Nghe Hoài Nguyệt nói ý định, anh ấy không nói hai lời liền đặt chiếc sàng đang cầm trên tay xuống, trực tiếp vào nhà tìm dao chặt củi.
Bà cụ cười gọi Hoài Nguyệt đến ngồi cạnh bà.
Hoài Nguyệt bước đến gần, cúi người giải thích với bà cụ: "Bà ơi, cháu hôm nay có nhiệm vụ phải làm, không thể ở lâu, đợi cháu làm xong nhiệm vụ sẽ đến thăm bà."
Bà cụ nghe trưởng thôn phiên dịch xong, liền giơ tay chỉ vào cái tủ dựa tường nói gì đó với trưởng thôn.
Hoài Nguyệt chỉ thấy trưởng thôn đáp một tiếng, đi tới lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp gỗ, đặt trước mặt bà cụ.
Chiếc hộp gỗ trông có vẻ đã rất lâu đời.
Bà cụ mở hộp ra, bên trong đặt vài món trang sức bạc, trông đều rất mới, lấp lánh ánh bạc sáng ngời.
Hoài Nguyệt chỉ nhìn lướt qua rồi lịch sự thu hồi ánh mắt, đồng thời mang theo máy quay đi sang một bên.
Anh tưởng bà cụ có chuyện muốn dặn dò trưởng thôn, nhưng lại thấy bà cụ lấy ra một đôi khuyên tai, vuốt ve đầy yêu quý, rồi quay đầu vẫy tay với anh.
Hoài Nguyệt khựng lại, đột nhiên nhớ ra phong tục đã tìm hiểu khi chuẩn bị ghi hình—
Làng Vân Li bất kể nam nữ đều có truyền thống đeo khuyên tai.
Người lớn tuổi sẽ tự tay làm khuyên tai cho con cháu, đeo vào tay cho họ vào ngày sinh nhật 18 tuổi, bao hàm lời chúc phúc tốt đẹp.
Anh ấy nhận ra ý định của bà cụ, lắc đầu từ chối: "Cái này quý giá quá, cháu không thể nhận đồ của bà."
Bà cụ xua tay ra vẻ giải thích, trưởng thôn nói: "Cái này là bà ấy làm trước đây, không đáng giá bao nhiêu, nếu cháu không chê thì nhận đi."
Thấy Hoài Nguyệt vẫn không chịu nhận, bà cụ thò tay vào túi áo lấy ra một túi vải nhỏ.
Khi mở túi ra, bên trong có nhiều tờ tiền các mệnh giá khác nhau.
Bà cụ lấy hai tờ một trăm tệ duy nhất ra, bảo trưởng thôn đưa cho Hoài Nguyệt.
"Bà ấy nói cháu cõng bà xuống là đã cứu bà, bà không thể vô duyên vô cớ nhận ân huệ này."
Hoài Nguyệt đương nhiên nói gì cũng không thể nhận tiền của bà cụ.
Từ chối không được, anh cuối cùng vẫn chọn nhận đôi khuyên tai do bà cụ tự tay làm.
Đôi khuyên tai rõ ràng là kiểu nam, không cần xỏ lỗ tai cũng đeo được.
Kiểu dáng là một loại totem, bên dưới đính tua rua làm bằng bạc, rất có nét đặc sắc dân tộc.
Bà cụ tự tay đeo khuyên tai cho Hoài Nguyệt xong, trưởng thôn nói: "Bà ấy nói chúc cháu vạn sự như ý, trăm bệnh không lo."
Bà cụ đầy mặt tươi cười, ánh mắt nhìn Hoài Nguyệt hiền từ và ấm áp.
Hoài Nguyệt im lặng đưa tay sờ sờ bên tai, ngẩng mắt nhìn bà cụ: "Cháu cảm ơn bà ạ, cũng chúc bà sống lâu trăm tuổi."
Bình luận trên màn hình chạy rất nhanh vì cảnh tượng hài hòa ấm áp này.
[Chiếc khuyên tai chứa đựng lời chúc tốt đẹp của bà cụ, Hoài Bảo nhà chúng ta quả nhiên người tốt gặp báo đáp QAQ]
[Đôi khuyên tai này quá hợp với Hoài Nguyệt! Rất liên tưởng đến thiếu niên Miêu Cương và Thánh tử dị tộc ai hiểu!]
[Bà cụ thật sự là người rất tốt, Hoài Nguyệt cũng rất dịu dàng, không ngờ xem một chương trình tạp kỹ lại thấy được cảnh cảm động như vậy.]
[Haizz, bà cụ làm nhiều khuyên tai như vậy để đó, chắc chắn có người rất nhớ...]
[Bạn ở trên định gϊếŧ tui à! Đừng "đao" nữa, nước mắt của tui không đáng tiền huhuhu.]
Thời gian nhiệm vụ gấp rút, Hoài Nguyệt nhận quà xong rất nhanh liền chào tạm biệt bà cụ, tăng tốc bước chân chạy về phía rừng tre sườn núi sau.