Editor: Nhược Thủy“Nhanh lên, nhanh lên đi!”
Chiếc bật lửa trong tay Hạ Dao liên tục phát ra tiếng “bạch bạch” giòn tan, nhưng lại không bật ra nổi dù chỉ một tia lửa.
Lúc này, Dương Tiểu Tuyết đang dựa vào tốc độ vượt hẳn người thường, chạy qua chạy lại trên hành lang.
Phía sau cô là một con quái vật toàn thân ướt sũng đang đuổi theo - đó chính là con quái vật vừa bị Hạ Dao dội thẳng cả một thùng rượu trắng lên người.
Một phút trước, khi con quái vật nghe thấy động tĩnh rồi lao về phía cửa cầu thang, Hạ Dao lập tức kéo Dương Tiểu Tuyết ra phía sau mình, hai tay giơ cao thùng rượu trong tay.
Ngay khoảnh khắc con quái vật lông xù kia xuất hiện trong tầm mắt, cô không hề do dự, dốc sạch toàn bộ rượu đổ xuống.
Do chỗ các cô đứng cao hơn, nên thùng rượu này không hề bị lãng phí, từ đầu đến chân con quái vật đều bị dội ướt sũng.
Toàn thân nó phủ đầy lông dài, chỉ cần châm lửa rồi ném tới là có thể thiêu cháy ngay, thế nhưng đúng vào lúc then chốt, hai chiếc bật lửa Hạ Dao lấy từ nhà họ Dương ra lại không cái nào bật được!
Rõ ràng lúc tìm thấy bật lửa cô đã cẩn thận thử qua mấy lần, lần nào cũng dùng tốt, vì sao đến lúc quan trọng này lại đánh thế nào cũng không lên lửa chứ?
Con quái vật bị rượu trắng hắt đầy người trở nên cực kỳ tức giận, nó giơ lên móng vuốt nặng nề như móng gấu, lao thẳng về phía Hạ Dao.
Cô vốn định kéo Dương Tiểu Tuyết cùng nhau chạy lên lầu - vì tình hình trên đó cô quen thuộc hơn, chắc chắn sẽ tốt hơn so với chạy xuống dưới.
Nhưng Hạ Dao vừa đưa tay ra thì chộp phải khoảng không, ngay sau đó mới phát hiện đứa bé kia đã dựa vào tốc độ của mình lao lên trước cô, dùng nắm tay nhỏ xíu mềm mềm đấm thẳng vào cẳng chân con quái vật.
Đồng thời còn hét lên một tiếng: “Chị Hạ Dao, chị chạy mau!”
Sức của Dương Tiểu Tuyết thậm chí còn không đủ để làm con quái vật ngứa ngáy, nhưng lại thành công thu hút sự chú ý của nó. Thế là cô bé lao nhanh rời khỏi cầu thang, rồi dừng lại ở cách đó không xa, dẫn theo con quái vật đang tức đến phát điên chạy thẳng vào hành lang tầng năm.
Hạ Dao sững người trong chớp mắt, sau đó dùng tốc độ nhanh hơn điên cuồng bấm bật lửa.
Nhưng hai chiếc bật lửa này cứ như cố tình đối nghịch với cô, mặc cho cô làm thế nào cũng không tóe ra nổi dù chỉ một tia lửa!
Cô sốt ruột đến mức mồ hôi túa ra đầy trán, cũng từng nghĩ tới việc mình chạy lên lầu trước, để Dương Tiểu Tuyết dựa vào tốc độ siêu phàm thoát khỏi sự truy đuổi của con quái vật.
Nhưng chỉ trong chưa tới ba mươi giây ngắn ngủi, cô đã nhận ra tốc độ của Dương Tiểu Tuyết rõ ràng đang chậm dần.
Gương mặt nhỏ trắng trẻo kia đỏ bừng lên, l*иg ngực phập phồng dữ dội, nhìn thế nào cũng giống như sắp chạm tới giới hạn.
Đúng rồi, cho dù có dị năng, cũng không thể dùng mãi không cạn.
