Chương 1: Tinh thần trạng thái của Thẩm phó khoa

Bệnh viện Trung tâm Nhất Trung Tân thị.

Giữa khu cấp cứu náo nhiệt, một thai phụ được đưa vào bằng cáng, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ đồ ngủ màu hồng.

Bác sĩ phân loại cấp cứu ban đầu tưởng đây là một sản phụ sắp sinh, vì mỗi ngày đều tiếp nhận vài trường hợp tương tự. Có người đến nơi thì nước ối đã vỡ.

Anh bước đến một bước, vừa nhìn thấy sắc mặt của thai phụ trắng bệch, hơi thở dồn dập, trực giác lập tức mách bảo có điều bất thường.

Khi vén tấm chăn che trên người cô lên, anh ta sững người như nghẹt thở.

Không phải nước ối tràn ra, mà là máu đỏ sẫm chảy ướt cả một mảng ga giường, lan rộng với tốc độ đáng sợ.

"Hôm nay ai trực tuyến hai ở khoa Sản? Mau liên hệ ngay, chuẩn bị phòng mổ!"

Xuất huyết trước sinh với lượng máu lớn như vậy rất dễ gây sốc mất máu ở mẹ và suy thai, thậm chí là ngạt trong tử ©υиɠ.

Nếu xử lý không kịp thời, rất có thể sẽ thành “một xác hai mạng”.

Bác sĩ cấp cứu lập tức gọi cho trưởng ca trực tuyến hai.

“Hình như là bác sĩ Thẩm, để tôi gọi ngay!”

Một thực tập sinh đứng bên cạnh, còn non kinh nghiệm, sắc mặt tái đi vì hoảng loạn, vội vã gọi điện cho khoa Sản.

Trong phòng trực khoa Sản, Thẩm Dịch vừa mới hoàn thành một ca mổ dài, bụng đói đến mức không chịu nổi. Cậu xoa mặt, miễn cưỡng rời khỏi chiếc giường đơn.

Cậu dùng chân móc ra một thùng giấy từ dưới gầm giường, ánh mắt quét nhanh như tia X:

Ba ly mì bò kho vị truyền thống của Khang Sư Phụ, ba loại xúc xích, năm gói dưa cải muối, ba gói gân bò cay, hai túi khoai tây chiên vị BBQ, bên cạnh còn xếp đều mấy lon nước ngọt... “niềm hạnh phúc của dân cày net”.

Quét một vòng, Thẩm Dịch gật đầu hài lòng.

Ghi chú thêm trong sổ tay: "Mai nhớ mua trứng luộc."

Trong lúc chờ nước sôi pha mì, cậu mở ngăn kéo, lấy ra một con khủng long màu vàng – đồ chơi bóp tay giảm căng thẳng... liên tục bóp cả hai tay đến mười mấy cái, cảm giác như huyết áp vốn bị hành cả ngày cũng hạ xuống phần nào.

Nước sôi. Đổ vào mì. Hương thơm quen thuộc của mì bò kho bốc lên ngào ngạt.

Thẩm Dịch đặt con khủng long trước mặt, ngồi thẳng người, bắt đầu vận khí như đang tập Thái Cực, hít một hơi thật sâu rồi vung tay, tưởng tượng đang đẩy hết những người nhà phiền phức và bệnh nhân ngốc nghếch ra ngoài.

"Đi! Đi hết cho tôi!"

Thông thường, bác sĩ phó khoa như Thẩm Dịch không cần trực tuyến một. Chỉ khi bác sĩ tuyến đầu không xử lý nổi, người ta mới gọi tuyến hai.

Thế nhưng, dường như cậu bị “ám”, cứ mỗi lần trực là lại có chuyện.

Thẩm Dịch vẫn hy vọng, sau khi “đẩy tà khí”, đêm nay sẽ được yên bình.

Cậu chắp tay cầu nguyện: “Cho con một đêm Giáng Sinh yên ổn đi mà!”

Xong xuôi, cậu đặt điện thoại lên giá đỡ, bật video của blogger ẩm thực quen thuộc “Bếp Mèo Bạc Hà”.

Đây là ngọn hải đăng mỗi ca đêm của cậu.

Cậu bật video “sườn xào tỏi” mà mình yêu thích nhất.

