Chương 6

Editor: Nhược Thủy

Hạ Dao dựa vào bản năng muốn được sống bùng lên trong khoảnh khắc mà né được đòn đánh này.

Nhưng cũng chỉ là né được trong gang tấc mà thôi - vai phải của cô vẫn bị nắm đấm sượt qua, có lẽ chỉ là luồng gió từ cú đấm?

Dù vậy, chỉ bấy nhiêu thôi, cô đã cảm thấy một cơn đau thấu tim xuyên xương truyền thẳng từ vai xuống, như thể xương cốt đều bị đánh nát, đau đến mức sắc mặt lập tức trắng bệch!

Cả cánh tay phải lập tức mất lực, cây gậy bóng chày trong tay rốt cuộc cũng không giữ nổi, “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Hạ Dao cười khổ: Ngay cả bị động né tránh thôi mà đã khó khăn như vậy, rốt cuộc cô lao lên đây làm gì chứ?

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

Con quái vật lại đánh úp thêm một đòn nữa, cô ngửa người ra sau, trượt qua giữa hai chân dang rộng của nó, lăn thêm một vòng rồi nhanh chóng xoay người đứng dậy.

Vai phải đau nhói từng cơn.

Đúng lúc này, Hạ Dao nhìn thấy phía trước bên trái có một cánh cửa phòng khép hờ.

Cánh cửa trông như đã đóng kín, nhưng chỉ khi lại gần mới phát hiện ra, thực ra nó vẫn chưa khép hẳn, có lẽ chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ đóng sập lại.

Mắt cô sáng lên, dùng tốc độ nhanh nhất nói: “Tiểu Tuyết, vào phòng đó tìm lửa, mau!”

Dương Tiểu Tuyết nghe vậy, thở hổn hển rồi lao đi như bay.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cánh cửa đang khép hờ bỗng “Phanh” một tiếng bật mở, một bóng người xuất hiện ngay trước cửa, không hề có dấu hiệu báo trước.

Không ai ngờ được tình huống này sẽ xảy ra.

Hạ Dao sững lại trong chớp mắt - chỉ vỏn vẹn trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, thậm chí còn chưa kịp chớp mắt.

Nhưng con quái vật lông dài đã chớp đúng cơ hội thoáng qua ấy, tung ra một cú đấm nặng như xe tải lao thẳng tới, “Phanh” một tiếng, trúng ngay ngực!

Hai mắt Hạ Dao đột ngột trợn to, vì cơn đau dữ dội mà vô thức phát ra một âm thanh mơ hồ, ngay sau đó thân thể loạng choạng rồi nặng nề đập xuống sàn hành lang cứng ngắc.

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức, cô dường như thấy một ngọn lửa bùng lên cao.

Đau quá!

Cả cơ thể đau đớn như thể vừa bị một chiếc xe tải chậm rãi cán qua rồi nghiền ngược trở lại, từng khúc xương đều vỡ nát thành bột.

Chỉ cần hít thở một hơi, l*иg ngực mỏng manh phập phồng cũng khiến cơn đau tăng gấp bội, như thể có một lưỡi cưa cùn đang kéo qua kéo lại trong ngực cô.

Thái dương giật liên hồi, đầu đau như muốn nổ tung.

Cả thế giới chỉ còn lại một cảm giác duy nhất, đó là đau.

Đau đến mức muốn chết.

Nếu còn có thể nói được, cô thật sự hy vọng có ai đó đâm thẳng một nhát vào tim mình đi...

Hạ Dao nghĩ như vậy, trong cơn mê man lại cảm nhận được một luồng ấm áp chảy từ ngực lan vào cơ thể.

Nó nhẹ nhàng bao bọc lấy trái tim gần như tan vỡ, chậm rãi lưu chuyển từng chút một.

Không hiểu vì sao, cảm giác đau đớn dường như bắt đầu dịu đi.

Rồi một vài âm thanh mơ hồ truyền vào tai Hạ Dao.

“Ông Vương, cháu cầu xin ông, nhất định phải cứu chị Hạ Dao, cầu xin ông!”