Dương Tiểu Tuyết dừng lại sát tường, khi con quái vật áp sát phía sau, cô bé lại lần nữa lao đi thật nhanh. Nắm đấm của con quái vật bám theo giáng xuống, sau một tiếng “Phanh”, trên tường lập tức xuất hiện một hố sâu thật lớn.
Bức tường trắng ngay tức khắc nứt toác ra vô số vết rạn, răng rắc rơi xuống cả đống mảnh vụn - nếu là con người ăn trúng một cú như vậy, e rằng mức độ thương tổn cũng chẳng khác gì bị một chiếc xe tông trực diện?
Trong tình huống thế này, quay đầu bỏ chạy mới là lựa chọn sáng suốt nhất.
Nhưng Hạ Dao lại không nhấc nổi chân.
Cô nhìn bóng dáng nhỏ bé của Dương Tiểu Tuyết, nghiến răng một cái, ném bật lửa đi, trở tay rút cây gậy bóng chày trong ba lô rồi lao ra ngoài!
Con quái vật hung hãn vẫn đang đuổi theo Dương Tiểu Tuyết, ngay lúc nó lại lần nữa nện nắm đấm vào tường, có người từ phía sau chém cho nó một nhát.
Lưỡi dao sắc bén đâm vào sau gáy nó, chỉ rạch ra một vết thương rất nông, mới xuyên qua lớp da lông bên ngoài, đến một giọt máu cũng không chảy ra.
Trong lòng Hạ Dao chùng xuống một nhịp - ngay khoảnh khắc con dao đâm vào cơ thể con quái vật, cô có cảm giác như vừa đâm trúng một tảng đá.
Cơ thể nó cứng đến đáng sợ, kiểu dao này căn bản không thể gây ra bất kỳ tổn thương nào cho nó!
Trừ phi… có thể đâm trúng đôi mắt mềm yếu của nó.
Nhưng hai cánh tay của nó khỏe đến như vậy, muốn tấn công vào mắt thì buộc phải đối diện trực tiếp, cô không cho rằng mình có thể chịu nổi một cú đấm của nó.
Không kịp để cô nghĩ nhiều, con quái vật bị tấn công gầm lên một tiếng rồi xoay người, vung cánh tay dài bất ngờ nện thẳng về phía cô!
Hạ Dao đã có chuẩn bị từ trước, lập tức né sang trái, đồng thời hét lên: “Tiểu Tuyết, mau, em lên lầu trước đi!”
Dương Tiểu Tuyết lắc đầu - cô bé hiểu rất rõ, nếu không phải mình lỡ phát ra tiếng động, hai người họ căn bản không cần đối mặt với con quái vật này.
“Em không đi đâu cả, chị Hạ Dao, chị đừng lo cho em! Chị chạy mau đi!”
Nói xong, cô bé lại vung nắm tay đánh về phía con quái vật.
Con quái vật đỡ được Hạ Dao, nhưng lại không kịp đề phòng Dương Tiểu Tuyết, chỉ tiếc là sức của cô bé quá nhỏ, chẳng khác nào kiến lay cây.
Vì vậy, dù là hai chọi một, kẻ chiếm thế thượng phong vẫn là con quái vật lông dài này.
Có lẽ nó cũng đã nhận ra Dương Tiểu Tuyết không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho mình, thế là mang theo mùi rượu nồng nặc đến mức có thể làm người ta say lịm, trực tiếp nhào về phía Hạ Dao - người đã làm nó bị thương!
Tốc độ của con quái vật không hề chậm, lại còn đao thương bất nhập, sức lực khủng khϊếp, mạnh hơn rất nhiều so với mấy con Hạ Dao từng gặp trên lầu trước đó.
Cô xoay người né tránh, vị trí vừa đứng lập tức bị nắm đấm của nó đập ra một hố sâu.
Và gần như ngay khi cô vừa đứng vững, cánh tay kia của con quái vật lại mang theo luồng gió lạnh buốt của cú đấm, nhanh chóng vung tới.