Nửa đêm gió lớn mưa cũng lớn.
Thẩm Dịch nắm chặt chiếc áo khoác sắp bị gió thổi bay đi.
Gõ mấy cái cửa cũng không mở.
Cậu móc điện thoại ra định gọi cho Giang Nghiễn, nếu điện thoại tắt máy thì cậu sẽ quay về tự mình ngồi tạm một đêm.
Tiếng "tút tút" báo hiệu cuộc gọi kết nối vang lên, thực sự đã kết nối.
Nhưng mãi không có ai nghe máy.
Ngay khi Thẩm Dịch định cúp máy thì điện thoại được nhấc lên.
Giang Nghiễn mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
Do tính chất công việc, điện thoại của anh bật 24/24.
Từ khi nghỉ phép đã lâu rồi anh không nhận được điện thoại vào giờ này.
Cổ họng anh sưng tấy rất nặng, khi nói chuyện cứ như có một con dao cùn liên tục mài trong cổ họng: "Thẩm Dịch."
Giọng nói mơ hồ có chút khàn, nhưng là một kiểu mơ hồ chưa từng nghe thấy trước đây.
Ngón tay Thẩm Dịch nắm chặt điện thoại, não bộ điên cuồng sắp xếp ngôn ngữ. Mặc dù đã rất quen Giang Nghiễn rồi, nhưng nửa đêm đến nhà người ta ké chỗ ở nói ra miệng vẫn có chút kỳ quặc ngại ngùng: "À, là tôi đây. Cái đó, phòng tôi bị dột, không ngủ được nữa rồi. Cái đó, có thể sang chỗ anh ở tạm một chút được không?"
Đầu dây bên kia im lặng, tĩnh lặng đến mức cứ như người đối diện chỉ mơ màng nhấc điện thoại, nói một câu rồi lại ngủ thϊếp đi.
Thẩm Dịch có chút cảm thấy mình quá đường đột, hơi ngại: "Không sao đâu, anh ngủ đi, tôi..."
Lời còn chưa nói xong thì nghe thấy tiếng bước chân bên trong cửa.
Giây tiếp theo cửa mở ra.
Tối đen như mực, Thẩm Dịch vẫn còn hơi chột dạ.
Giang Nghiễn tay mò trên tường mở đèn.
Ánh sáng đột ngột chói lòa khiến cậu hơi khó mở mắt, vô thức dùng tay che lại. Thẩm Dịch lúc này mới nhìn rõ người trước mặt.
Bình thường dù lúc nào gặp cũng là người ăn mặc chỉnh tề, lúc này lại mặc đồ ngủ ngắn tay, tóc dựng lên.
Giang Nghiễn thế này thực sự là lần đầu tiên thấy.
Thẩm Dịch vội vàng bước vào, tiện tay đóng cửa lại, ngăn cách mưa gió bên ngoài: "Xin lỗi nhé, nhà tôi bị dột."
Vừa nãy mở cửa mang theo một luồng gió lạnh, Giang Nghiễn vừa kịp mở mắt ra, liền nghiêng đầu ho khan trầm đυ.c.
Thẩm Dịch lúc này mới nhận ra sắc mặt anh không đúng, má và hốc mắt đều hơi đỏ, môi thì trắng bệch lại còn hơi khô bong tróc.
Tiếng ho vừa nghe đã kèm theo tiếng cộng hưởng l*иg ngực, từng tiếng một rung lên l*иg ngực lộp bộp.
Cậu giơ tay đặt lên trán Giang Nghiễn, hơi nóng trên mu bàn tay khiến cậu giật mình.
Rất nóng, đây là sốt rồi.
Cậu túm lấy cánh tay Giang Nghiễn kéo người vào nhà.
Vừa cúi đầu xuống mới thấy anh còn chưa đi giày dép, tiện tay lấy một đôi dép dự phòng từ kệ giày bên cạnh ra: "Sao không đi giày dép vậy? Đi vào đi."
Giang Nghiễn dường như hơi mơ hồ.
Thẩm Dịch nhắc nhở thêm một lần nữa anh mới đi dép vào.
Thẩm Dịch kéo cánh tay anh đi vào nhà.
Người này ngay cả cánh tay cũng nóng bỏng.
Cậu vừa đi vừa hỏi: "Sốt rồi, nhiệt kế đâu? Hộp thuốc của anh để đâu?"
Giang Nghiễn lúc này cứ động một cái là đầu lại đau dữ dội, tai ù đi.
Giọng nói của Thẩm Dịch như thể cách anh rất xa, nghe không rõ.
Anh cúi đầu ngồi bên giường, tay day đầu cũng không lên tiếng.
Thẩm Dịch nhìn anh như vậy, nóng đến sắp chín rồi: "Nằm xuống đi."
Giang Nghiễn thì rất ngoan ngoãn, thuận theo lực đẩy của cậu mà nằm xuống.
Chỉ có đôi mắt đỏ bừng vì sốt trống rỗng nhìn Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch đi vặn khăn lạnh đắp lên trán Giang Nghiễn.
