Chương 6: Có người yêu anh từ rất lâu(6)

Lúc Tiết Bùi từ thư phòng đi ra, Chu Viễn Đình đang ở phòng khách xem anime.

Thấy anh đi ra, Chu Viễn Đình vẫy vẫy tay, bảo anh lại đây ngồi.

Tiết Bùi mới ngồi xuống, Chu Viễn Đình liền thật cẩn thận hỏi: "Anh Tiết bùi, chị em có chuyện gì vậy?"

"Chuyện gì?"

Tiết Bùi không hiểu ý tứ trong lời nói của Chu Viễn Đình lắm.

Chu Viễn Đình nhìn thoáng qua thư phòng, xác nhận cửa thư phòng đã được đóng lại, mới dám mở miệng, nói thật cẩn thận: "Chị của em còn khóc không? tâm trạng của chị ấy có tốt lên chút nào không?"

Chu Y Y khóc?

Tiết Bùi mày nhíu chặt thần sắc mờ mịt xẹt qua mắt anh.

"Chị của em không phải ngày hôm nay đi xem mắt sao, chắc là không thành công, bị mẹ em mắng một trận, chị liền đi đến thư phòng khóc một lúc, e đúng ở trước cửa có nghe thấy, khóc rất thảm, như kiểu không thể thở nổi, em không dám đi vào, ôi, em cũng không biết an ủi chị như thế nào, chị của em sao lại khổ như vậy, cũng chưa có ai thích chị ấy......"

Tiết Bùi nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, bỗng nhiên nhớ lại hai mắt phiến hồng của cô, anh thế nhưng lại không hề phát hiện ra.



Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Y Y đã đi ra ngoài, kì nghỉ quốc khánh cuối cùng phải đi xem mắt một lần nữa.

Ở nhà ăn trung tâm thành phố, cô cuối cùng cũng gặp được đối tượng người nhà sắp xếp cho cô.

Đứng ở cửa, Chu Y Y do dự một chút mới đi vào cửa, bởi vì cô không hề nghĩ tới đối tượng xem mắt cuối cùng của cô lại là —— Lý Trú.

So với sự kinh ngạc của cô, Lý Trú hình như bình tĩnh hơn nhiều, bình tĩnh nhìn cô đến gần.

Kéo ghế dựa ra ngồi xuống, Chu Y Y lại hỏi: "Hoá ra cậu chính là con của hàng xóm làm cùng công ty với mẹ tớ sao?"

Lý Trú bị lời nói líu lưỡi này làm bật cười, ngay sau đó gật gật đầu.

Sự trùng hợp này là ngoài dự liệu của cô, nhưng mà gặp người quen cũng tốt, bớt đi chút thời gian giới thiệu bản thân, hai ngày này cô giới thiệu bản thân so với đi phòng vấn tìm việc thành thục hơn nhiều.

Lý Trú đổ một cốc trà cho cô, nâng nâng gọng kính.

"Có phải cậu rất ngạc nhiên khi gặp tớ, hay là cậu không muốn nhìn thấy tớ?"

Chu Y Y còn chưa trả lời, đúng lúc phục vụ bưng đồ ăn lên, Lý Trú đẩy đồ ăn đến trước mặt Chu Y Y, nói: "Cho cậu phần tôm với cháo gà, lần trước họp lớp thấy cậu có vẻ như thích ăn cái này."

Đúng lúc Chu Y Y đang đói bụng, không ngại hắn, sáng sớm cô đã bị mẹ đuổi ra khỏi cửa, thậm chí một ngụm canh cũng không cho cô uống.

Chu Y Y vừa uống vừa hỏi hắn: "Lớp phó, hôm họp lớp cậu cũng ngồi cùng bàn với chúng tớ sao?"

Lý Trú đột nhiên trêu đùa: "Bạn học Chu Y Y, ngày đó tớ ở bên cạnh cậu, hoá ra sự tồn tại của tớ thấp đến như vậy sao?"