Lý do đặc biệt thích blogger này là vì... anh ta luôn đeo găng tay y tế khi nấu ăn.

Bàn tay có khớp xương rõ ràng, sạch sẽ, nhìn là biết có tố chất... làm bác sĩ phẫu thuật.

“Làm ẩm thực thật uổng phí đôi tay kia.”

Thẩm Dịch đang ngắm đến mê mẩn thì tiếng chuông điện thoại vang lên... tiếng chuông “tử thần”.

“Bác sĩ Thẩm, cấp cứu có sản phụ xuất huyết nhiều, chẩn đoán sơ bộ bong nhau non, tình trạng không ổn. Anh đến nhanh lên!”

Thẩm Dịch lập tức khoác áo blouse, chạy như tên bắn đến khu cấp cứu.

Đêm ở phòng cấp cứu Trung tâm Số Một, chẳng khác gì ban ngày, vẫn đông đúc và ồn ào.

Thực tập sinh gọi điện cho cậu vẫy tay liên tục.

Vừa liếc thấy máu loang lổ trên cáng, lòng cậu trĩu xuống.

Bác sĩ cấp cứu báo cáo dồn dập:

“Bệnh nhân 31 tuổi, tiền sử thai kỳ bình thường, màng ối nguyên vẹn, ngôi thai chưa rõ, tim thai yếu...”

“Chuẩn bị phẫu thuật. Kêu người nhà ký giấy đồng ý ngay!”

Tình trạng nghiêm trọng như vậy, không được chần chừ.

Cậu đang chuẩn bị vào phòng mổ thì bất ngờ bị một bà lão túm áo kéo lại: “Bác sĩ! Phải sinh thường! Sinh thường con mới thông minh! Không được mổ!”

Lập tức, một người đàn ông xăm trổ nồng nặc mùi rượu bước tới: “Phải đó! Đứa nhỏ này là độc đinh của nhà tôi!”

Huyết áp Thẩm Dịch vừa hạ lại vọt lên trời.

Xuất huyết kiểu này mà còn đòi sinh thường? Sinh bằng niềm tin à?

Cậu cố nén giận, nhanh chóng nói: “Tình trạng này bắt buộc phải mổ lấy thai ngay. Không thì mẹ con đều gặp nguy hiểm.”

Với mấy người nhà tin rằng “sinh thường thì thông minh”, giải thích cũng như đàn gảy tai trâu.

Cậu liếc bác sĩ cấp cứu: “Giải thích kỹ với người nhà. Ký giấy. Gọi khoa Nhi chuẩn bị.”

Dứt lời, cậu quay người vào phòng phẫu thuật.

May mắn là bác sĩ cấp cứu rất nhanh nhạy, khi Thẩm Dịch rửa tay xong, giấy cũng vừa ký xong.

Ánh mắt cậu trầm lại, toàn tâm toàn ý tập trung vào ca mổ.

Động tác rạch bụng vừa nhanh vừa dứt khoát.

Cảnh tượng hiện ra khiến tất cả phụ mổ đều nghẹt thở: nhau thai đã bong gần một phần ba.

Với mức độ này, đứa bé có nguy cơ rất cao không giữ được.

Chỉ còn cách phẫu thuật cực nhanh, may ra còn hy vọng cứu được.

Tốc độ của bác sĩ lúc này có thể quyết định sự sống chết của đứa bé.

Một bác sĩ điều trị đứng phụ banh, đây là lần đầu tiên được cùng ca với Thẩm Dịch.

Cái tên “Thẩm Dịch” vốn đã nổi như cồn trong hệ thống: học trò cưng của Phó viện trưởng, không phải dạng con ông cháu cha, mà là học bá chính hiệu.

Mới 31 tuổi đã được bổ nhiệm phó khoa, chủ lực khoa Sản.

Vị bác sĩ kia nhìn từng đường dao của Thẩm Dịch... nhanh đến kinh ngạc.

“Chuẩn bị lấy thai! Khoa Nhi đến chưa?”

“Rồi!”

Bác sĩ điều trị liếc đồng hồ. Phá kỷ lục rồi.

Đứa bé được lấy ra, toàn thân tím tái, tiếng khóc yếu ớt như muỗi kêu.

Nhưng... vẫn còn sống.

Thẩm Dịch liếc nhìn đứa bé, thầm mong con có phúc phần riêng.

