợ đồ cổ Tam Hòe bán lấy tiền." Ngoài cách này ra, tôi thực sự chẳng thể nghĩ ra cách nào khác.

"Nhưng con quái vật kia vẫn còn đang ở đấy, hai thằng mình đi nộp mạng à?" Kim Cương Pháo lộ ra vẻ sợ hãi.

"Lúc mày sướиɠ thì mày sướиɠ một mình, lúc đi nộp mạng thì có huynh đệ chí cốt này đi cùng mày, mày còn sợ cái chó gì? Không đi thì thôi, đến lúc người ta báo cáo lên đơn vị, mày chờ bị tước quân tịch đuổi thẳng cổ đi!"

"Lão Vu, tôi cảm ơn cậu cả đời!" Tên này bắt đầu nói năng lộn xộn.

Tôi lại dặn dò hắn thêm vài câu, bảo hắn sau khi trở về phân đội thì chuẩn bị đầy đủ dụng cụ cần thiết, tối hẵng quay trở lại nơi này.

Gập lại cuốn sổ tay lại, châm một điếu thuốc, tôi tỉ mỉ suy tính các chi tiết trước sau cho phi vụ lần này. Đầu tiên, nghĩ đến tòa cổ mộ này cơ bản sẽ có đồ tùy táng, điểm này không cần phải nghi ngờ. Người xưa luôn có quan niệm "sự tử như sự sinh" (chăm sóc người chết như lúc còn sống), người nghèo đến mức không có mộ thất đàng hoàng mà chết đi còn phải có cái bình cái hũ mang theo. Theo như quan sát lần trước, quy mô của tòa cổ mộ Đông Sơn không giống do tầng lớp cấp thấp nghèo rớt mồng tơi xây dựng, cho nên chỉ cần vào được bên trong thì chắc chắn sẽ không tay trắng trở về, điểm này tôi có phần khẳng định.

Mối đe dọa lớn nhất hiện tại chính là sinh vật hình rắn trong tòa cổ mộ kia. Căn cứ vào lần chạm trán trước và lời kể của ông cụ sống trong Thanh Long Thôn, tôi có cảm giác con vật đó dường như không chủ động hại người. Ông cụ gặp được sinh vật đó vào năm 1929, đến năm ngoái là năm 2001, từ đó đến bây giờ đã hơn bảy mươi năm trôi qua. Nó ngoại trừ ăn thịt một con dê, dọa điên một ngư dân ra thì dường như không làm thêm chuyện xấu gì, cho nên tôi nghĩ nó sống lâu đã có linh tính, sẽ không chủ động bại lộ bản thân, càng không chủ động tấn công con người. Nhưng suy nghĩ đó chỉ đúng trong tình huống hai bên nước sông không phạm nước giếng, còn hiện tại chúng tôi có ý định xông vào bên trong hang ổ của nó, việc này trong tập tính của động vật là điều tối kỵ.

Cái tên Kim Cương Pháo chết tiệt này, chọn lúc nào nghỉ phép không chọn, lại chọn đúng vào thời điểm này, nếu như việc xảy ra sớm hơn một chút, chưa đến tiết Kinh Trập, biết đâu vị "huynh đài" kia vẫn còn đang ở trong trạng thái ngủ đông, ít nhiều gì thì cũng an toàn hơn chút. Hiện tại thì hay rồi, tiết Kinh Trập đã trôi qua từ lâu, bây giờ mà mò tới đó chẳng phải đúng lúc làm bữa điểm tâm cho người ta sau giấc ngủ dài hay sao?

"Mẹ kiếp!" Tôi thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà Kim Cương Pháo trong lòng.

Chửi thì chửi, nhưng giúp thì vẫn phải giúp, cách thì vẫn phải tìm, ai bảo hai thằng chúng tôi cùng nhau quét dọn chuồng lợn suốt nửa năm trời, ai bảo tình cảm hai thằng thân thiết như huynh đệ ruột thịt. Nhìn hắn cuống lên như kiến bò trên chảo nóng, trong lòng tôi còn sốt ruột hơn cả hắn. Mặc dù tên béo chết tiệt này căn bản không đáng để tôi đồng tình, nhưng tôi vẫn cứ mủi lòng...

Tôi hồi tưởng lại kích thước "Thanh Long" mà ông cụ kể, rồi so sánh với tấm da rắn mà chúng tôi nhìn thấy năm ngoái, phát hiện ra trong hơn bảy mươi năm qua, nó lớn lên không nhanh lắm, "vòng eo" cũng chẳng to hơn là bao. Theo lý thuyết sinh học, rắn bình thường mỗi năm đều lột da, có khi lột da không chỉ một lần, kèm theo mỗi lần lột da, cơ thể sẽ theo đó mà tăng trưởng. Thế nhưng cho đến nay, ngoại trừ một lần chúng tôi tình cờ nhìn thấy bộ da rắn lột ra kia, dường như chưa nghe ai nói từng gặp lại nó.

Mặc dù đơn vị có tường cao giăng lưới điện, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn có người dân địa phương lẻn vào, binh sĩ trong đơn vị của chúng tôi cũng định kỳ đi tuần tra. Nếu nói hơn bảy mươi năm qua không ai nhìn thấy nó hay lớp da lột của nó thì cũng thật sự quá mức vô lý. Nếu như có ai nhìn thấy, chắc đã sớm lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân rồi, có khi trở thành tin tức chấn động trên TV rồi cũng nên. Chẳng lẽ nó khác với những loài rắn thông thường? Nó không lột xác hàng năm sao?