Chương 46

Mãi đến khi Hoài Nguyệt xoay người lại, đặt cuốn sổ tay xuống và cúi đầu chào mọi người, họ mới bừng tỉnh khỏi cảnh diễn.

Đoạn diễn này hoàn toàn không có đạo cụ thật, nhưng Hoài Nguyệt lại thành công đưa họ nhập tâm vào cảnh.

Sau khi hoàn hồn, Xi Lan kích động đến đỏ mặt, ông liếc nhìn Khổng Viên, thấy thần sắc của ông ấy liền biết ông ấy cũng vô cùng hài lòng, lập tức đập bàn quyết định: "Định rồi!

Chính là cậu, người quản lý của cậu đến chưa? Chúng ta ký hợp đồng ngay bây giờ."

Đạo diễn Khổng cũng hoàn toàn không ngờ Hoài Nguyệt có thể thể hiện được hiệu quả như vậy, đoạn diễn này có lẽ không thể nói là diễn xuất bùng nổ, nhưng nó cực kỳ phù hợp, cứ như thể nhân vật trong sách đã sống dậy vậy.

Ông vừa cảm thán tin đồn hại người, vừa vô cùng vui mừng vì đã tìm được diễn viên phù hợp.

Hợp đồng giữa hai bên nhanh chóng được ký kết, phía đoàn làm phim cần sắp xếp lại bối cảnh, điều phối nhân lực, để kịp tiến độ, sẽ cố gắng hoàn thành trong tuần này.

Nếu mọi việc suôn sẻ, Hoài Nguyệt sẽ vào đoàn sau khi quay xong kỳ chương trình tiếp theo, vai Tiên Tôn Thanh Nhai không nhiều phân cảnh, có thể quay xong trong tuần, sẽ không làm chậm trễ việc Hoài Nguyệt tiếp tục ghi hình chương trình.

Trước khi rời đi, dưới ánh mắt nóng bỏng của Xi Lan, Hoài Nguyệt đã trao đổi thông tin liên lạc với ông, thậm chí cả đạo diễn Khổng cũng hùa theo trao đổi WeChat với Hoài Nguyệt, cười nói sau này có vai diễn thích hợp sẽ liên lạc với anh.

Trên đường về, Phùng Bình mặt mày phơi phới, gã chỉ cảm thấy Hoài Nguyệt như thể đột nhiên gặp vận may, mọi chuyện đều trở nên vô cùng thuận lợi, cứ như ông trời đang giúp đỡ bọn họ vậy.

Ôm ấp hy vọng tốt đẹp là đưa ra một ngôi sao hạng A và trở thành người quản lý vàng, Phùng Bình càng làm việc hết mình hơn.

Những ngày sau đó, lịch trình của Hoài Nguyệt dày đặc, anh tham gia hai sự kiện, ở giữa còn đến đoàn phim thử trang điểm.

Mãi cho đến khi kỳ chương trình thứ hai sắp bắt đầu, anh mới đặt mọi việc xuống, dẫn theo Tiểu Nhạc vội vã đến địa điểm ghi hình kỳ hai của "Cùng Nhau Đi Du Lịch" – Giang Thành.

Địa điểm ghi hình kỳ chương trình thứ hai là tại một thôn kịch.

Giang Nam thủy hương từ xưa đã là vùng đất giàu có, vẻ đẹp thanh lệ dịu dàng của nơi đây đã nuôi dưỡng tiếng Ngô mềm mại uyển chuyển, cùng với các loại hí khúc muôn hình vạn trạng.

Hí khúc truyền thừa ngàn năm, ở một vài nơi vẫn giữ được truyền thống: “Ninh Giang Thôn” chính là một thôn làng như vậy.

Trong thôn có những người kế thừa di sản văn hóa phi vật thể của “Giang Kịch”, nơi đây đã sản sinh ra không ít danh gia hí khúc, nhà nhà biết hát kịch, người người biết nghe kịch, thu hút rất nhiều người yêu thích hí khúc đến đây tham quan du ngoạn.

Tổ chương trình đã sắp xếp xe đến sân bay Giang Thành đón người, xe chạy dọc theo đường ven sông đi về phía Ninh Giang Thôn, dọc đường trời cao khí trong, phong cảnh như tranh vẽ.

Tiểu Nhạc lấy điện thoại ra quay một đoạn video, phấn khích nói: "Em đã sớm nghe nói về phong cảnh mười dặm sông Hoài, thật sự quá đẹp." Cậu nhìn Hoài Nguyệt: "Anh, trước đây anh từng đến đây chưa?" Hoài Nguyệt lắc đầu: "Chưa."

Bác tài là người địa phương, nghe họ trò chuyện, không nhịn được mà nhiệt tình giới thiệu về quê hương mình.

"Giờ chưa thấm vào đâu, phải đợi đến tối mới gọi là đẹp, hai bên bờ thắp đèn l*иg lên, còn có thuyền diễn kịch nữa, hai thầy có dịp nhất định phải đến xem thử nhé." Tiểu Nhạc cười haha: "Không cần gọi cháu là thầy đâu ạ, bác cứ gọi cháu là Tiểu Nhạc là được rồi, mỗi tối đều có diễn kịch sao ạ..."