Nhìn đám người nhà vẫn còn đang chắn ngang giường bệnh, tóc Thẩm phó khoa gần như dựng đứng cả lên vì lo lắng: “Cứ kéo dài như thế này, bệnh nhân sẽ chết vì sự chậm trễ của các người đấy!”
Giọng cậu gấp gáp, sản phụ trên giường đã bắt đầu khó thở.
Bà lão cũng hơi hoảng hốt, sản phụ trên giường bắt đầu thở gấp, môi tái dần.
Trong phòng bệnh lập tức rối tung cả lên.
Cuối cùng, bệnh nhân cũng được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Tất cả nỗ lực giữ lại tử ©υиɠ suốt cả đêm qua, cuối cùng cũng chỉ cầm cự được chưa đến mười tiếng.
Trong suốt ca mổ, Thẩm phó khoa hoàn toàn không nói một câu dư thừa nào ngoài những mệnh lệnh dứt khoát... hoàn toàn khác với không khí đùa giỡn vui vẻ thường thấy trong phòng phẫu thuật.
Bởi vì, có những lúc dù đã cố hết sức, bác sĩ vẫn phải bất lực cúi đầu.
Bởi vì bác sĩ, rốt cuộc vẫn là người trần mắt thịt, không phải thần thánh.
“Chính là nó! Chính thằng này là đứa nhất quyết đòi cắt tử ©υиɠ đó! Chỉ là muốn moi tiền thôi!”
Vừa bước ra khỏi phòng mổ, Thẩm Dịch đã thấy người nhà bệnh nhân Lý Huệ Mai tụ tập đông đủ.
Không kịp để cậu giải thích tình hình, một người đã vung nắm đấm lao thẳng về phía cậu.
Cửa phòng mổ rối loạn như ong vỡ tổ, một đám đàn ông nhà bệnh nhân cùng xông lên.
Có người thậm chí đẩy mạnh một y tá nhỏ đang đứng cạnh, khiến cô loạng choạng suýt ngã.
Thẩm Dịch vội giơ tay đỡ lấy cô.
Người nhà hung hãn xô đẩy, khuỷu tay va mạnh vào sườn cậu, bị đẩy tới mức tức nghẹn cả l*иg ngực, cuối cùng Thẩm Dịch không nhịn được, cũng phản kháng lại.
“Đánh người rồi! Bác sĩ đánh người kìa!”
“Ghê chưa kìa! Bác sĩ mà đánh người ngay trong bệnh viện đấy!”
Mới sáng sớm, bệnh viện đã rối loạn vì một trận hỗn chiến không ai ngờ tới.
Cuối cùng phải đợi đến khi bảo vệ bệnh viện chạy đến mới kéo được đám người nhà ra ngoài.
Sự việc gây náo động lớn, Phó viện trưởng Lý cũng vội vã đến, huyết áp ông vốn đang cao suýt nữa không chịu nổi.
Ông chỉ vào người đang trông như vừa xông pha trận địa kia, giận đến nỗi suýt nghẹn: “Em đi theo thầy!”
Phòng y vụ cũng lập tức cử người đến để xử lý hậu quả.
Thẩm Dịch đành theo Lý Duy về văn phòng.
Trong văn phòng, cậu đứng trước bàn làm việc, khóe môi bị rách sưng đỏ, chiếc blouse trắng mất luôn cả một cái cúc áo.
Trưởng khoa Sản là Quý Ba và Trưởng phòng y vụ Từ Tùng Quốc ngồi một bên, nhìn Lý Duy “xuất chiêu” một mình.
“Thẩm Dịch, em mới đi làm ngày đầu à? Người nhà bệnh nhân động tay động chân thì không biết tránh sau thiết bị y tế đắt tiền à? Em còn ra tay đánh trả? Hay lắm! Giỏi lắm! Không lẽ muốn lấy giải boxing luôn hả?”
Trưởng khoa Sản Quý Ba ngoài năm mươi, có thể sẽ nghỉ hưu tại chức vụ này, ông rất quý Thẩm Dịch... một hậu bối vừa chăm chỉ vừa tài năng, nhiều lần giúp ông hoàn thiện các bài nghiên cứu.
