Chương 44

Hề Lam không vui nói: "Bọn họ ngay cả một phần ba khí chất của Thanh Nhai Tiên Tôn còn diễn không ra, tôi thật sự không thể nhắm mắt mà nói là được."

《Phá Thiên》 là một cuốn tiểu thuyết mà Hề Lam đã thích mấy năm rồi, cho nên lúc anh trai cậu ấy muốn đầu tư làm phim cho cậu ấy, cậu ấy đã không chút do dự chọn mua bản quyền chuyển thể 《Phá Thiên》.

Vì thế cậu ấy có quyền lên tiếng rất lớn trong đoàn phim, về mặt quay phim cậu ấy không hề nhúng tay vào, chỉ riêng việc chọn diễn viên cậu ấy vô cùng kiên định với ý kiến của mình.

Vai diễn Thanh Nhai Tiên Tôn là “ánh trăng sáng” trong lòng cậu ấy, các vai diễn khác đều dễ nói, duy chỉ có vai diễn này, cậu ấy xem thế nào cũng không thấy hài lòng.

Khổng đạo diễn cố gắng khuyên giải: "Trước đó đã thử vai nhiều người như vậy mà chỉ chốt được một Chu Tấn thôi, giờ đâu ra nhiều thời gian để thử nữa?

Vả lại ngay cả Chu Tấn cậu cũng nói chỉ được năm điểm thôi, chẳng lẽ cậu định tìm một tiên nữ thật đến diễn hay sao?"

Hề Lam đảo mắt: "Thôi đi, nhìn cái bản mặt giả cười của hắn là tôi thấy phiền rồi."

"Khụ khụ." Thấy hai người càng nói càng xa đề, Phó đạo diễn ngồi cạnh kịp thời cắt ngang bọn họ: "Thử vai thôi, người đã vào rồi."

Vừa nãy hai người đang thảo luận say sưa, không để ý đến động tĩnh Hoài Nguyệt bước vào, lúc này thu lại câu chuyện nhìn sang, động tác đồng loạt khựng lại.

Ngoài trời đang mưa, nhiệt độ hôm nay giảm đi không ít so với mọi ngày.

Hoài Nguyệt mặc một chiếc áo sơ mi dài tay rộng rãi, quần jean khiến chân anh ấy trông vừa dài vừa thẳng, chỉ riêng vóc dáng thôi đã nổi bật đến mức khiến người ta không thể làm ngơ.

Vẻ mặt anh càng thêm xinh đẹp đến chói mắt, đứng đó như muốn hút lấy mọi ánh nhìn, ngay cả ánh đèn chiếu lên người anh dường như cũng đặc biệt ưu ái anh.

Xi Lan có chút kích động, chính là hai ngày trước ông xem được đoạn video Hoài Nguyệt tham gia show tạp kỹ trên mạng, nên mới tạm thời đề cử Hoài Nguyệt cho đoàn làm phim.

Ban đầu ông còn lo Hoài Nguyệt là "thánh lừa đảo photoshop", nhưng giờ gặp người thật rồi, ông mới thấy người thật còn đẹp hơn cả trong video, cảm giác như mình vừa nhặt được bảo vật vậy.

Dù cho đạo diễn Khổng đã nhắc nhở ông về việc Hoài Nguyệt từng bị chế giễu vì diễn xuất quá tệ trước đó, ông cũng không hề để tâm.

Theo ông, để diễn vai Tiên Tôn Thanh Nhai, hoặc ngoại hình phải phù hợp, hoặc diễn xuất phải truyền thần; ông thà chọn một "bình hoa di động" còn hơn là những kẻ diễn mãi cũng không ra hồn.

Hoài Nguyệt cúi người chào họ, tự giới thiệu: "Chào đạo diễn, chào quý vị tiền bối, cháu là Hoài Nguyệt, đến thử vai Tiên Tôn Thanh Nhai ạ."

Chuyển sang trạng thái làm việc, đạo diễn Khổng nhanh chóng đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, ông gật đầu nói: "Sẽ thử vai cảnh Tiên Tôn Thanh Nhai lần đầu gặp Ưng Quỳnh, cháu có năm phút để chuẩn bị."

Rất nhiều người đến thử vai đều tập trung chuẩn bị cho cảnh cuối cùng lúc hy sinh, đó là cảnh cảm xúc bùng nổ dữ dội và cũng là điểm nhấn quan trọng của nhân vật.

Thế nhưng theo đạo diễn Khổng Viên, để xây dựng thành công hình tượng Tiên Tôn Thanh Nhai, cảnh mấu chốt lại không phải là cảnh đó, mà là những phân đoạn ông ấy tương tác với người khác trong cuộc sống thường ngày.

Rất nhiều người đã bị chiêu này của ông làm cho trở tay không kịp, trong lúc vội vàng, hầu hết đều diễn Tiên Tôn Thanh Nhai thành một người "mặt liệt".