“Đừng khóc, ừm, chắc là còn sống...” Đây là một giọng nói già nua, nghe như của một ông lão.

“Khụ, người phụ nữ này đúng là điên thật.”

Một người đàn ông trẻ tuổi ho khan hai tiếng, thở dốc lộn xộn rồi nói: “Chẳng hiểu gì cả mà cũng dám xông thẳng lên... Khụ khụ, nếu không có bọn tôi, hai người hôm nay đều chết chắc rồi.”

“Không phải lỗi của chị Hạ Dao, chị ấy cứu cháu nên mới... Hu hu, là do cháu cả, nếu cháu cẩn thận hơn thì đã không như vậy.”

“Đừng khóc nữa, cẩn thận dẫn quái vật tới.” Người đàn ông trẻ lại nói thêm một câu, sau đó là tiếng túi nilon sột soạt: “Cầm khoai tây lát qua kia ăn đi.”

“Cháu phải đợi chị Hạ Dao tỉnh lại!”

“Đợi cái gì mà đợi! Hôm nay nếu cô ta tỉnh được, tôi đứng tại chỗ ăn shi.”

Tình trạng cơ thể của người đàn ông trẻ dường như cũng không ổn lắm, nhưng tính khí thì lại cực kỳ tệ.

Hạ Dao nghe rất rõ cuộc đối thoại của họ, nhưng cô thực sự vẫn chưa tỉnh lại - nếu không, cô thật sự rất muốn mở mắt ra ngay lập tức xem người đàn ông này sẽ có biểu cảm gì.

Dù toàn thân vẫn đau đến khủng khϊếp, nhưng còn có tâm trí nghĩ mấy chuyện này, xem ra cô vẫn chưa chết.

Nhưng đúng lúc này, luồng ánh sáng trắng bao quanh tim bỗng tối dần đi.

Cơn đau vừa mới dịu xuống lại một lần nữa bùng lên dữ dội trong cơ thể cô.

Là cô lạc quan quá rồi sao?

Hạ Dao chỉ kịp nghĩ đến đó, rồi đau đến mức ngất lịm đi, ngay sau đó lại bị đau đánh thức.

Quá trình này bắt đầu lặp đi lặp lại.

Chết đi sống lại, có lẽ chính là cảm giác như thế này.

Cả người cô bắt đầu đổ mồ hôi, mồ hôi tuôn ra dữ dội từ từng lỗ chân lông, chỉ trong thời gian rất ngắn đã khiến cô trông như vừa được vớt lên từ trong nước.

Mơ hồ, cô nghe thấy giọng nói già nua kia thốt lên: “Ông... sắp không chịu nổi rồi.”

Luồng ánh sáng trắng ảm đạm ở khoảnh khắc tiếp theo lại đột ngột bừng sáng, sau một giây thoải mái ngắn ngủi, nó lại tối sầm xuống, còn đen hơn cả lúc trước.

Cảm giác như vừa từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục, khiến Hạ Dao không kìm được mà rên lên một tiếng đau đớn tột cùng.

Sau đó, cô không còn nhớ được gì nữa.

Khi Hạ Dao mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn mềm mại, bên giường có một cái đầu nhỏ đang gục xuống.

Cô mất rất lâu mới nhớ lại được những chuyện đã xảy ra trước đó, rồi thử nhúc nhích cánh tay, vai phải lập tức truyền đến một cơn đau nhói.

Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng cổ họng lại khô rát đến mức không phát ra nổi âm thanh nào.

Cô chỉ có thể nằm yên trên giường, nhìn trần nhà cao phía trên, trong đầu không ngừng tự hỏi: Rốt cuộc mình có dị năng hay không? Sao mình lại yếu đến mức này?

Không biết đã bao lâu trôi qua, cánh cửa phòng bên trái bị đẩy ra, một người đàn ông trẻ với sắc mặt tái nhợt thò đầu vào nhìn, thấy Hạ Dao đang mở mắt thì hơi sững lại, ngay sau đó quay ra ngoài gọi lớn: “Ông Vương, cô ấy tỉnh rồi!”