Dù người gây chuyện là người của khoa mình, nhưng ông vẫn cố gắng giảng hòa: “Tình hình hôm nay rất đặc biệt, người nhà không chỉ ra tay trước mà còn kéo theo cả đám xông lên đánh. Thẩm Dịch ra tay cũng là bị dồn ép, bác sĩ chứ đâu phải bao cát mà cứ đứng yên chịu đòn.”
“Bị đánh hả? Tôi thấy tên nhóc còn đánh lại kìa! Hai cái chân dài để làm gì, để chạy trốn chứ! Không biết chạy à?”
Lý Duy là thầy của Thẩm Dịch từ thời đại học, từ thạc sĩ đến tiến sĩ đều học dưới trướng ông.
Khi đó, Thẩm Dịch do nhảy lớp từ nhỏ nên luôn là người trẻ nhất trong khóa, thành tích xuất sắc, nói chuyện dễ nghe. Quan trọng nhất là chịu khó đọc sách dày cộp, một người vừa thông minh vừa nỗ lực, rất được lòng mọi người.
Việc cậu nhanh chóng được phong làm phó khoa tại Trung tâm số Một đương nhiên có sự nâng đỡ từ thầy, nhưng cũng không thể phủ nhận chính là thực lực của cậu khiến người khác không thể bắt bẻ.
Nhưng “cây cao thì đón gió”, quá nổi bật cũng không phải điều tốt.
Vì vậy, trong bệnh viện, thường thấy một cảnh tượng quen thuộc: hễ Thẩm Dịch gặp chuyện, Lý Duy lại mắng cậu chẳng khác nào cha mắng con.
Lý Duy mắng đến khô cả cổ, Thẩm Dịch chỉ biết rót nước thêm cho ông.
Từ Tùng Quốc đẩy kính, xen vào: “Chúng ta cũng nên xem lại tính hợp lệ của ca phẫu thuật hôm nay. Trong trường hợp người nhà không ký tên, bác sĩ buộc phải báo cáo lên người phụ trách để được phê duyệt. Nhưng Thẩm Dịch lại mổ khi chưa có phê duyệt. Dù tình huống lúc đó rất cấp bách, nhưng vẫn là không đúng quy trình.”
Chuyện đánh nhau thì không gây hậu quả nghiêm trọng, xử phạt hành chính là xong.
Nhưng nếu xét đến việc mổ không đúng quy trình thì chuyện sẽ không nhỏ... vì liên quan đến quy định và quy trình phẫu thuật y tế.
Tất nhiên, thực tế thì không bao giờ đơn giản như trong sách vở.
Có những lúc, bệnh nhân chuyển biến cực nhanh, người nhà không hiểu y lý thì nhất quyết không ký tên. Vậy thì bác sĩ phải làm sao? Cứu hay không cứu?
Cho nên, hầu hết các bệnh viện đều có những trường hợp xử lý linh hoạt.
Chỉ là lần này, Thẩm Dịch lại đυ.ng cả hai chuyện cùng lúc.
Lý Duy uống một hớp nước, quả quyết: “Trưởng phòng Từ nói đúng, xét theo quy định, tạm thời đình chỉ cậu không được phẫu thuật.”
Thẩm Dịch vẫn cúi đầu, siết chặt nắm tay nhưng không nói một lời.
Từ Tùng Quốc không ngờ ông Lý lại quyết định dứt khoát như vậy.
Tuần tới Ủy ban Y tế sẽ đến kiểm tra, mà tình huống hiện tại rất nhạy cảm, ông vốn cũng định đình chỉ phẫu thuật không chỉ vì quy trình, mà còn để bảo vệ Thẩm Dịch.
“Người nhà bệnh nhân đang tập trung kéo người đến bệnh viện, nói không tha cho Thẩm phó khoa. Tôi cũng đã hỏi tình hình bên khoa Nhi, đứa bé đó sống được mấy ngày tới hay không vẫn là dấu hỏi. Năm ngoái bác sĩ Trịnh cũng từng vì tranh chấp y tế mà bị đâm ở tầng hầm bãi đậu xe đấy. Chúng ta không thể để chuyện đó lặp lại nữa.”
