Tên tôi là Vu Thừa Phong, tôi phục vụ trong đại đội huấn luyện đặc biệt của quân đội, hay còn được gọi là lính đặc chủng!
Khác với bộ đội thông thường, lính mới của lực lượng đặc chủng phải trải qua một năm huấn luyện tân binh, trong khoảng thời gian huấn luyện này cần phải thành thạo kỹ năng tháo lắp và sử dụng súng ống, cũng không thể thiếu kỹ năng cận chiến, trinh sát, ngạnh khí công, thêm vào đó là kỹ thuật lái xe cùng một loạt các kỹ năng quân sự khác.
Ngay từ ban đầu, mỗi một tân binh đều sẽ được chấm 100 điểm, trải qua vô số bài tập mà huấn luyện viên căn cứ vào biểu hiện sẽ cộng hoặc trừ điểm, hễ điểm số bị trừ hết thì sẽ lập tức bị loại khỏi đội ngũ rồi bị điều về lực lượng thông thường.
Kỳ huấn luyện tân binh này phải nói là cực kỳ tàn khốc, chi tiết cụ thể trong đó bởi vì quy tắc bảo mật nên tôi không tiện kể ra hết, sau đây tôi chỉ kể về một ngày huấn luyện điển hình để cho các bạn có thể dễ hình dung.
Bốn giờ sáng, tân binh đã phải thức dậy, gấp rút mặc vào quân phục nhẹ rồi bắt đầu chạy bộ 5km, mồ hôi chảy ra đầm đìa.
Chạy bộ đường dài xong sẽ tập luyện các loại kỹ năng khống chế cùng cận chiến, mỗi một động tác đều phải gầm lên để lấy khí thế, hô hào đến mức khản cả tiếng.
Vệ sinh cá nhân xong, trong thời gian chờ ăn sáng thì bắt buộc phải học thuộc các quy định, điều lệnh quân đội, lúc này mồ hôi cũng đã khô.
Ăn sáng xong lại đến giờ huấn luyện đội ngũ, học tập điều lệnh xếp hàng, rèn luyện tư thế quân nhân tiêu chuẩn, đứng nghiêm dưới trời nắng to suốt 4 tiếng, mồ hôi phải nói là nhỏ giọt như mưa, chân tay tê mỏi rã rời.
Ăn trưa xong lại tiếp tục luyện bò trườn ở nhiều địa hình, tay chân bị nền đất lát xi măng mài rướm máu vẫn phải tiếp tục động tác trườn bò tiến lên, cát sỏi chà xát vào da thịt đau nhức khắp người, đồ ăn vừa nuốt vào có khi vì quá đau mà nôn ra gần hết.
Gần đến chiều, trước khi ăn tối là bài tập chạy việt dã 5km mang đủ khối lượng quân trang, huấn luyện viên vừa chỉ huy, vừa lái moto, tay cầm dây roi truy đuổi ở phía sau, buộc mọi người phải cố gắng tăng tốc, chạy cho đến khi tinh thần phờ phạc, cổ họng khô rát, mắt hoa đầu váng. Bộ đội quy định rõ không được trừng phạt thân thể, thế nhưng ranh giới giữa huấn luyện và trừng phạt nhiều khi thật là mong manh.
Sau bữa tối là bài tập thể lực cơ bản, gập bụng liên tục 300 cái đến đau nhức cơ bụng không thể cúi lưng, hít đất lưng trần, lấy mồ hôi nhỏ qua giấy báσ ɭóŧ bên dưới làm giới hạn.
Giấc ngủ chỉ kéo dài 6 tiếng, lại luôn phải ở trong trạng thái cảnh giác vì huấn luyện viên có thể thổi còi khẩn cấp bất cứ lúc nào, có một đêm còi báo động vang lên tới tận bảy lần!
Đó là một ngày điển hình, các nội dung huấn luyện có thể thay đổi theo lịch, vì thế nên tôi không thể kể ra hết từng thứ một.
Chăn gối gấp không chuẩn theo yêu cầu thì sẽ bị huấn luyện viên ném ra khỏi ban công, ngoài trời mà đang mưa thì chỉ còn biết trách mình xui xẻo. Ăn cơm mà phát ra tiếng động quá lớn có khả năng bị ném luôn cả khay cơm, mặc kệ là bạn đã ăn no hay chưa. Bò vượt chướng ngại khiến cho đầu gối bật máu cũng vẫn phải tiếp tục bò. Bắn đạn thật nhiều đến nỗi vai sưng, đánh răng không dám cử động mạnh tay,...
