Khi Bùi Kim Ngọc cầm đũa lên, không kìm được nhíu mày, Minh Hạc chú ý thấy, quan sát hồi lâu không ra kết quả, dứt khoát hỏi thẳng cô ấy: "Cậu có chỗ nào không khỏe hả?"
Bùi Kim Ngọc giả vờ như không biết gì, không tự giác rụt tay lại, vẻ rất kháng cự: "Không có, cậu đang nói gì vậy?"
Minh Hạc nhìn một cái là biết đại tiểu thư đang cố giấu tay phải vào ống tay áo, cô cố ý ngẩng mắt nhìn lên đầu Bùi Kim Ngọc nói: "Đại tiểu thư, tóc cậu bị vểnh lên rồi kìa."
Nhân lúc cô ấy bị chuyển hướng chú ý và lơi lỏng, cô vén ống tay áo mà cô ấy cố ý kéo xuống che tay phải lên, nhìn thấy trên các đốt ngón tay vốn trắng như củ sen có thêm vài vòng dấu răng.
Minh Hạc nhìn chằm chằm vào vết cắn đó hồi lâu.
Hóa ra đại tiểu thư còn có thói quen cắn ngón tay lúc nửa đêm sao?
Trước đây sao không phát hiện ra nhỉ.
Bùi Kim Ngọc sau khi bị phát hiện thì lặng lẽ đỏ vành tai, đối mặt với ánh mắt bối rối của một già một trẻ nhưng không có ý định giải thích, lặng lẽ ăn cơm rất nhanh, ngay cả cốc sữa mà cô ấy ghét nhất cũng uống cạn một hơi.
Sau đó bị sặc cái vị tanh nồng nặc của sữa trong miệng, lại tay chân luống cuống uống vài ngụm nước mới bình tĩnh lại.
Bà lo lắng: "Đây là sao thế? Đây là sữa tươi bà đặt riêng, sáng nay mới đưa đến, chắc không hỏng đâu nhỉ?"
Minh Hạc còn chưa kịp ngăn cản, cứ thế trơ mắt nhìn cả cốc sữa đó bị đại tiểu thư uống cạn một hơi.
Bùi Kim Ngọc từ trước đến nay vẫn có thói quen quan sát Minh Hạc ngủ, vì Minh Hạc ngủ rồi thì cô ấy không quản được cô nữa, gần như mỗi lần hai người ngủ cùng nhau, cô ấy đều phải giả vờ ngủ rồi lén lút dậy nhìn đến tận nửa đêm về sáng.
Chỉ là hôm qua, cậu ấy nhìn thấy lớp ánh sáng trên môi Minh Hạc giống như quả anh đào ngâm đường, liền không kìm được muốn sờ thử xem có phải cũng giống như cảm giác chạm vào đồ sứ không.
Không ngờ dường như bị Minh Hạc đang ngủ mơ màng coi là thứ gì đó ngon, thử liếʍ một chút xong thì bắt đầu cắn, dấu răng để lại sâu đến mức thậm chí sáng hôm sau vẫn còn nhìn rõ.
Bùi Kim Ngọc thầm nhủ, lần sau vẫn là chỉ nhìn thôi, đừng sờ thì hơn.
Không ngờ Hạc Hạc sau khi ngủ thật ra còn hung dữ hơn lúc tỉnh.
Không biết tại sao, Bùi Kim Ngọc luôn cảm thấy Minh Hạc sẽ đột nhiên biến mất ở nơi mình không nhìn thấy.
Vì vậy cô ấy nhất định phải nhìn chằm chằm.
Ăn xong bữa sáng, bị bà từ chối yêu cầu được rửa bát cùng, Minh Hạc đành phải dẫn theo đại tiểu thư ra ngoài chơi trong cái kỳ nghỉ triết học lẽ ra cô được ở một mình cô đơn suy nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.
Làng Nam Lâm thật sự là một ngôi làng rất nhỏ, đi từ đầu làng đến cuối làng không quá 20 phút, nhưng cộng thêm những ngọn núi xung quanh thì thật ra lại rất lớn, những ngọn núi trùng điệp khóa chặt ngôi làng này, khiến người ta không nhìn thấy được nơi xa xôi.
Minh Hạc, đứa trẻ "giả vờ", không chơi được với những đứa trẻ thật sự trong làng, lại không thích sự thương hại che giấu và thái độ tự nhiên cao ngạo của người lớn khi nhìn cô, cho nên cô thường tự chạy lên sườn núi chơi.
Ở đó có những cái cây cao, dòng sông trong vắt và một căn chòi gỗ nhỏ bị bỏ hoang.
Cô thích nằm trên bãi cỏ mềm ở sườn núi, nhìn ngôi làng đã trở nên rất nhỏ, và bầu trời xanh biếc gần đến mức dường như với tay là chạm tới được.