Họp lớp ngày đó, Chu Y Y tâm tình không tốt lắm, đều không để ý lắm đến những người bên cạnh có những ai. Lý Trú chắc cũng nhớ tới chuyện hôm đó, không muốn bàn về chủ đề này nữa, nên đã nói sang chuyện khác.

Có lẽ là bạn học, mặc dù giờ này đang là giờ xem mắt, Chu Y Y không cảm thấy chật vật như mấy ngày trước, sau khi tốt nghiệp cô và Lý Trú cũng không thường xuyên gặp nhau, nhưng không hề thiếu chủ đề để nói, công việc, cuộc sống, tình hình tình cảm gần đây, nói đông nói tây, không biết vì sao lại nói sang cả những hồi ức thời vẫn còn là học sinh.

Lý Trú bỗng nhiên nhắc tới: "Tớ nhớ rõ cậu có quan hệ rất tốt với Tiết Bùi, năm nhất cao trung kia cậu còn hay chép bài tập của cậu ấy."

“Cậu còn nhớ à?” Chu Y Y ngượng ngùng đưa tay sờ mũi, “Chuyện đã qua lâu vậy rồi, học ủy nhắc là muốn gợi chuyện cũ sao?”

Lí Trú khẽ cười: “Không đâu, chỉ là thấy mấy chuyện đó khá thú vị thôi. Tớ vẫn còn nhớ có lần cậu với Tiết Bùi cãi nhau, rồi cậu hỏi tớ mượn đáp án để tham khảo. Hôm đó tan học xong ta làm bài luyện tập xong liền đặt quyển vở lên bàn của cậu. Sau đó Tiết Bùi đi tới, liếc mắt nhìn, rồi chỉ ngay mấy câu hỏi ở trang đầu mà nói tớ làm sai hết, bảo tớ cầm về, đừng có làm sai cho cậu. Thật đấy, lần đó là lần đầu tiên tớ thấy vẻ mặt như vậy của Tiết Bùi…”

Vẻ mặt lúc đó phải miêu tả thế nào nhỉ?

Nghĩ lại đến giờ, Lý Trú vẫn cảm thấy có chút bất ngờ. Trong ấn tượng của hắn, Tiết Bùi luôn cư xử hòa nhã với bạn học, nhưng hôm đó rõ ràng rất khác, tay cầm lấy cuốn vở, gương mặt đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, ném trả quyển bài tập lên bàn của hắn.

Chu Y Y thì hoàn toàn mơ hồ.

Cô chưa từng biết đã từng có chuyện như vậy xảy ra.

“Sau đó khi phát bài luyện tập, đúng là mấy câu đó tớ đều làm sai cả.” Trong lời của Lý Trú không có chút oán trách nào với Tiết Bùi, giống như chỉ là đang cảm thán đơn thuần, “Không hổ là thủ khoa đại học, có lúc đúng là không thể không phục.”

Lúc này, Chu Y Y lại cảm thấy áy náy. Khi đó cô đâu biết chuyện gì đã xảy ra, còn tưởng là Lý Trú không chịu cho cô mượn đáp án, cuối cùng không có đối chiếu gì đã nộp luôn, vì thế còn tức giận một thời gian.

“Xin lỗi học ủy.”

“Không sao đâu, chuyện cũng qua bao nhiêu năm rồi.” Lí Trú lại hỏi, “À đúng rồi, cậu với Tiết Bùi bây giờ còn thường xuyên liên lạc không?”

“Thỉnh thoảng thôi,” Chu Y Y dừng một chút rồi bổ sung, “Thỉnh thoảng mới có tin nhắn.”

“Tớ còn tưởng quan hệ giữa hai người rất tốt,” Lí Trú khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, “Nhưng cũng phải thôi, người như cậu ấy, sớm đã không còn thuộc về thế giới của chúng ta rồi.”

Chu Y Y lặng lẽ nhìn lá trà vẫn đang xoay vòng trong chén, nhẹ gật đầu.

