[Độ hạnh phúc của nữ phụ Bùi Kim Ngọc -1]
Minh Hạc chợt ngồi bật dậy, nhìn về phía đại tiểu thư đang im lặng nằm quay lưng lại với mình.
"Đại tiểu thư, bây giờ tôi kể chuyện cho cậu nghe nhé?"
Bùi Kim Ngọc bặm môi, cả người rúc vào trong chăn: “Không cần đâu!
Dù gì chúng ta cũng không phải bạn bè mà!"
Minh Hạc lờ mờ hiểu ra điều gì đó, thăm dò hỏi: "...Cậu giận vì chuyện này à?"
Thế nhưng, trong cốt truyện gốc thân phận của cô ấy chỉ là một tiểu lâu la thôi mà, chẳng lẽ hồi bé đại tiểu thư từng coi tiểu lâu la bên cạnh là bạn thật sao?
Có lẽ là vì không có nhiều bạn chơi cùng...
"Hừm, không có nhé." Bùi Kim Ngọc cảm nhận được Minh Hạc hình như đặt tay lên chiếc chăn ngay đầu mình, sau đó là cảm giác kéo nhẹ.
"Đại tiểu thư, trùm chăn kín mít ngủ không tốt đâu." Minh Hạc kéo mạnh chiếc chăn xuống, để lộ gương mặt đỏ bừng vì bị ủ trong chăn của đại tiểu thư.
"Vậy, tôi làm bạn với cậu nhé?"
Bùi Kim Ngọc vừa định nổi giận, lại thấy viên mochi nhỏ cụp mắt nhìn mình đầy chăm chú, khẽ nói với cô bé.
Cô bé bị đôi mắt đen trắng rõ ràng ấy nhìn chằm chằm, đột nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng, tai nóng ran lên.
Không tự chủ được mà véo véo ngón tay mình, ngượng ngùng hồi lâu mới chậm rãi nói ra: “...Ừm."
Vừa nói ra mới nhận thấy giọng mình nhỏ quá, sợ Minh Hạc không nghe thấy, lại vội vàng nói lại với giọng lớn hơn, dồn dập hơn: "Được."
Thế là đại tiểu thư đã được xoa dịu lại nhắc đến chuyện cũ, Minh Hạc suýt chút nữa kể hết kho truyện của mình trong một đêm.
Nhưng việc độ hạnh phúc vẫn không tăng trở lại khiến cô có cảm giác như làm thêm giờ không công.
Sáng hôm sau thức dậy, còn chưa kịp ăn sáng thì đã nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Người hầu nhà họ Bùi đến đón đại tiểu thư.
Mẹ "tiện nghi" của cô tuy cũng là người hầu, nhưng chỉ phụ trách dọn dẹp sân vườn, địa vị kém hơn một chút so với những người làm công trong biệt thự nhà họ Bùi.
"Tôi về đây."
Đại tiểu thư bặm môi không vui, nhưng vì tối qua đã đồng ý với mẹ rồi nên đành tạm thời chia tay Minh Hạc.
"Tạm biệt."
So với sự mất mát và phiền muộn của đại tiểu thư, Minh Hạc ngược lại lại khá vui vẻ.
Suốt khoảng thời gian còn lại trước khi đi học, cô bé sẽ có được quãng thời gian yên tĩnh ở một mình, và còn có thể thường xuyên về thăm bà nội.
Đại tiểu thư dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cứ do dự mãi cuối cùng vẫn không nói nên lời, chỉ dùng đôi mắt hoa đào xinh đẹp mới chớm định hình ấy cứ nhìn cô mãi.
Minh Hạc hoàn toàn không hiểu nội tâm phức tạp của đại tiểu thư, chỉ chớp chớp mắt vẫy tay chào cô bé.
Buổi sớm mai bị đánh thức bởi tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, cô bé rửa mặt, ăn sáng, rửa bát lau nhà, sau đó có thể thoải mái đọc sách, vẽ tranh, làm mọi điều mình thích trong khoảng thời gian còn lại.
Minh Hạc uống sữa yến mạch ngọt lịm, cắn từng miếng bánh bao nhỏ nhân ngô thịt heo, thêm cả măng xào non mềm, tâm trạng vui vẻ ngồi trên chiếc ghế quá cao so với mình, đung đưa đôi chân không chạm đất.
"Tiểu Hạc, hôm nay con sang biệt thự tìm đại tiểu thư chơi đi nhé, cũng là để hai đứa làm quen, bồi đắp tình cảm trước khi đi học cùng nhau."
Bà mẹ rẻ tiền nhìn cô bé ăn hết mì, nhân lúc cô bé lau miệng thì ấn cô bé ngồi yên trên ghế nói, tránh việc cô bé lại biến mất bất ngờ như mấy hôm trước chỉ cần bà quay lưng đi là không để ý.