Chương 22

Bà cụ vẫn còn tỉnh táo, lúc này đã ngồi dậy được một nửa, chiếc gùi của bà rơi ở một bên, đồ đạc trong gùi văng tung tóe khắp đất, trông có vẻ là một ít thuốc thảo mộc.

Nhìn thấy họ, bà cụ thở phào nhẹ nhõm, mở miệng nói với anh một tràng tiếng địa phương.

Hoài Nguyệt khựng lại, quay đầu nhìn nhân viên, nhân viên và anh nhìn nhau, rõ ràng cũng không hiểu.

Phần bình luận đã toàn là dấu hỏi chấm. Bà nói gì vậy? Tình hình gì thế này????

Lại kịch bản rồi, bó tay, không thể nào lộ liễu thế được à? Lấy chuyện như vậy ra làm màu không thấy ghê tởm à?

Một câu hỏi mỗi ngày, Hoài Nguyệt đã cút khỏi giới giải trí chưa? Không lẽ muốn dựa vào chuyện này để tẩy trắng?

Tôi muốn ói quá.

Mấy người nói kịch bản mất trí à, đội ngũ sản xuất lẽ nào lại làm người ta bị thương thật để tạo hiệu ứng chương trình?

Hơn nữa, chương trình này ai mà chẳng nổi hơn cậu ta? Dù có kịch bản này thật cũng không đến lượt cậu ta đâu hả?

Tất cả mọi người đều không hiểu lời của bà cụ, Hoài Nguyệt thử hỏi bà mấy câu, may mắn là bà cụ đại khái hiểu ý anh, chỉ vào mắt cá chân ra hiệu chỉ bị bong gân thôi.

Hoài Nguyệt nhìn mắt cá chân của bà cụ, chỉ thấy trong một thời gian ngắn, chỗ đó đã sưng lên rõ rệt, anh không khỏi nhíu mày.

Tóc bà cụ đã bạc trắng, những nếp nhăn trên khuôn mặt tràn đầy sự hiền hậu, bà vỗ vỗ cánh tay của Hoài Nguyệt, cười xua tay với anh, như thể đang nói bà không sao.

Bàn tay đặt trên cánh tay anh khô héo, nhăn nheo, Hoài Nguyệt thở dài, quay đầu nhìn nhân viên: "Tôi có thể đưa bà cụ về làng trước rồi quay lại làm nhiệm vụ được không?"

Nhân viên ngay lập tức báo cáo tình huống đột xuất cho tổng đạo diễn, cô lắng nghe câu trả lời từ đạo diễn Thi qua tai nghe, vội vàng gật đầu: "Đương nhiên là được."

Thân hình bà cụ nhỏ gầy, Hoài Nguyệt cõng bà lên hoàn toàn không tốn nhiều sức lực, bước chân anh rất vững vàng, từng bước dẫm lên những vệt sáng lốm đốm mà mặt trời chiếu xuống giữa rừng núi, đi xuống núi.

·

Dưới chân núi có một con sông, khi Hoài Nguyệt đi ngang qua, một nhóm người khác mang logo của đội ngũ sản xuất đang vây quanh bờ cát cạn.

Anh cõng người bị thương, chú ý dồn hết vào bước chân, chỉ liếc một cái rồi thu hồi ánh mắt, bước chân vững vàng qua cầu, vừa lúc gặp đoàn người trưởng thôn nhận được tin báo vội vàng chạy đến.

Mặt trưởng thôn đầy vẻ lo lắng, ông chẳng kịp chào Hoài Nguyệt đã vội tiến lại gần dùng tiếng địa phương hỏi bà cụ vài câu, đến khi nhận được câu trả lời ông mới dịu lại.

Ông nhìn Hoài Nguyệt, vẻ mặt cảm kích nói: "Thật sự cảm ơn các cậu nhiều lắm, nhà bà chỉ có mình bà thôi, nếu không gặp được các cậu, e là chúng tôi phát hiện ra bà xảy chuyện thì đã muộn rồi."

Hoài Nguyệt lắc đầu: "Không cần khách sáo, đưa bà đi khám bác sĩ trước đi ạ."

"Đúng rồi, đúng rồi." Trưởng thôn kéo người thanh niên phía sau lại: "Đây là cháu trai nhà bà ấy, cậu ấy sẽ cõng bà đến trạm y tế, không làm lỡ việc ghi hình của các cậu nữa."

Người thanh niên tiến lại cõng bà cụ lên lưng, bà cụ mỉm cười nói với Hoài Nguyệt một tràng tiếng địa phương, trưởng thôn kịp thời phiên dịch: "Bà ấy nói cảm ơn cậu, mời cậu có thời gian rảnh thì đến nhà bà chơi."

Ông chỉ tay về hướng trong thôn: "Nhà bà ấy ở đằng kia, cậu đi dọc con ngõ đến cuối là thấy."