Chương 5

Tiểu Ngô cười quay lại, chuyên tâm lái xe. “Thiếu gia ngày thường chăm chỉ quá, có thời gian vẫn nên chơi một chút, nghỉ ngơi một chút, làm việc và nghỉ ngơi kết hợp mà.”

“Cảm ơn anh Ngô quan tâm, tôi sẽ chú ý.” Cố Ngôn Trạm cân nhắc rồi nói.

Đáp lại xong, anh mới nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt lại một lần nữa rơi xuống điện thoại. Anh đột nhiên không kịp đề phòng, liền chạm mắt với hình vẽ nam chính trên màn hình.

Ánh mắt của nam chính kia, được gọi là tà mị. Thực ra thì vừa trẻ trâu vừa ngốc nghếch, Cố Ngôn Trạm tắt điện thoại, cất đi.

Cốt truyện hôm nay, đúng là có giá trị "liếʍ cẩu" để vớt vát. Cố Ngôn Trạm đã lên kế hoạch xong, hôm nay anh phải xả thân cứu nữ chính khỏi bánh xe của nam chính, tiện thể quan tâm cô ấy vài câu, chắc là sẽ kiếm được điểm.

Còn về việc có làm xáo trộn cốt truyện gốc hay không.Mặc kệ nó! Dù sao thì nam chính với nữ chính, cậu cãi qua tớ cố chấp lại, cậu ngay thẳng tớ bá đạo đáp, đúng là nồi nào úp vung nấy, trời sinh một cặp. Trong cốt truyện gượng ép như vậy của game gốc, hai người họ còn có thể nên duyên vợ chồng đến bạc đầu răng long, vậy thì chuyện hai người họ có đến được với nhau hay không, không phải là chuyện mà một kẻ làm lốp dự phòng như anh cần phải suy nghĩ.

Nếu gặp chút khó khăn này mà không thể ở bên nhau, thì còn gọi gì là nam nữ chính nữa!

Trường Trung học Áo Lan Đức để đảm bảo an toàn cho học sinh, trong khoảng thời gian tan học và đi học, toàn bộ một đoạn đường ở cổng trường đều bị giới nghiêm. Xe đưa đón học sinh chỉ có thể dừng ở bãi đậu xe cách một ngã tư, sau đó học sinh phải tự đi bộ vào trường.

“Đến rồi, thiếu gia.” Chờ đến bãi đậu xe cổng trường, Tiểu Ngô dừng xe bên lề đường. “Tan học tôi vẫn ở đây đón cậu.”

Cố Ngôn Trạm đáp lời, cảm ơn tài xế, đeo cặp sách lên rồi xuống xe.

Lúc này trời còn sớm, học sinh trên đường không nhiều lắm, tốp năm tốp ba đi về phía cổng trường. Dưới bóng cây xanh thấp thoáng cách đó không xa, trường Trung học Áo Lan Đức sừng sững ở cuối con phố. Khu dạy học của ngôi trường này là một quần thể kiến trúc kiểu Gothic, cổng trường có đài phun nước, bên cạnh tòa nhà chính có một tháp chuông đỉnh nhọn, mái nhà màu vàng kim phản chiếu dưới ánh mặt trời.

Quả nhiên, trường học quý tộc trong game Mary Sue, nhất định phải có cái vẻ ngoài hào nhoáng lấp lánh thế này.

Mà học sinh đi trên đường cũng không giống với học sinh trung học Trung Quốc trong ấn tượng của Cố Ngôn Trạm. Là một học sinh xuất thân từ trường học Trung Quốc, Cố Ngôn Trạm từ tiểu học đến tốt nghiệp cấp ba đều để đầu đinh, chưa từng thay đổi, có khi tóc hơi dài một chút còn bị chủ nhiệm lớp ấn đầu ở văn phòng bắt cạo. Anh còn từng thấy nữ sinh trong lớp để tóc xõa, sửa ống quần, bị giám thị chặn ở cổng trường bắt đứng phạt, phải đợi chủ nhiệm lớp đến lãnh mới được vào trường.

Quy định về ngoại hình, có thể nói là đã ăn sâu vào tâm trí.

Nhưng nhìn chung ngôi trường trước mắt này, đồng phục của các nữ sinh đều là váy ngắn kiểu Scotland, không ít cô gái còn uốn tóc xoăn, nam sinh cũng nhuộm tóc đủ màu đủ kiểu, đi trên đường còn ngang nhiên đeo tai nghe.

Tự do, đây chính là sự tự do của thế giới Mary Sue.

Cố Ngôn Trạm vừa xuống xe, liền nhận được không ít ánh mắt từ các phía đổ dồn về. Anh đi thẳng về phía trước, khóe mắt có thể thấy không ít cô gái nhỏ túm tụm chỉ trỏ nhìn mình, thỉnh thoảng còn có vài lời nói lọt vào tai anh.

“Cố Ngôn Trạm đẹp trai quá!”

“Anh ấy có phải đang nhìn về phía này không.”

Nếu là ngày thường, Cố Ngôn Trạm đảm bảo sẽ vui đến quên cả họ mình là gì, đắc ý đến mức chỉ muốn bay lên trời. Nhưng hiện tại, trên cổ anh đang có một thanh đao lớn tên là “Giá trị OOC” treo lơ lửng, nhiều người như vậy đang nhìn anh, nếu anh có một chút OOC.

Chẳng phải là toi mạng trong một giây sao!