Nửa tháng sinh tồn ở vùng dã ngoại, đói khát đến mức nuốt cả vỏ cây, cuối cùng đi vệ sinh cũng là vô cùng khó khăn. Đó chỉ là một đoạn quá khứ mà tôi đã từng trải qua, tôi cũng không muốn nhắc lại nhiều, chủ yếu là vì không muốn nhớ về những ký ức ám ảnh đó, có thể nói, quãng thời gian huấn luyện tân binh ấy từng là cơn ác mộng đeo bám tôi một thời gian rất lâu sau đó.
Rốt cuộc thì tôi cũng đã vượt qua giai đoạn huấn luyện tân binh. Trong mười chín người, có một người bị thương phải rời khỏi đội ngũ, bảy người khác thì bị trừ điểm đến mức bị điều động về đơn vị thông thường, đội ngũ lúc này chỉ còn lại mười một người.
Sáng sớm hôm ấy, chúng tôi vác theo balo tập trung ở sân huấn luyện, chỉ huy tiến hành tổ chức trao quân hàm. Nhờ vào thành tích huấn luyện vượt trội, toàn bộ những thành viên bám trụ ở lại đều được phong hàm Hạ Sĩ. Bình thường thì phải đến năm thứ hai mới lên được binh nhất, nay trực tiếp Hạ Sĩ là được thăng vượt cấp.
Cách thức phân đội cũng rất là đặc biệt, tân binh còn lại bao nhiêu điểm thì ưu tiên thứ tự lựa chọn phân đội, mỗi một phân đội chỉ tiếp nhận tối đa ba người.
Đại đội đặc huấn chia thành năm phân đội: Trinh sát, thương giới (súng ống), công binh, cơ động nhanh, quân khuyển huấn đạo.
Vì tân binh có quyền tự do lựa chọn nên các đội trưởng của các phân đội ai cũng phải tự thân trình diễn kỹ năng của phân đội mình để hấp dẫn đám lính mới.
Đội trưởng phân đội trinh sát thi triển võ thuật cận chiến, một một chiêu thức đánh ra đều chuẩn chỉ sắc lẹm, ra chiêu nhanh, mạnh, uy lực kinh người, dứt khoát mà hiểm hóc, khả năng thực chiến chắc chắn là không thể nghi ngờ.
Đội trưởng phân đội thương giới dùng khăn bịt mắt, lựa chọn ngẫu nhiên một trong tám bộ súng để tháo lắp, chỉ trong ba phút liền lắp xong một khẩu Type 54, thao tác trên khẩu QBU-85 không cần dùng tới kính ngắm mà vẫn năm phát năm trúng mục tiêu ở cự ly cách xa 100 mét.
Đội trưởng phân đội công binh, là một ông anh họ Tôn, thân hình béo lùn, tu luyện ngạnh khí công đến trình độ kinh người, cái đầu trọc lốc trực tiếp đập vỡ liền một mạch mười hai chai rượu mà không hề có chút xây xát, một quyền đánh tan sáu viên gạch đỏ trên đất bùn mà tay vẫn không hề sưng đỏ.
Đội trưởng phân đội cơ động thi triển các thao tác lái xe, từ quay đầu tại chỗ, lái nghiêng hai bánh, thay lốp trong vòng 50 giây chỉ có thể nhìn thấy trên phim.
Đội trưởng phân đội quân khuyển huấn đạo điều khiển chó nghiệp vụ từ vị trí cách xa trăm mét thuần thục, ngồi, nằm, đứng, sủa, tuần tra, truy kích, cứu hộ, thậm chí cả nôn, tiểu tiện cũng đều làm theo hiệu lệnh.
Màn trình diễn kết thúc, ai nấy cũng dựa theo số điểm còn lại và sở thích cá nhân mà đưa ra lựa chọn, hầu như không hề xảy ra tình trạng tranh giành.
Trinh sát ba người, thương giới ba, cơ động ba, chỉ còn tôi và Kim Cương Pháo là hai “quái nhân”, một người gia nhập quân khuyển, một người gia nhập công binh.
Sở dĩ tôi chọn gia nhập quân khuyển là bởi vì tôi luôn cảm thấy tin tưởng động vật, sống với chúng không cần suy nghĩ tới việc tranh đoạt, không phải lắt léo tâm cơ.
Kim Cương Pháo lựa chọn gia nhập công binh cũng không phải là do thiếu điểm, ngoài việc hắn say mê ngạnh khí công ra, lý do còn lại là vì tên này khá là mập, mà trong phân đội công binh hầu như ai cũng mập, ở chung một chỗ với nhau chẳng ai cười ai.