Chiếc khăn lạnh như trao một ngụm nước cho người giữa sa mạc vậy.
Giang Nghiễn thoải mái nheo mắt lại.
Thẩm Dịch vội vàng đi tìm hộp thuốc, vừa quay người cánh tay đã bị giữ lại.
"Thẩm Dịch."
Giọng Giang Nghiễn khàn đặc như bị giấy nhám chà qua.
Thẩm Dịch vỗ anh một cái: "Anh nằm xuống đi, tôi đi tìm hộp thuốc."
Nhưng bàn tay đó vẫn không buông ra.
Lòng bàn tay nóng bỏng dán chặt vào da Thẩm Dịch.
Người như không tỉnh táo, rất cố chấp nhìn cậu.
Cảm nhận được động tác giãy dụa của Thẩm Dịch, trong mắt dường như còn có chút tủi thân.
Giang Nghiễn trong bộ dạng này khiến Thẩm Dịch có chút mềm lòng: "Tôi quay lại ngay, nhé."
Giang Nghiễn lúc này mới buông tay.
Thẩm Dịch lục tung nhà cửa tìm nửa ngày cũng không thấy bóng dáng hộp thuốc đâu, đành phải quay về nhà mình lấy hộp thuốc.
Khi quay lại thì phát hiện người vừa nãy còn nằm thẳng đã nghiêng mình co ro, một tay nắm chặt chiếc khăn lạnh trên đầu sợ rơi, đôi mắt đỏ hoe vẫn dán chặt vào vị trí cửa ra vào, như thể đang mong cậu quay về vậy.
Người bệnh luôn yếu đuối hơn một chút.
Thẩm Dịch vốn dĩ là bác sĩ, đối với ánh mắt cầu cứu của bệnh nhân thực ra đã quen như cơm bữa rồi.
Nhưng khi đối mặt với Giang Nghiễn, người vẫn luôn đóng vai cha của mình từ trước đến nay, và khi bị ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, cậu đột nhiên cảm thấy một cảm giác được cần đến mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Cậu vẫn luôn ăn nhờ Giang Nghiễn, bây giờ Giang Nghiễn cũng cần cậu sao?
Cậu vội vàng kẹp nhiệt kế cho anh.
Khi nhìn thấy số đọc, mí mắt cậu giật một cái.
39.5°, người này sắp chín rồi.
Cậu ngồi xổm bên giường nhìn người đang co ro trên giường:
"Trên người còn chỗ nào không thoải mái không? Giang Nghiễn?"
Giang Nghiễn dụi đầu vào gối, lông mày nhíu chặt.
Tay anh day cái đầu đang đau điên cuồng.
Nhìn người trước mặt, anh có chút không phân biệt được thực tại và giấc mơ.
Thẩm Dịch? Anh mơ thấy Thẩm Dịch sao?
Thẩm Dịch chạm vào thái dương anh: "Đau đầu phải không?"
Thẩm Dịch chạm vào anh sao? Giang Nghiễn vô thức gật đầu.
Thẩm Dịch tìm thuốc hạ sốt giảm đau, rồi tìm một loại thuốc cảm thông dụng trong nhà ra: "Đây là sốt cao khó hạ, uống thuốc hạ sốt trước đã. Nếu không hạ được tôi đưa anh đi bệnh viện."
Sốt cao đột ngột, Thẩm Dịch đoán có lẽ là cúm virus.
Bây giờ môi trường sống khắc nghiệt, không phải mùa cúm cũng thỉnh thoảng sẽ mắc bệnh.
Có lẽ là do hai hôm trước bị cảm lạnh lại không nghỉ ngơi tốt.
Lúc này cậu lại may mắn vì nửa đêm qua đã làm phiền Giang Nghiễn.
Nếu không cậu cũng không phát hiện ra, người này một mình sốt như vậy giữa đêm, có khi viêm phổi cũng có thể sốt mà ra.
Sốt cực kỳ tiêu hao thể lực.
Người trên giường lúc này vẫn còn đang sốt mơ mơ màng màng, nhưng tay vẫn luôn nắm chặt cổ tay Thẩm Dịch.
Chỉ cần Thẩm Dịch rút tay lại, người đó liền nhíu mày, rồi mở mắt cố chấp nhìn chằm chằm cậu.
Cuối cùng Thẩm Dịch nhìn cái giường trống một nửa bên cạnh anh, thôi vậy, dù sao cậu cũng đến ăn ké chỗ ở mà, nghĩ vậy cũng không khách sáo, trực tiếp nằm xuống bên cạnh Giang Nghiễn.
Chỉ có điều nửa đêm về sau Thẩm Dịch không dám ngủ say.
Sốt cao hơn 39 độ phải để ý.
Một khi thuốc uống không hạ được thân nhiệt mà vẫn tiếp tục tăng, thì phải đi bệnh viện ngay lập tức.
Cậu chốc lát lại dậy đo thân nhiệt cho Giang Nghiễn.
