Đúng lúc này, cậu ấy lại dùng tài khoản chính like bài weibo của fan couple mình nói mỉa nhà khác.
Tuy nhanh chóng hủy like, nhưng cũng bị cư dân mạng đẩy lên hot search, trực tiếp dán cho cậu ấy cái mác "bám víu lăng xê".
Công ty không còn xem trọng cậu ấy, tài nguyên phim ảnh đã định trước cũng bị người khác cướp mất.
Người quản lý Phùng Bình thấy vậy nảy sinh ý đồ xấu, ý đồ để cậu ấy thông qua quy tắc ngầm trao đổi tài nguyên.
Nguyên chủ không đồng ý, Phùng Bình liền bất chấp ý muốn của cậu ấy lén hạ thuốc cho cậu ấy...
Hoài Nguyệt ngoảnh đầu nhìn về phía cái bóng không rõ lắm trên cửa sổ kính, anh ấy chưa từng nghĩ tới màn kịch mượn xác hoàn hồn lại thực sự xảy ra với mình.
Nơi này thậm chí đã không còn là triều đại anh ấy quen thuộc, Du triều đã diệt vong hơn một ngàn năm.
An Vương, ông chủ đoàn hát, cùng với những khuôn mặt hung tợn in sâu trong ký ức anh ấy, cũng đều đã tiêu vong trong dòng chảy lịch sử.
Cửa phòng bệnh đột nhiên bị gõ, bác sĩ khám phòng dẫn theo y tá bước vào.
Thấy Hoài Nguyệt sắc mặt khó coi, thần sắc hoảng hốt, vội vàng hỏi anh ấy liệu có chỗ nào không thoải mái không.
"Ôi chao, sao lại chảy máu rồi? Vết thương rách ra rồi sao?"
Hoài Nguyệt hoàn hồn, cúi đầu mới phát hiện băng gạc trên lòng bàn tay rỉ máu.
Y tá tiến lại nhanh nhẹn tháo băng gạc giúp anh ấy, bôi thuốc băng bó lại.
Vết thương ở lòng bàn tay là do trước đó anh ấy tự véo ra để giữ tỉnh táo.
Cảm giác đau đớn chậm rãi ùa đến, xé rách dây thần kinh, khiến sắc mặt anh ấy càng thêm tái nhợt.
Bác sĩ kiểm tra xong cho anh ấy, nói với anh ấy rằng chỉ cần theo dõi thêm một đêm là có thể xuất viện.
Hoài Nguyệt cảm ơn, đợi bác sĩ rời đi thì khó lòng chống đỡ mà lại ngủ thϊếp đi.
Cả đêm đều là những giấc mơ lộn lộn không đầu cuối, anh ấy ngủ cực kỳ không yên.
Nhưng lại mắc kẹt trong ác mộng, thế nào cũng không tỉnh lại được.
Chiếc điện thoại đặt cạnh giường đột nhiên vang lên, Hoài Nguyệt bỗng chốc mở mắt.
Anh ấy thở hổn hển nhìn chằm chằm trần nhà, nhất thời không biết đêm nay là đêm gì.
Tiếng chuông điện thoại bền bỉ vang lên rồi lại ngừng, rồi lại vang lên, cuối cùng cũng kéo anh ấy về với thực tại.
Anh ấy nhịn cơn choáng váng ngồi dậy, cầm lấy điện thoại.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến ghi chú là "Anh Phùng". Anh ấy cụp mắt nhìn hai giây, động tác hơi vụng về nhấc máy.
Có lẽ vì đã gọi mấy cuộc đều không được, trong giọng Phùng Bình hàm chứa sự thiếu kiên nhẫn tột độ.
"Hoạt động của Vân Nhiễm yêu cầu có mặt lúc trưa, cậu đang ở đâu? Tôi bảo Tiểu Nhạc đến đón cậu."
Hoài Nguyệt ngẩn người, sau một lát trong đầu mới hiện lên ký ức về hoạt động này.
Chỉ là cậu ấy còn chưa kịp đáp lời, bên Phùng Bình đã bị sự im lặng của cậu ấy chọc giận.
"Sao hả, cánh cứng rồi đúng không? Không muốn nói chuyện với tôi? Có giỏi thì cậu đừng đi nữa!"
Phùng Bình gầm lên xong thì cúp máy, Hoài Nguyệt cụp mắt nhìn trang kết thúc cuộc gọi.
Trong lòng cậu ấy hiểu rõ, Phùng Bình là đổ cơn giận chuyện tối qua lên đầu cậu ấy rồi.
Tối qua cậu ấy bị Lăng Triệt đưa đi, Phùng Bình nhất định không có cách nào ăn nói với bên kia, mối quan hệ khó khăn lắm mới thiết lập được cứ thế mất trắng.
Phùng Bình không dám làm gì Lăng Triệt, đương nhiên chỉ có thể trút giận lên đầu cậu ấy.