Chương 12

Tư Dĩ Quân đưa tay đè tờ bài thi lại.

“Đừng động vào.” Hắn mắt cũng không ngước lên, “chậc” một tiếng, nói.

“Chậc, được được được, không phải chỉ là một tờ bài thi thôi sao, còn làm như của quý vậy?” Nhϊếp Tuấn sớm đã quen với vẻ mặt hung dữ này của hắn, thu tay lại, ngồi về chỗ.

Tư Dĩ Quân không để ý đến cậu ta, tiếp tục xem bài văn kia.

Nét chữ viết bằng bút máy, mực màu xanh lam, đầu bút thanh thoát, còn có chút nét nối, vừa đẹp vừa có cá tính và khí phách.

Nhϊếp Tuấn ngả người ra sau, dùng khuỷu tay huých nhẹ bạn cùng bàn.

“Mau nhìn xem, cảnh tượng hiếm thấy chưa kìa.” Cậu ta cười hì hì nói.

Bạn cùng bàn của cậu ta, Quan Chu Dịch, là người có vẻ ngoài lạc lõng nhất trong hai dãy bàn cuối này. Gia đình Quan Chu Dịch làm chính trị, thành tích học tập tốt, dáng vẻ văn nhã, tuấn tú, một đôi mắt đào hoa ẩn sau cặp kính không gọng, trông hiền hòa và tĩnh lặng.

Nhưng không ai ngờ được, một học sinh xuất sắc như vậy, trên người lại gánh mấy lần bị kỷ luật, đánh nhau thì vừa vững vàng vừa tàn nhẫn.

Quan Chu Dịch đang vừa nghe tin tức buổi sáng của BBC vừa sắp xếp lại ghi chú, nghe vậy liền tháo tai nghe ngẩng đầu, liếc nhìn về phía Tư Dĩ Quân.

“Chắc là để ý cô bé nào rồi, trộm bài thi của người ta chứ gì.” Cậu ta chậm rãi nói, rồi lại nhét tai nghe vào.

“Hả?” Nhϊếp Tuấn ngớ người hai giây, rồi phá lên cười một tràng.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha Quan Chu Dịch cậu nghĩ gì thế, anh Quân mà là loại người như vậy sao!”

Cũng đúng lúc này, chủ nhiệm khối dẫn một nữ sinh đi vào lớp.

Nữ sinh này ăn mặc đồng phục ngay ngắn, đeo một chiếc cặp sách giản dị, buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng, trên bím tóc cài một chiếc nơ bướm màu xanh lam, đột nhiên chính là nữ chính Tiêu Vũ Hàm.

“Tìm chỗ ngồi đi.” Chủ nhiệm khối nhìn một vòng quanh lớp, chỉ vào vị trí ở dãy thứ tư cạnh cửa sổ nói. “Chỗ đó không có ai, đến đó ngồi tạm đi.”

Tiêu Vũ Hàm gật đầu đồng ý, đi về hướng đó.

Chủ nhiệm khối trong lòng còn đang lo lắng sắp xếp cho buổi lễ khai giảng chiều nay, thấy đã sắp xếp xong cho Tiêu Vũ Hàm, liền xoay người đi ra khỏi lớp.

Nào ngờ, Tiêu Vũ Hàm liếc mắt qua dãy thứ tư, rồi nhìn thấy Tư Dĩ Quân đang một mình một bàn.

Cô lập tức bỏ qua chỗ trống ở dãy thứ tư, dưới ánh mắt dõi theo của các bạn học xung quanh, đi thẳng vào “hang sói” ở hai dãy cuối, đứng bên cạnh bàn của Tư Dĩ Quân.

Trong lớp dần dần im lặng lại, các học sinh đều nhìn về phía này.

Tư Dĩ Quân đang cúi đầu xem tờ bài thi kia, rồi lật sang mặt khác. Nhϊếp Tuấn thấy cảnh tượng này, kích động vừa dùng khuỷu tay huých Quan Chu Dịch, vừa nghển cổ nhìn sang bên đó, muốn xem trên bài thi viết tên ai.

Tiêu Vũ Hàm đi qua đứng ở đó, che mất tầm nhìn của cậu ta.

Cô không ngờ sẽ học cùng lớp với tên con trai xấu tính này, nhưng lại không kìm được mà giở chút mánh khóe, giả vờ như chỗ ngồi của mình được xếp cạnh hắn.

Đối với người này, cô có chút e dè, hơn nữa rất coi thường kiểu công tử bột ăn chơi trác táng, tác oai tác quái như hắn. Nhưng mà, cô lại không thể kìm nén được những rung động dâng trào từ tận đáy lòng, không thể nào ghìm lại nhịp tim đang dần đập nhanh hơn của mình.

Người này, vừa xấu xa lại vừa chói mắt, như muốn hút toàn bộ con người ta vào vực sâu.

Chỉ cần nhìn hắn từ ánh mắt đầu tiên, Tiêu Vũ Hàm đã biết, mình không trốn thoát được rồi.

Tiêu Vũ Hàm hít một hơi thật sâu.

“Bạn học, phiền cậu dịch vào trong một chút.” Cô mở miệng nói. “Đây là chỗ của tớ.” Nói rồi, liền đặt cặp sách lên bàn.

Tác giả có lời muốn nói:

Nhϊếp Tuấn: Anh Quân, anh nói thật đi, có phải anh trộm bài tập của cô bé anh thích không?

Tư Dĩ Quân: Không phải.

Nhϊếp Tuấn: Thật hả?

Tư Dĩ Quân: Không phải cô bé.

Nhϊếp Tuấn: ???