May mắn là 40 phút trôi qua, thân nhiệt có xu hướng giảm chậm, đến gần ba giờ sáng thì hạ xuống 38 độ.
Nửa đêm về sau Giang Nghiễn bắt đầu đổ mồ hôi, tóc tai đều ướt sũng, cả bộ đồ ngủ đều ướt đẫm, ga trải giường bên dưới cũng ẩm một mảng.
Đây là biểu hiện nhiệt độ đã hạ xuống.
Thẩm Dịch lúc này mới hơi yên tâm ngủ thϊếp đi.
Giang Nghiễn tỉnh dậy đã là hơn bảy giờ sáng ngày hôm sau.
Mồ hôi trên người khô rồi lại ra, nhớt nháp một mảng.
Anh bỗng cảm thấy trong tay như đang nắm thứ gì đó, định đưa lên xem thử, nhưng cảm giác truyền đến từ lòng bàn tay lại khiến mí mắt anh giật một cái, nhanh chóng quay đầu.
Khi nhìn rõ cảnh tượng bên cạnh, đồng tử anh lập tức giãn ra, hít mạnh một hơi.
Bên cạnh gối anh có một người đang nằm nghiêng, một tay gối đầu, một tay bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, trên người đắp nửa chiếc chăn của anh.
Người này không ai khác chính là Thẩm Dịch, người anh đã mơ suốt đêm qua. Giang Nghiễn lúc này suy nghĩ có chút lộn xộn.
Cuộc điện thoại đêm qua, người nửa đêm vào phòng không phải là mơ sao?
Thẩm Dịch thật sự ngủ cùng giường với anh sao? Lại gần anh đến thế.
Nhìn khuôn mặt ngủ say ở cự ly gần, tim Giang Nghiễn có chút đập nhanh hơn.
Anh cực kỳ, cực kỳ cẩn thận giơ tay kia lên, rất nhẹ nhàng dùng mu bàn tay chạm vào mặt Thẩm Dịch.
Xúc giác lúc này được phóng đại đến cực điểm, anh thậm chí còn cảm nhận được những sợi lông tơ nhỏ trên mặt Thẩm Dịch, không kìm được khẽ vuốt nhẹ.
"Ưʍ..."
Anh lập tức rụt tay lại.
Thẩm Dịch gãi gãi mặt.
Giang Nghiễn cứ thế bất ngờ đối diện với đôi mắt đã mở của cậu, lần đầu tiên trong đời chột dạ đến mức này.
"Cậu tỉnh rồi."
"Anh tỉnh rồi."
Thẩm Dịch dụi dụi mắt, tiện tay sờ lên trán Giang Nghiễn.
Động tác này tối qua cậu đã sờ quen tay rồi: "Vẫn còn hơi nóng. Nào, thử lại xem."
"Tôi tự..."
Giang Nghiễn còn chưa nói xong, Thẩm Dịch đã cầm lấy chiếc nhiệt kế bên cạnh gối, tiện tay kéo cổ áo Giang Nghiễn ra, nhét nhiệt kế vào.
Giang Nghiễn cả người như bị điểm huyệt vậy, không dám động đậy.
"38.2, vẫn cao đó. Anh có biết tối qua anh sốt đến bao nhiêu độ không? 39.5, lúc tôi đến anh sắp chín rồi đó. Bây giờ đầu còn đau không?"
Giang Nghiễn bắt đầu cố gắng hồi tưởng lại "giấc mơ" đêm qua: "Không đau nữa. Sao, sao cậu lại đến đây?"
Thẩm Dịch ngớ người một chút: "Anh không nhớ sao?"
"Tôi cứ tưởng là mơ."
Thẩm Dịch có chút bực bội nói: "Hôm qua mái nhà phòng tôi bị dột, cả mảng vữa tường trên trần nhà rơi xuống, đập vào giường tôi. Tôi không còn chỗ nào để ngủ nữa, thế là nghĩ đến việc qua tìm anh ngủ tạm một đêm."
Giang Nghiễn mí mắt giật một cái: "Mảng vữa tường nhà cậu cả khối rơi xuống sao? Có đập vào cậu không?"
"Không có, tôi chẳng phải vẫn bình thường đó sao? Tôi ngủ đến một giờ thì phát hiện chăn bị ướt, dậy xem thử, vừa dậy được một lát thì trần nhà rơi xuống. Tôi bình thường hành thiện tích đức cuối cùng cũng được báo đáp rồi."
Giang Nghiễn có chút nghĩ lại mà sợ.
Nhưng Thẩm Dịch lại trực tiếp bò dậy: "Dậy được không? Anh sốt cao thế này phải đi xét nghiệm công thức máu xem là virus hay nhiễm trùng khác, rồi mới dùng thuốc được. Tôi đưa anh đi bệnh viện."
Nghe đến đi bệnh viện, Giang Nghiễn có chút từ chối, tay vô thức kéo chăn lên: "Không cần đi bệnh viện đâu, chỉ là cảm cúm thôi, vài ngày là khỏi."