Cậu quay về tiếp tục mổ, tử ©υиɠ vẫn chảy máu không ngừng.

“Tiêm thuốc co tử ©υиɠ trực tiếp vào cơ.”

“Lau mồ hôi.”

Thẩm Dịch vừa thao tác vừa nhồi tử ©υиɠ để cầm máu.

Nếu không cầm được, phải cắt tử ©υиɠ.

Đây là con đầu lòng, lại vừa suýt mất con, cậu không muốn tước đi cơ hội sinh con sau này của cô.

Cuối cùng, máu cũng cầm.

Cậu nhắm mắt lại một cái. Tất cả mọi người trong phòng mổ thở phào nhẹ nhõm.

Đã ba tiếng trôi qua. Thẩm Dịch đói lả.

Vừa bước ra thì gặp ngay cảnh hỗn loạn... một bà lão gào lên: “Chính mày là thằng đòi mổ! Đồ bác sĩ gϊếŧ người! Cháu tao vừa sinh đã bị đưa vào ICU! Bọn mày chỉ vì tiền phong bì!”

Thẩm Dịch quá đói để đôi co, nếu không uống ống glucose nãy giờ, có lẽ cậu đã xỉu.

Cậu cố gắng thoát ra khỏi vòng vây.

“Bà thấy máu chảy ban nãy rồi chứ? Nếu không mổ, đứa bé chết trong bụng là cái chắc.”

“Ai sinh mà chẳng ra máu? Đến bệnh viện các người là bị ngạt hết hả?”

Thẩm Dịch chỉ muốn xỉu lần nữa.

Người nhà ầm ĩ, vây quanh không cho cậu đi.

Chồng sản phụ xăm trổ cũng xông tới, đẩy cậu một cái:

Thẩm Dịch bị đẩy vào tường.

Cậu nhìn quanh thấy có camera, đành nhịn.

Gọi bảo vệ, mất cả nửa tiếng mới giải tán được.

Sản phụ tên Lý Huệ Mai được đưa về phòng, chỉ có một người chị dâu trông. Cả nhà đều đi thăm cháu trai.

Thẩm Dịch vẫn chưa yên tâm, dặn dò y tá: “Đêm nay phải chăm sóc kỹ. Người nhà không đáng tin, có chuyện gì lập tức báo tôi.”

Xuất huyết sau sinh có thể xảy ra bất cứ lúc nào, đêm nay rất quan trọng.

Trở về phòng nghỉ, tô mì nguội ngắt.

Thẩm Dịch quá mệt, gặm vài miếng bánh mì rồi đổ vật xuống ngủ.

Sáng 7 giờ 30, bác sĩ nội trú Chu Minh xông vào đánh thức: "Thầy Thẩm! Giường 43 xuất huyết sau sinh rồi!”

Cơn buồn ngủ tan biến.

Kiểm tra xong, sắc mặt Thẩm Dịch cực kỳ tệ.

Điều cậu lo sợ nhất đã xảy ra.

“Cái gì? Cắt tử ©υиɠ? Không được!”

“Con tôi nói sinh thường thì các người mổ, giờ lại đòi cắt tử ©υиɠ? Không ký đâu!”

Thẩm Dịch tiếp tục khuyên: “Máu chảy quá nhiều, nếu không cắt tử ©υиɠ sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”

Một người chị dâu nhỏ giọng: “Hay cứ nghe bác sĩ đi, cứu người quan trọng hơn mà...”

Bà lão trừng mắt: “Cô thì biết gì cái gì mà nói?”

Rồi kéo con trai khuyên nhỏ: “Không ký! Nhất định không ký! Họ chắc chắn còn cách khác!”

Thẩm Dịch tức đến mức muốn trào máu.

Không có chữ ký người nhà, không thể tiến hành phẫu thuật.

Mỗi bác sĩ thay nhau thuyết phục, nhưng gia đình không thống nhất.

Máu vẫn tiếp tục chảy.

Thẩm Dịch nhìn chỉ số máy theo dõi, ngón tay siết chặt.

Không thể chờ thêm.

“Không được, không thể chờ nữa! Chu Minh! Báo viện trưởng Lý và trưởng khoa Vương! Bên này cần phẫu thuật khẩn cấp, yêu cầu phê duyệt. Phòng mổ chuẩn bị! Nhanh lên!”