“Đúng vậy.”

Quán ăn này đúng lúc nằm đối diện trường nhất trung Đồng thành. Ăn xong, Lí Trú đề nghị quay lại trường đi dạo một vòng, Chu Y Y nghĩ nghĩ rồi cũng không từ chối.

Vì đang là kỳ nghỉ, trong trường gần như không có ai. Chu Y Y cùng Lý Trú cứ thế thong thả đi dạo trong khuôn viên, đến gần bức tường vinh danh của trường, Chu Y Y bỗng dừng chân một chút, bởi vì cô nhìn thấy ảnh của Tiết Bùi, được đặt ở vị trí nổi bật nhất.

Chu Y Y không nhìn lâu, thu ánh mắt về. Ngược lại, Lý Trú lại cười nói một câu: “Chỉ cần trường này còn tồn tại, e là ảnh của Tiết Bùi sẽ luôn được đặt ở đó.”

“Cũng đúng.”

Dù sao cũng là tấm gương chiêu sinh của trường.

Hiện tại trên mạng mỗi khi có cuộc bình chọn “mỹ thiếu niên trường đại học” do các tài khoản marketing tổ chức, Chu Y Y vẫn thường thấy bức ảnh chứng nhận ấy của Tiết Bùi được đem ra dùng đi dùng lại để câu tương tác. Có nơi nào có mặt anh, liền có thể dễ dàng che lấp ánh hào quang của người khác.

“Tớ còn nhớ năm đó Tiết Bùi thi đỗ thủ khoa khối tự nhiên, báo chí liên tục đưa tin mấy ngày liền. Mẹ tớ lúc đó hăng hái đến mức giống như phát điên, không biết bằng cách nào lại moi được số của dì Tiết, còn gọi điện hỏi hồi nhỏ Tiết Bùi uống loại sữa bột gì. Sau đó mỗi ngày đều bắt em trai tớ uống loại đó, giờ nghe đến cái mùi đó thôi là nó đã không chịu nổi rồi.”

Nghĩ đến cảnh tượng năm đó, Chu Y Y không nhịn được cười phá lên.

Ngay lúc đó, không xa phía trước, Tiết Bùi và Giang San Văn đang từ khu dạy học đi đến, đập vào mắt chính là cảnh Chu Y Y đang cười rạng rỡ vô cùng tự nhiên.

Giữa trưa, ánh nắng có phần gay gắt. Lý Trú đứng bên cạnh che ô cho cô, trong tay còn cầm theo một bịch khăn giấy đã mở sẵn, có lẽ là chuẩn bị đưa cho Chu Y Y lau mồ hôi.

Từ xa nhìn lại, quả thực có vài phần rất hợp.

Tiết Bùi bước chân khựng lại.

Rõ ràng, Lý Trú cũng đã nhìn thấy Tiết Bùi, ánh mắt khẽ thay đổi, nghiêng người một chút về phía Chu Y Y, giúp cô chắn bớt ánh nắng gay gắt của buổi trưa.

Chỉ có Chu Y Y là không hay biết gì, vẫn chăm chú nhìn bảng danh dự trên tường, vừa xem vừa trò chuyện với Lí Trú.

“Lí Trú, tớ thấy tên cậu rồi, ở bên cạnh kìa!”

Cô đưa tay kéo tay áo bên phải của Lý Trú.

Lý Trú đón ánh mắt Tiết Bùi, mỉm cười, đồng thời cũng đang trả lời câu hỏi của Chu Y Y: “Chúng ta hình như gặp người quen rồi.”

“Người quen nào cơ?”

Chu Y Y tò mò quay đầu lại, ánh mắt vừa chạm vào Tiết Bùi liền khẽ cau mày.

Như thể không muốn nhìn thấy hắn.

Ánh mắt của Tiết Bùi tối lại, không rõ cảm xúc trong đó là gì.

