Chương 20

Minh Hạc nghe hai nhà liên tục thổi phồng "thương mại" về hai đứa trẻ nhà mình, chán quá bắt đầu lén lút quan sát nam chính trong cốt truyện gốc, phát hiện nam chính hiện tại chỉ là một cục mỡ bé xíu chẳng liên quan gì đến từ lạnh lùng, trên cổ đeo chiếc nơ đỏ trông hơi buồn cười, ngồi trên sofa khách với vẻ mặt cười ngây ngốc, hệt như chú chim cánh cụt nhỏ tròn vo chưa thay lông.

Quả thật chẳng xứng với đại tiểu thư xinh đẹp lộng lẫy.

Minh Hạc đột nhiên cảm thấy bàn tay đặt trên sofa bị một bàn tay khác đặt lên, mu bàn tay bị nhéo một cái thật đau, cô bé suýt nữa thì kêu thành tiếng.

Cô bé khó hiểu quay đầu nhìn đại tiểu thư đang trừng mắt nhìn mình bằng đôi mắt to tròn long lanh.

Cô bé mấp máy môi hỏi: Sao vậy?

Đại tiểu thư cũng không nói gì, chỉ quay mặt đi không nhìn cô bé nữa, nhưng tay vẫn cứ đặt trên tay cô bé không rời.

"Chuyện người lớn chúng ta nói, chắc bọn trẻ cũng không hứng thú đâu, cứ để bọn trẻ tự ra ngoài chơi đi." Trò chuyện một lát, Bùi mẫu dường như cuối cùng cũng phát hiện ra ba đứa trẻ đang bị ép ngồi đây nghe những lời khách sáo vô nghĩa, bèn đề nghị.

"Kim Ngọc, con đưa Tiểu Trạch đi chơi ngoan nhé, không được bắt nạt người ta đâu đấy." Bùi phụ nghĩ đến những "thành tích hiển hách" trước kia của con gái, nhịn không được lên tiếng dặn dò.

Còn vợ chồng nhà họ Lam thì tưởng ông ấy đang đùa, bị câu nói hài hước này chọc cho che miệng cười khúc khích.

Dù sao Bùi Kim Ngọc trông rất đáng yêu tinh xảo, lúc không nói gì trông y hệt một thiên thần nhỏ ấm áp có thể làm tan chảy trái tim người khác.

Những người khác liên tục hùa theo, thế là ba đứa trẻ cuối cùng cũng không cần ngồi như pho tượng nữa, Bùi Kim Ngọc kéo tay Minh Hạc nhảy xuống sofa rồi chạy ra ngoài, Minh Hạc sau khi phản ứng kịp liền bước theo sau đại tiểu thư.

Nam chính lúc nhỏ thấy hai người chẳng thèm nhìn mình một cái đã vụt chạy đi mất, hơi ngớ ra, nhưng vẫn kiên cường lôi theo thân hình mũm mĩm cố gắng theo kịp bóng lưng hai người.

"Hai cậu, đợi tớ với."

Cục mỡ bé xíu thở hổn hển tìm thấy hai cô gái đã chạy ra vườn.

Đại tiểu thư bực bội tặc lưỡi, vốn định cắt đuôi cái tên mập ú này, không ngờ cậu ta chạy cũng khá nhanh, vậy mà lại theo kịp, thật đáng ghét.

Lại liếc nhìn nam chính đầy chán ghét, đại tiểu thư đứng trước mặt hai người, dõng dạc tuyên bố trò chơi sắp tới.

"Chúng ta chơi đóng vai gia đình đi."

Mặc dù không tình nguyện, nhưng lại bị khí thế áp đảo của đại tiểu thư làm choếp sợ, Lam Trạch đấu tranh tư tưởng mãi mới lí nhí nói được một câu "Được rồi ạ".

Cậu ta tự an ủi bản thân, dù sao bố mẹ cũng nói cô bé sẽ là vợ mình sau này, thế thì lần này cứ nhường một chút, chơi đóng vai gia đình cũng tốt, được trải nghiệm trước cuộc sống sau khi kết hôn với Bùi Kim Ngọc, bản thân mình cũng sớm thích nghi với người vợ hơi đáng sợ này.

Bùi Kim Ngọc thấy cục mỡ bé xíu này cũng khá nghe lời, tạm coi là hài lòng gật đầu, tiếp tục phân vai: "Vậy bây giờ tớ với Hạc Hạc là vợ chồng mới cưới, cậu làm con của chúng tớ vừa mới sinh, hiểu chưa, cục mỡ?"

Minh Hạc vừa định gật đầu đồng ý, đột nhiên phát hiện cách sắp xếp này có vẻ không đúng lắm.

Vai trò của cô bé và nam chính trong cốt truyện gốc bị ngược lại rồi à?