Thôi lão sư thật sự đừng bận tâm."
Thôi Kiến Phong vẫn cảm thấy áy náy, đang nghĩ nói thêm điều gì đó thì khóe mắt anh lại chú ý đến thứ gì đó dưới đất đang lấp lánh.
Anh cúi người nhặt lên, chợt nhận ra đây là khuyên tai của Hoài Nguyệt, chắc là lúc nãy bị anh làm rơi.
Anh vội vàng tìm giấy sạch lau qua rồi đưa lại cho Hoài Nguyệt: "Không biết có bị hỏng không, cậu xem thử đi."
Hoài Nguyệt nhận lấy chiếc khuyên tai, lúc này anh mới nhận ra nó đã rơi mất từ lúc nào.
Anh đưa tay gỡ gỡ phần tua rua bị rối rồi đáp lời: "Không hỏng, vẫn ổn."
Sau đó anh đeo lại vào tai.
"Tiểu Hoài, chiếc khuyên tai của cậu đặc biệt thật đấy, là do tổ chương trình chuẩn bị à?"
Giọng Từ Thư Tuyền vang lên bên cạnh.
Cô tò mò hơi cúi sát lại nhìn kỹ rồi cười nói: "Thật sự rất hợp với cậu, soái ca đúng là nên đeo nhiều phụ kiện vào, tốt cho mắt tụi này ghê."
Thôi Kiến Phong liền tiếp lời: "Đúng rồi đấy, lát nữa tôi cũng sắm một cái, coi như tạo phúc cho mắt mọi người chút."
Từ Thư Tuyền khẽ giật giật khóe môi: "...
Xin cậu đấy, tha cho đôi mắt khán giả đi."
Hai người họ nói chuyện liên tục, Hoài Nguyệt phải chen vào một lúc mới trả lời được câu hỏi của Từ Thư Tuyền: "Không phải đồ của tổ chương trình, là người khác tặng tôi."
Hoài Nguyệt vừa nghe hai người kia tiếp tục đùa giỡn, vừa nhấc cốc trà lạnh lên uống một ngụm.
Vị đắng làm anh rùng mình.
Anh đảo mắt nhìn quanh bàn ăn, định tìm thứ gì đó ăn để át đi vị đắng, thì bỗng nghe thấy Dụ Thanh, người ngồi đối diện, phát ra một tiếng đầy nghi hoặc.
"Ơ? Cái khuyên tai này hình như là cùng kiểu với của Lăng lão sư thì phải?"
Hoài Nguyệt khựng lại, theo bản năng nhìn về phía Lăng Triệt. Vừa lúc đó, Lăng Triệt cũng ngẩng mắt nhìn sang.
Bốn mắt chạm nhau, Hoài Nguyệt là người đầu tiên dời đi ánh mắt, nhìn về phía tai anh.
Lăng Triệt đeo khuyên tai nụ, sự hiện diện của nó nhỏ hơn nhiều so với chiếc khuyên tai móc của Hoài Nguyệt.
Nhìn kỹ thì đúng là họa tiết được sử dụng trên cả hai chiếc giống hệt nhau.
Họa tiết này vốn là hình ảnh vị thần hộ mệnh mà dân làng Vân Li vẫn luôn thờ phụng, việc dùng nó trên đồ trang sức là chuyện hết sức bình thường.
Thế nhưng, khi bị Dụ Thanh cố ý chỉ ra như vậy, những người không hiểu chuyện chắc chắn sẽ tự động suy diễn rằng Hoài Nguyệt cố tình đeo đồ đôi để gây chú ý.
Dòng bình luận lập tức sôi sục.
[Ôi trời, hình như đúng thật!]
[Trước giờ tôi đã thấy hơi kỳ kỳ rồi, quả nhiên...]
[Đang làm gì vậy???
Sáng nay lúc chương trình bắt đầu còn chưa đeo mà, cố tình quá rồi đấy?]
["Đảo thϊếp" dù muộn nhưng cuối cùng cũng tới rồi.
Cứ tưởng hôm qua yên ổn thì anh ta thay đổi tính nết rồi chứ, ai dè kìm nén cả một chiêu lớn, tởm!]
[Đúng là muốn nổi tiếng đến điên rồi, nghĩ ra cái chiêu trò "hút máu" này cũng không dễ dàng gì nhỉ?
Để tôi đoán xem, cái khuyên tai này chắc không phải là ai đó "tình cờ" tặng cho cậu đâu nhỉ?]
[Không chịu được không chịu được không chịu được, họ Hoài có thể cút khỏi chương trình này không?
Chương trình đang hay tự dưng trộn lẫn vào cái "hạt sạn" này.]
Trên bàn ăn, cuộc trò chuyện của Thôi Kiến Phong và Từ Thư Tuyền cũng im bặt.
Dụ Thanh dường như chợt nhận ra không khí không đúng.
Cậu ta trưng ra vẻ mặt lúng túng vì lỡ lời, rồi chữa cháy: "À, có thể là tôi nhìn nhầm rồi, mắt mũi tôi hơi kém."