Cả phòng lập tức im lặng.
Chuyện năm ngoái từng gây chấn động ngành y. Đến giờ thần kinh của Từ Tùng Quốc vẫn chưa yên ổn.
Bác sĩ không thể vừa cứu người vừa chịu dao đâm.
Sau khi ông rời đi, Quý Ba nhẹ giọng: “Trưởng phòng Từ nói cũng có lý, một mình sao chống nổi cả đám.”
Lý Duy cũng ngồi xuống, nhìn Thẩm Dịch “hừ” một tiếng: “Chống không nổi? Thầy thấy em sáu tay cũng đỡ được hết. Một mình đánh ba, giỏi thật. Sao không lấy luôn bằng Taekwondo ra ném vào mặt tụi nó đi?”
Thẩm Dịch ngẩng lên nhắc nhẹ: “Judo ạ, em không học Taekwondo.”
“Thôi đi, ra ngoài bàn giao bệnh nhân đi. Ca mổ thì tạm dừng, nhưng việc hướng dẫn dạy học thì vẫn phải làm.”
Thẩm Dịch chẳng còn muốn nhìn thấy cái đám người nhà ngu ngốc kia nữa.
Nếu giường 43 có chuyện gì thật, thì tất cả là do ông chồng và bà mẹ chồng ngu dốt kia hại chết.
“Cảm ơn thầy. Thầy nhớ uống thuốc hạ áp đúng giờ nhé.”
Cuối cùng, Thẩm Dịch chính thức bị đình chỉ phẫu thuật 3 tuần.
Thẩm Dịch trở về khoa, chuẩn bị bàn giao các bệnh nhân đang điều trị, sắp xếp ổn thỏa cho các bác sĩ nội trú đang do mình hướng dẫn.
Vừa bước vào phòng, cậu lập tức bị mọi người vây quanh.
“Anh Thẩm, đừng buồn nhé, ba tuần trôi cái vèo thôi mà!”
“Đúng rồi, chuyện này không thể trách anh được, người nhà bệnh nhân đó đúng là... bị quỷ nhập. Tôi vừa đi ngang qua, anh đoán bà già đó nói gì không? Bà ta bảo sớm biết tốn tiền vậy thì thà ban đầu giữ lại đứa bé còn hơn. Nghe mà tức điên!”
“Giường 43 cũng thật tội, lấy phải một nhà chồng thế kia đúng là thảm họa.”
Một bóng người vừa nói vừa vội vàng bước vào phòng: “Ôi chao, Thẩm à, Thẩm bé bỏng của anh đây rồi! Tối nay sư huynh mời cậu đi ăn, bỏ buồn phiền qua một bên nha!”
Người vừa vào là Tống Trình, học cùng trường với Thẩm Dịch nhưng trên cậu mấy khóa.
Thẩm Dịch ngồi xuống ghế, cười khẩy kiểu bất cần: “Tôi không buồn đâu. Tôi nghĩ rồi, nếu sau này không làm bác sĩ được nữa, tôi sẽ mở tiệm bán vòng hoa với áo quan ngay trước cổng viện. Kiếm được nhiều hơn làm bác sĩ ngoại khoa ấy chứ.”
“Chuẩn luôn, tôi tận mắt thấy ông chủ tiệm áo quan đối diện văn phòng mình, mới ba năm mà từ Camry lên hẳn Porsche rồi đấy.”
Thẩm Dịch vừa thu dọn đồ đạc vừa nói: “Năm đầu tôi mới vào viện, bộ bảy món rẻ nhất chỉ 500 tệ. Hôm kia hỏi lại, món rẻ nhất đã lên tới 2180 tệ rồi. Giá còn tăng nhanh hơn vàng nữa.”
“Thật hả anh? Anh Thẩm, anh đi hỏi thật à?”
“Ừ, tìm hiểu thị trường trước thôi. Phòng khi cần chuyển nghề. Nếu không được nữa, tôi sẽ đi theo con đường cũ của sư bá... chuyển làm pháp y.”