Thấy Chu Y Y xuất hiện ở đây, Giang San Văn có phần bất ngờ, bước tới chào hỏi: “Y Y, thì ra hôm nay cậu cũng đến trường. Sớm biết vậy đã hẹn đi cùng nhau rồi. Vị bên cạnh cậu là...?”

Giang San Văn trước đây chưa từng gặp Lý Trú. Chu Y Y còn đang nghĩ nên giới thiệu thế nào thì Lý Trú đã lên tiếng trước: “Tôi là bạn học cấp ba của Y Y, rất vui được gặp bạn.”

Tiết Bùi cau mày, môi mím lại, ánh mắt lặng lẽ dừng lại giữa hai người họ một lúc. Mới chỉ hai đêm trước, anh còn đùa giỡn với Chu Y Y, bảo cô để ý tới Lí Trú một chút, không ngờ hai người lại thân thiết đến mức cùng nhau xuất hiện như thế này.

Không khí chợt trở nên lạ lùng, nhưng lạ ở đâu thì Chu Y Y cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy bản thân thật sự không muốn gặp Tiết Bùi lúc này, liền chủ động hỏi: “Hai người định đi đâu vậy?”

Cô không muốn biết Tiết Bùi đi đâu, chỉ cần biết để tránh là được.

Không ngờ Tiết Bùi lại hỏi ngược lại: “Còn các người thì sao?”

"Chúng tớ đi dạo một chút sẽ trở về hai cậu có việc thì đi đi, lát nữa tớ còn muốn đi tìm em trai tớ." Ý tứ lời này của Chu Y Y quả thực đã rất rõ ràng.

Nhưng Tiết Bùi lại nói: "Được, cùng nhau đi đi."

Chu Y Y: "......"

Lý Trú không biết ở giữa bọn họ đang ngầm ám chỉ, cười nói: "Không sao, vậy cùng nhau đi, có nhiều người thì càng vui, hơn nữa mọi người đều là bạn học với nhau."

Bởi vì có Tiết Bùi cùng Giang San Văn gia nhập, vốn là hành trình của hai người, hiện tại biến thành bốn người. Rõ ràng Chu Y Y có chút không được tự nhiên, nói chuyện cũng ít đi rất nhiều, ven đường có hòn đá nhỏ, cô đá một đường.

Lý Trú hình như có nhìn ra, chủ động hỏi cô: "em trai cậu sao hôm nay lại ở trường học?"

"À, Quốc khánh nó đến đây do có hội diễn văn nghệ, nó muốn lên sân khấu hát, sáng sớm đã tới đây để tập luyện, Đây là lần đầu tiên thấy nó tích cực như vậy."

"Hình như tớ đã gặp qua em cậu."

Chu Y Y không nghĩ liền hỏi: "Lúc nào?"

"Lễ hội thời cấp ba, em ấy tới trường học tìm cậu, là tớ dẫn nó đi đến lớp học, chẳng qua do cậu không nhớ rõ."

"Vậy sao?"

"Lúc đó nó vẫn là một cậu bé, lạc đường ở trong trường, nói tớ dẫn nó đi tìm chị nó, còn nói nếu được thì sau đó sẽ cho tớ 5 đồng làm thù lao, em trai cậu lúc nhỏ đúng là thật hào phóng," Lý Trú đang nói, bỗng giơ tay phải lên thề, "Tớ thề, năm đồng tiền kia tớ nhận nhé."

Chu Y Y nhịn không được bật cười thành tiếng, đôi mắt cong cong.

Mà Tiết Bùi đứng bên cạnh nhíu mày.

Anh không biết rằng Lý Trú cùng cô ngày trước có nhiều giao du như thế.

Ở trường không biết mở một tiệm trà sữa lúc nào, lúc đi ngang qua, Lý Trú hỏi cô: "Đi dạo lâu như vậy cậu mệt chưa, nếu không tớ đi mua cho cậu ly trà sữa, cậu ở đây nghỉ ngơi một lúc đi."

