Chương 41

Trần Lãng phụ trách quản lý tất cả nghệ sĩ trong công ty, trong tay nắm giữ quyền lực rất lớn.

Anh ta trông khoảng bốn mươi tuổi, không lộ vẻ phát tướng, dáng vẻ nho nhã thư sinh.

Nghe Hoài Nguyệt chào hỏi, Trần Lãng mỉm cười gật đầu.

"Chương trình gần đây của cậu tôi có xem, quay khá tốt đấy."

Hoài Nguyệt khiêm tốn đáp lời, nhưng Phùng Bình đứng cạnh anh ấy thì vô cùng kích động, nếu được Trần Lãng nhớ mặt và ưu ái, tài nguyên công ty sẽ càng nghiêng về phía Hoài Nguyệt hơn nữa.

Gã khen Hoài Nguyệt từ đầu đến chân một lượt, rồi lại nói về đà phát triển hiện tại của Hoài Nguyệt đang vô cùng xán lạn.

Trần Lãng mỉm cười: "Đúng là rất tốt, tiếp tục cố gắng nhé, công ty cũng rất coi trọng cậu."

Chỉ một câu nói này thôi, đã khiến Phùng Bình như tiêm máu gà, gã cho rằng đương nhiên đây là thái độ của công ty, đại diện cho việc công ty cũng cho rằng Hoài Nguyệt có tiềm năng, sẽ đầu tư thêm nhiều tài nguyên vào Hoài Nguyệt.

Trên đường đưa Hoài Nguyệt về, Phùng Bình cứ lải nhải mãi về chuyện này, gã mải mê tưởng tượng về cảnh phong quang sau khi đào tạo ra được nghệ sĩ hạng A, nhưng lại không để ý đến ánh mắt Hoài Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn tĩnh lặng, không gợn chút sóng nào.

Trước khi chia tay, Phùng Bình dặn dò Hoài Nguyệt: "Hôm nay cậu xem kỹ kịch bản vào, ngoại hình của cậu rất hợp vai, tỷ lệ qua vòng thử vai rất cao."

Sau khi Hoài Nguyệt đồng ý, gã lại nhớ ra điều gì đó, bổ sung thêm: "Về nhà chụp vài tấm ảnh gửi cho tôi, fan của cậu đang réo gọi cậu hoạt động đấy."

Gã hoàn toàn không có ý định trả tài khoản Weibo cho Hoài Nguyệt, cũng may Hoài Nguyệt không có ý kiến gì, chỉ đáp một tiếng rồi cầm kịch bản xuống xe.

---

Trở về nhà, Hoài Nguyệt đặt kịch bản xuống, trước tiên đi lấy nước tưới cho chậu cây đồng tiền đặt trên bậu cửa sổ.

Chậu cây đồng tiền do một fan tặng anh ấy khi đón anh tối qua lúc anh trở về, một chậu nhỏ xíu, đặt trong lòng bàn tay vừa vặn.

Cây đồng tiền ưa nước, lá tròn tròn sau khi dính hạt nước trông càng thêm đáng yêu, Hoài Nguyệt ngắm một lúc, lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh cho nó.

Nhớ lại yêu cầu của Phùng Bình, anh ấy chuyển camera, lại tự chụp vài tấm nữa, rồi gửi một lèo cho Phùng Bình.

Anh ấy không để tâm đến dấu ba chấm Phùng Bình trả lời sau khi nhận được ảnh, gửi tin xong liền đặt điện thoại xuống bắt đầu xem kịch bản.

《Phá Thiên》 được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên, kể về câu chuyện thiếu gia nhỏ ngây thơ, nghịch ngợm Ứng Quỳnh của yêu tộc, sau khi trải qua biến cố diệt tộc đã không ngừng mạnh lên và cuối cùng báo thù thành công.

Vai diễn anh ấy sẽ thử vai chính là sư tôn của nhân vật chính Ứng Quỳnh - Thanh Nhai Tiên Tôn.

Thanh Nhai Tiên Tôn tính tình thanh lãnh, tình cờ hạ giới gặp được Ứng Quỳnh thời thơ ấu, bị Ứng Quỳnh khi đó còn bé xíu ôm chân ăn vạ, sau đó liền nhận Ứng Quỳnh làm đồ đệ.

Ứng Quỳnh lúc nhỏ ngây thơ hoạt bát, suốt ngày nghịch ngợm trên tiên sơn, Thanh Nhai Tiên Tôn cũng chưa từng gò bó cậu.

Khi còn là thiếu niên, Ứng Quỳnh học hành không có sự kiên định, hôm nay muốn khống chế nước, mai lại muốn dời núi, Thanh Nhai Tiên Tôn cũng hoàn toàn tùy ý cậu, cậu muốn học, ông liền dạy.

Mọi người đều nói Thanh Nhai Tiên Tôn không để tâm vào việc dạy dỗ đồ đệ này, nhưng Ứng Quỳnh sau này có thể từng bước leo lên vị trí cao, chính là dựa vào nền tảng đã tích lũy được khi còn trẻ.