Câu nói vừa dứt, cả khoa bỗng im bặt một giây, rồi lập tức nổ tung: “Ôi trời ơi, ý tưởng này hay đấy! Tôi cũng từng nghe nói rồi. Viện trưởng Lý có một sư huynh, hồi trẻ cũng từng bị tranh chấp y tế, sau đó bị Cục Công an "mời" sang làm pháp y. Từ đó về sau, bệnh nhân đều ngoan ngoãn, lễ phép, không ai cãi nửa lời.”
“Anh đừng nói nữa, đừng nói nữa... nói tới tôi lại muốn xin nghỉ sang bên đó luôn!”
Thẩm Dịch bật cười: “Sau này các anh phải gọi tôi là Thẩm pháp y nhé!”
Mọi người thấy cậu vẫn còn đùa được, không khí cũng nhẹ đi nhiều.
Thẩm Dịch quay lại, nói với sư huynh: “Sư huynh, mấy bệnh nhân của em làm phiền anh và Trâu sư huynh chăm sóc thêm nhé.”
Trâu Mộc là một phó khoa khác, ít nói nhưng cực kỳ đáng tin cậy.
Lúc này, anh ta đẩy gọng kính lên, trầm giọng nói: “Yên tâm đi, về nghỉ ngơi cho tốt.”
Thẩm Dịch lại bắt đầu sắp xếp lịch mổ đã lên kế hoạch, lần lượt gọi điện thông báo cho bệnh nhân.
Cuối cùng, có 12 ca được chuyển cho bác sĩ khác phụ trách, 8 ca còn lại bệnh nhân vẫn muốn đợi Thẩm Dịch quay lại mổ.
Mọi việc xong xuôi, cũng vừa kịp giờ tan ca.
Trên đường ra về, cậu ôm chiếc hộp từ phòng nghỉ, chia hết đồ ăn vặt cho các đồng nghiệp, chỉ mang theo chú khủng long sữa bóp tay trong ngăn kéo về nhà.
Khi lái xe ra khỏi cổng bệnh viện, cậu còn vòng lại chạy một vòng quanh khu, đếm được tổng cộng... 11 tiệm vòng hoa áo quan.
Ngày nào đó, cậu nhất định sẽ đến hỏi giá thuê mặt bằng.
Về đến nhà, Thẩm Dịch hít sâu một hơi, bước vào phòng tắm mở nước, ôm theo chú khủng long sữa vào bồn.
Cậu đặt điện thoại lên giá đỡ, mở trang chủ của blogger yêu thích... “Bếp Mèo Bạc Hà”, ngọn đèn tinh thần dẫn lối mỗi ngày của cậu, rồi nhấn vào video “Chân giò kho tàu”.
Vừa bóp khủng long sữa, vừa nhìn chằm chằm đôi tay đeo găng latex đang nhẹ nhàng lật miếng chân giò mềm dẻo trong nồi.
Nhìn một lúc, cậu không nhịn được để lại bình luận bên dưới video: [Làm người đi làm mệt quá, người nhà ngu ngốc quá, video của đại đại đúng là thuốc hạ huyết áp.]
Nhưng chỉ một phút sau, cậu lại cảm thấy để lại bình luận tiêu cực thế này là không tử tế, liền xóa đi, viết lại: [Thèm quá đi mất. Ước gì được thu nhỏ đại đại lại nhét vào túi, đi đâu cũng ăn cùng, ủng hộ mãi mãi nha! Mèo đầu nhỏ cố lên jpg!]
Bình luận xong, Thẩm Dịch mở trình duyệt, bắt đầu tìm kiếm các khu nghỉ dưỡng gần đó, đặt luôn một homestay trong đêm.
Ôm lấy chú khủng long sữa, cậu lẩm bẩm: “Anh bạn à, may là có mày. Nếu không tao đã phải lên khoa tâm thần rồi. Nhưng không sao, đi đâu tao cũng mang mày theo. Ngày mai tụi mình sẽ trốn khỏi Tân thị! Người nhà ngu ngốc như vậy, mình không phục vụ nữa!”
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Dịch dậy sớm thu dọn hành lý, nhét chú khủng long sữa vào túi, rồi lái xe thẳng đến thôn Thanh Thủy.