Chu Y Y gật đầu, nhân tiện nói: "Tớ muốn loại vị khoai nghiền với lúa mì, năm phần đường là được."

"Được, cậu ngồi đây, chờ tớ một chút."

Giang San Văn nhìn mắt Tiết Bùi, nói: "Tớ cũng muốn uống, cậu đi mua có được không?"

Tiết Bùi vẫn đang thất thần, bất tri bất giác gật đầu, hỏi cô muốn uống vị gì, liền đứng dậy đi mua.

Dưới ô che nắng chỉ còn lại Giang San Văn cùng Chu Y Y, nhất thời không gian trở nên an tĩnh. Hai người nói chuyện phiếm vài câu, đúng lúc Chu Viễn Đình gọi cho cô, hỏi cô đang ở đâu, có thể giúp nó mang mấy bình nước qua đây được hay không.

Chu Y Y lúc này mới nhớ tới chuyện này, quyết định mua mấy cốc trà sữa mang đến để an ủi em trai một chút.

Tới cửa tiệm trà sữa, Tiết Bùi cùng Lý Trú mới nhận được trà sữa đang định ra khỏi cửa.

"Làm sao vậy?" Lý Trú hỏi.

"em trai tớ tập ở bên cạnh chỗ này, tớ mua cho nó mấy cốc trà sứa, các cậu về trước đi, một lúc nữa tớ về."

Lý Trú nhanh nói: "Tớ đi cùng cậu, rồi chào nó một câu."

"Không cần không cần."

Chu Y Y cự tuyệt lời mới nói ra, liền nghe Lý Trú nói: "Không sao cả, dù sao về sau cũng phải quen biết."

Tiết Bùi khóe miệng nhếch lên một cái, giống như nghe hiểu ý tứ lời nói này.

Tiết Bùi hút xong một điếu thuốc, Chu Y Y cùng Lý Trú lại trở lại nói cười như trước. Cách đó không xa tầm mắt như keo dính lên người, trên mặt bàn kia ly trà sữa vị khoai nghiền lúa mì đang bị phơi trong nắng, nóng đến nỗi hơi đều bốc lên.

Giang San Văn bên cạnh đang muốn hỏi anh chốc nữa có thể cùng đi xem phim được không, Tiết Bùi không có đáp lại, Giang San Văn hoài nghi anh không rõ lời của cô.

"Tiết Bùi, cơ thể cậu thấy không thoải mái sao?"

Nói rồi, duỗi tay đi chạm vào chán của anh, nhưng Tiết Bùi tránh tay của cô, Giang San Văn nhìn tay mình đang lơ lửng giữa không trung, sửng sốt chớp mắt một cáu, ngượng ngùng thu hồi lại tay.

Chu Y Y từ sân thể dục trở về, đôi giày màu trắng dính không ít bụi, cô nhìn chằm chằm mũi dày dính ít màu đen, càng nhìn càng thấy ngứa mắt, không chú ý đến cử chỉ của Tiết Bùi cùng Giang Sang Văn đang trở nên kì quái.

Cô vừa mới ngồi xuống, Tiết Bùi liền nói: "Uống dở quá."

Vừa rồi Tiết Bùi gọi một ly rà sữa giống cô y đúc, chỉ uống một ngụm, anh không uống nổi nữa.

"Tớ đâu có kêu cậu gọi vị đó." Chu Y Y mặc kệ anh.

Tiết Bùi vẫn cười: "Sao mấy nay cậu cứ như thuốc nổ vậy"

Chậm lại một chút.

"Y Y, cậu đừng quan tâm đến cậu ấy, tớ cảm thấy uống khá ngon mà."Giang San văn cho cô một ánh mắt cổ vũ, giải thích lời nói, "Tiết Bùi uống đồ ngọt không quen, cậu dừng để tâm, cậu ấy nói như vậy không có ý nhắm vào cậu đâu."

