Chương 49

Hoài Nguyệt nhìn thêm một vị khách nữa lướt qua họ mà đi về phía hàng của bác trung niên, rồi lặng lẽ rơi vào im lặng.

Có thoáng chốc, anh thậm chí còn nghi ngờ bác ấy là do tổ chương trình cố tình sắp xếp.

Nhưng dù bác ấy có phải là người do tổ chương trình cài cắm hay không thì hiện trạng vẫn là nếu họ không nhanh chóng nghĩ ra cách, e rằng đừng nói đến việc bán hết trà để ở phòng sang xịn, chỉ sợ đến lúc đó ngay cả căn nhà cũ trăm tệ một đêm họ cũng khó mà thuê nổi.

Hoài Nguyệt nghĩ, thật ra hai người họ chẳng cần cùng nhau canh chừng quầy bán trà ở đây, hoàn toàn có thể một người giữ hàng, một người đi làm thêm.

Nghĩ vậy, anh liền tìm đến nhân viên để hỏi, nhưng lại nhận được câu trả lời phủ định.

Nhân viên giải thích: "Thầy Hoài Nguyệt, nhiệm vụ mà hai người bốc thăm được là bày sạp bán trà, nên chỉ có thể kiếm tiền thông qua nhiệm vụ này thôi ạ."

"Vâng." Hoài Nguyệt khẽ nhíu mày, ngồi lại chỗ cũ, tính nghĩ thêm cách khác.

Anh nhìn sang bác bán trà cách đó không xa, thấy bác ấy vẫn đang rao bán đầy năng lượng và buôn bán tấp nập, rồi lại ngẫm nghĩ kỹ lời nhân viên nói, dường như đã lờ mờ đoán ra mục đích của tổ chương trình.

Anh thử hỏi: "Vậy, nếu tôi bán nghệ để thu hút khách hàng thì sao?"

Nhân viên mỉm cười thân thiện: "Đương nhiên là được ạ."

Hoài Nguyệt: "Nhưng chúng tôi chẳng chuẩn bị gì cả..."

Lời anh vừa dứt, nhân viên đã cho người mang ngay chiếc thùng đạo cụ tới.

Nắp thùng mở ra, Hoài Nguyệt chỉ thấy bên trong đầy ắp đủ thứ, nào là guitar, đàn nhị, nào là sáo, kèn bầu, thậm chí còn có cả khăn tay và tấm phách lớn dùng cho tiết mục nhị nhân chuyển nữa.

Hoài Nguyệt: "…"

Anh quay sang nhìn Lăng Triệt, người nãy giờ vẫn im lặng, định hỏi ý kiến cậu ấy thì thấy Lăng Triệt bất ngờ đứng dậy.

Hoài Nguyệt ngồi trên nền đất trống sau chiếc gùi, chỉ lót dưới mông một tấm bìa cứng.

Anh ngồi thấp, nên lúc Lăng Triệt đứng dậy, cái bóng của cậu ấy phủ gần như trọn người anh.

Hoài Nguyệt ngẩng mắt nhìn lên, thì thấy Lăng Triệt cũng đang cúi mắt nhìn lại anh.

Ánh sáng ngược làm mềm đi đường nét trên khuôn mặt Lăng Triệt, thoáng mang đến ảo giác về sự dịu dàng.

Hoài Nguyệt nghe thấy cậu ấy nói: "Anh đi mua chút đồ, về ngay đây."

Hoài Nguyệt khẽ đáp một tiếng.

Cái bóng đang bao trùm trên người anh nhanh chóng rời đi, để lộ trọn vẹn anh dưới ánh nắng gay gắt lần nữa.

Anh nheo mắt lại, chợt liếc thấy chiếc túi tiền vẫn còn nằm trong gùi.

"Khoan đã, Lăng tiên sinh."

Hoài Nguyệt gọi với theo Lăng Triệt, người vừa bước đi chưa xa.

Anh đứng dậy, nhanh chóng đi tới chỗ cậu ấy, đưa chiếc túi tiền trong tay ra dưới ánh nhìn khó hiểu của Lăng Triệt, rồi khẽ nói: "Anh quên mang tiền rồi kìa."

Chiếc túi tiền trên tay anh lép kẹp, bên trong đựng hơn trăm tệ họ kiếm được buổi sáng.

Số tiền không nhiều, nhưng lại là toàn bộ gia sản của cả hai người lúc này.

Lăng Triệt nhận lấy chiếc túi tiền, bất chợt mỉm cười.

Hoài Nguyệt nhìn cậu ấy khó hiểu.

Rồi anh nghe Lăng Triệt cũng bắt chước anh, khẽ giọng nói: "Anh đi tìm xem có thương lái nào thu mua trà lẻ không, không cần tiền đâu."

[Lăng Triệt ơi đừng cười nữa! Hồn em sắp bay theo anh mất rồi á á á!!!]

[Bàn kế hoạch mật trước ống kính livestream à?

Nhân viên đâu nhìn hai người này đi!]

[Tổ chương trình ác ghê, cái bác “chơi trội” để cướp khách kia chắc là họ sắp xếp rồi chứ gì?