Chương 44

"Ăn cơm thôi đại tiểu thư."

Minh Hạc vẫy vẫy tay trước mặt cô ấy.

Bùi Kim Ngọc đột nhiên hoàn hồn, thần sắc có chút mơ hồ: "Ồ, ồ, được."

Minh Hạc không hiểu là sao, nhưng cơn đói chiếm ưu thế, cô nhanh chóng giục Bùi Kim Ngọc cũng cầm đũa lên ăn cùng.

"Ăn thử xem, có hợp khẩu vị cậu không?"

Bùi Kim Ngọc nghe thấy tiếng nói, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người già hiền hậu đang nhìn mình.

"...Rất ngon, cháu cảm ơn bà! Lần sau cháu cũng sẽ giúp bà nấu cơm!"

Minh Hạc thầm nghĩ: Chắc là vào bếp giúp thêm phiền thôi.

Bà cũng không nói những lời khách sáo kiểu khách không cần làm cơm, chỉ nhìn cô gái có khí chất rõ ràng không hợp với vùng quê nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến mức có chút cố chấp rồi gật đầu: "Được, vậy thì cảm ơn cháu nhé."

Thế là nội tâm Bùi Kim Ngọc đột nhiên được lấp đầy bởi một thứ gì đó mềm mại.

Buổi tối cùng Minh Hạc ngủ trên chiếc giường tre chật hẹp, nghe tiếng gió ngoài cửa sổ, khi Minh Hạc ngáp ngắn ngáp dài mãi mới kể xong một câu chuyện trước khi ngủ và đang định đi ngủ, Bùi Kim Ngọc đột nhiên ngồi dậy nghiêm túc hỏi: "Hạc Hạc, sau này chúng ta định cư ở đây nhé, được không?"

Minh Hạc bị cái đầu nhỏ không biết đang nghĩ gì của đại tiểu thư đột nhiên nảy ra ý nghĩ đó chọc cười, nhẹ giọng dỗ cô ấy: "Được thôi, sau này ở đây, cùng bà, ba người chúng ta cùng sống."

Có lẽ cô cũng bị sự nghiêm túc của đại tiểu thư ảnh hưởng, bắt đầu thật sự suy nghĩ rồi bổ sung một câu: "Vậy đến lúc đó phải đổi một cái giường lớn hơn, không thì không ngủ được."

Một vệt ánh trăng trong vắt chảy từ khung cửa sổ nhỏ vào, chia căn nhà nhỏ thành hai nửa sáng tối.

Bùi Kim Ngọc cúi đầu nửa ngày không nói, đúng lúc Minh Hạc tưởng cô ấy ngồi ngủ thϊếp đi, cô ấy nhỏ giọng nói: "Thật ra cũng ngủ được, vừa hay chen chúc cũng ấm hơn."

Cô ấy nghĩ, thật sự không được thì cứ để Hạc Hạc ôm mình.

Minh Hạc nghĩ đến tất cả đĩa thức ăn trên bàn tối nay đều bị hai người họ "càn quét" sạch sẽ, cô nghĩ đến những viên thịt chiên nhỏ thơm phức đó, đột nhiên lại thấy đói, tiếng bụng kêu réo át cả giọng nói của đại tiểu thư còn nhỏ hơn tiếng gió, thế là cô lơ mơ đáp lại một tiếng rồi rơi vào giấc mơ thấy những viên thịt chiên nhỏ xếp hàng ngay ngắn chào cô.

Trong mơ, cô là tướng quân thịt viên nhỏ, có quyền ăn hết mọi viên thịt viên nhỏ, đối mặt với sự chào của binh đoàn thịt viên, cô cười ha hả, ăn hết viên này đến viên khác những viên thịt viên nhỏ căng tròn, mọng nước.

Nhưng trong đó có một viên thịt viên nhỏ không nghe lời, va vào môi cô, hơi ngứa, cô không kìm được liếʍ liếʍ rồi nếm được một chút mùi hoa hồng.

Hơi ngọt.

"Hôm qua ngủ có ngon không?"

Đối mặt với câu hỏi của bà sau khi thức dậy vào sáng sớm, nụ cười ngoan ngoãn của Bùi Kim Ngọc trở nên hơi cứng đờ, tuy nhiên lại rõ ràng có thể thấy tâm trạng tốt bất thường của Minh Hạc.

"Cháu mơ một giấc mơ đẹp.” Minh Hạc nghĩ nghĩ, hồi tưởng lại vị ngon của thịt viên nhỏ trong mơ, nước bọt lại có dấu hiệu tiết ra: “Tuy nhiên, cuối cùng có một viên thịt viên nhỏ biến thành miếng sườn rất cứng, cháu cắn mãi không đứt."

Bữa sáng là món cháo thịt băm rau xanh thanh mát ngon lành, bánh bí ngô nhỏ chiên vàng ươm tỏa hương thơm hấp dẫn, còn có vài món ăn nhà làm đơn giản, cuối cùng bà lại bưng lên vài quả trứng chiên viền hơi cháy cùng hai cốc sữa.