Lòng hắn thắt lại, lập tức định đưa người rời đi, nhưng đã nghe thấy giọng Lăng Triệt hạ thấp: "Đưa người đó cho tôi, không thì tôi bấm máy ngay."
Phùng Bình ngẩng đầu nhìn qua, Lăng Triệt đang cầm điện thoại, màn hình đã hiện sẵn số điện thoại báo cảnh sát, chỉ còn chờ bấm gọi.
Sắc mặt Phùng Bình thay đổi, tưởng rằng người này nhận ra Hoài Nguyệt nên muốn xen vào chuyện bao đồng, lập tức lớn tiếng nhưng trong lòng sợ hãi: "Lăng tiên sinh có ý gì? Tôi đưa nghệ sĩ nhà tôi uống say về phòng, đến lượt ngài quản chắc?"
Lăng Triệt đưa tay kéo khẩu trang xuống cằm, lộ ra gần hết khuôn mặt, lạnh giọng nói: "Ồ, vậy sao? Tôi thấy không giống lắm."
Phùng Bình nhìn rõ mặt anh, sững sờ vài giây mới lắp bắp mở lời: "Lăng Triệt, Lăng, Lăng lão sư..."
Đầu óc Phùng Bình gần như ngừng hoạt động, hoàn toàn không hiểu nổi Lăng Triệt, người không hề có chút liên quan gì đến họ, vì sao lại xuất hiện ở đây, và tại sao lại muốn xen vào chuyện này.
Sắc mặt hắn liên tục thay đổi, nhưng vẫn cố gắng biện minh: "Tôi chưa từng nghe Hoài Nguyệt nói có quen biết riêng với ngài, tôi không thể tùy tiện giao nghệ sĩ đang say cho người lạ được."
Lăng Triệt cau mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Say hay không trong lòng ông tự biết, đưa người cho tôi, không thì tôi báo cảnh sát ngay. Ông bỏ thuốc cậu ta đúng không? Đến bệnh viện kiểm tra là biết."
Phùng Bình lập tức cuống lên, bất đắc dĩ chỉ đành hạ giọng: "Chúng tôi đang vội đi gặp đạo diễn Văn Đông, ngài coi như chưa thấy gì được không?"
Lăng Triệt mân mê chiếc điện thoại, giọng điệu bình thản: "Không được."
Phùng Bình vừa cuống vừa hận, không nghĩ ra cách nào khác, Lăng Triệt vị thế cao, trong giới lại nổi tiếng là tính tình khó chịu, chọc giận anh ta e rằng thật sự sẽ làm đến cùng…
Phùng Bình nghiến răng giao Hoài Nguyệt cho Lăng Triệt, trơ mắt nhìn Lăng Triệt đưa Hoài Nguyệt quay trở lại thang máy.
Giao dịch được tính toán kỹ lưỡng cứ thế bị phá hỏng, hắn tức đến mức suýt hộc máu, nhưng lại chẳng dám làm gì.
·
Dương Văn Thần nhận được tin nhắn của Lăng Triệt đã thấy quen rồi, anh cất điện thoại, mặt đầy vẻ xin lỗi nói với những người ở bữa tiệc rằng Lăng Triệt hơi khó chịu trong người nên đã đi nghỉ trước, mọi người đều nhao nhao bày tỏ sự thông cảm.
Dương Văn Thần thong thả ngồi xuống, uống một ngụm rượu, tự cho rằng những năm tháng theo Lăng Triệt đã rèn luyện cho anh một trái tim vững vàng: "Toàn chuyện nhỏ, không có gì phải xoắn."
Mãi đến mười phút sau, anh lại nhận được điện thoại của Lăng Triệt: "Ôi trời, cậu còn chẳng biết là ai mà đã ra tay cứu người, nhỡ đâu bị lừa gạt thì sao?"