Giọng nói quen thuộc làm Chu Y Y hơi trầm xuống.

"Lát nữa có muốn đi xem phim hay không?" Lý Trú bên cạnh đang vào trang web để mua vé, quay đầu hỏi Chu Y Y, "Gần đây có mấy bộ phim không tồi."

Chu Y Y nhìn thời gian, đã đến buổi chiều rổi, tuy cô cũng muốn đi xem phim, nhưng 3 giờ chiều công ty còn có một hội nghị, Thời gian khẳng định là không kịp, cô liền phải cự tuyệt lời mời của Lý Trú.

Ai ngờ bên cạnh Tiết Bùi tiếp một câu: "Tớ nghe dì nói, cậu gần đây không phải đang phải đi xem mắt sao, muốn đi gặp người tiếp theo à?"

Lời này chính là nói cho Lý Trú nghe.

Lý Trú quả nhiên sửng sốt vài giây,nụ cười có chút cứng ngắc, Chu Y Y đành phải giải thích cho hắn một lần, mà người nói ra lời đó lại nhún vai, tiếp tục đáp lời với bọn họ.

Bị Tiết Bùi theo ra tới tận cổng trường, cô cố ý đi nhanh vài bước, muốn kéo dài khoảng cách với anh.

"Xem ra tớ hiểu lời nói của cậu rồi." Lý Trú trong lời nói mang theo ý cười.

"Cái gì?"

"Cậu vừa rồi có nói cậu cùng Tiết Bùi không quá thân, tớ còn tưởng cậu nói đùa," Lý Trú dừng một chút lại nói, "Bây giờ xem ra,xác thật là có điểm đối phó, không quá hai câu liền kết thúc."

Phía sau Tiết Bùi nghe thấy mấy lời này, cười lạnh.

Đúng, ngay từ khi còn nhỏ còn có thể uống chung bình nước mà lại là không thân.

Ở trong trường học đi dạo suốt buổi sáng, cũng coi như là vui vẻ.

Bởi vì còn có công việc Chu Y Y phải về nhà, lúc đi cũng không chào Tiết Bùi một câu.

Cuối cùng, là Lý Trú lái xe đưa cô trở về.

Hai người ở trên xe nói chuyện phiếm vài câu, Chu Y Y đang chuẩn bị xuống xe, Lý Trú bỗng nhiên gọi lại cô: "Chờ một chút, Y Y, cho cậu cái này."

là một hộp quà được đóng gói, nhìn qua hình như là nước hoa.

Chu Y Y kinh ngạc: "Cho tớ?"

"Không biết cậu thích gì, nghe đồng nghiệp của tớ nói con gái đều thích cái này." Như là sợ Chu Y Y không nhận, hắn bổ sung thêm câu, "Không phải vật quý giá gì, coi như là quà đi xem mắt đi."

Xem mắt mấy ngày nay, cô lần đâu tiên được tặng quà, nhưng cô cùng Lý Trú chẳng qua chỉ là bạn học cấp 3, ngoài ý muốn bị sắp xếp cùng nhau xem mắt.

lần này cùng Lý Trú xem mắt, để tránh về sau cùng Lý Trú tái kiến sẽ xấu hổ.

Thật ra mà nói, Ngay từ đầu nhìn thấy Lý Trú, Chu Y Y không coi như lần gặp mặt này là buổi đi xem mắt.

"Chúng ta đều là bạn học, cậu không cần khách khí như vậy, không thì cậu để lại cho người tiếp theo đi, tớ không dùng cái này, tớ ngày thường rất ít xịt nước hoa ——"

Lời còn chưa nói xong, đã bị đối phương đánh gãy: "Tớ biết đối tượng xem mắt là cậu tớ mới đến."

Lý Trú biểu tình rất nghiêm túc, Chu Y Y có hơi ngốc.

"Cho nên, Y Y, cậu có thể suy xét tớ một chút."

"Tớ cảm thấy chúng ta rất hợp nhau, không phải sao?"