Tại hiện trường vụ án, một bức tranh hỗn độn nhưng trật tự hiện ra. Các viên cảnh sát áo xanh như những chú ong thợ cần mẫn, miệt mài thu thập từng mảnh vỡ của sự thật.
Đội ngũ pháp y với chiếc áo blouse trắng như những thiên thần, cúi mình trên vũng máu khô, tìm kiếm những dấu vết mà kẻ thủ ác hoặc nạn nhân để lại.
Dù sống giữa phồn hoa đô hội, nơi tiền bạc và danh vọng ngự trị, nhưng những con người mang trên vai trọng trách bảo vệ nhân dân vẫn phải đối mặt với bóng tối tội ác, ngày đêm không ngừng nghỉ để truy tìm công lý.
Trong xã hội hiện đại, mạng người dường như đã mất đi cái giá vô lượng thuở ban sơ. Chỉ một va chạm nhỏ trong cuộc sống, một mâu thuẫn thoáng qua nơi công sở hay gia đình, cũng đủ gieo vào tâm trí con người những ý niệm đen tối về sự tiêu diệt, những kịch bản lạnh lẽo về cách tước đoạt sinh mệnh của người khác.
Nhưng dù kẻ thủ ác có hóa thân thành thiên tài ngụy trang, dù mưu kế có tinh vi đến đâu, thì lưới trời l*иg lộng, tuy thưa mà khó lọt. Cảnh sát, với sự kiên trì và nghiệp vụ sắc bén, sẽ lần theo mọi dấu vết tội ác mà đem kẻ thủ ác ra trước pháp luật, vấn đề chỉ nằm ở thời gian.
Kẻ gieo gió ắt sẽ gặt bão, một khi bàn tay đã nhướm máu vô tội, thì dù có trốn chạy đến tận cùng địa ngục, tội danh gϊếŧ người vẫn sẽ đeo bám như bóng hình không thể lìa.
Lý thuyết và thực hành, như hai mặt của một đồng xu, luôn song hành cùng nhau. Tịch Di, cô sinh viên thực tập pháp y, đã miệt mài trên giảng đường, cần mẫn trong phòng thí nghiệm, nhưng chưa bao giờ thực sự đối diện với cái lạnh lẽo của một xác chết nằm trơ trọi trước mắt.
Trong lòng Tịch Di lúc này là một bầu không khí âm u, nặng trịch như mây đen trước cơn bão, cô không sợ hãi cái hình hài lạnh ngắt kia, cũng không có thói quen ban phát lòng thương xót dễ dãi. Điều khiến tâm trí Tịch Di rối bời chính là những gì cô sắp phải đối diện, những công việc mà một thực tập sinh nhỏ bé, vô danh như cô có thể bị giao phó.
"Lạy Phật trên cao, xin người hãy độ con." Tịch Di thầm khấn nguyện, khẽ lầm bầm: "Đừng để con chạm vào xác chết... không, không phải, là đừng để ả nữ nhân bốc mùi kia bắt con làm bất cứ điều gì lên cái xác chết lạnh lẽo ấy. Mục tiêu duy nhất của con là lấy được chữ ký thực tập, bình an tốt nghiệp, sau đó an phận thủ thường mà sống qua ngày đoạn tháng. Chờ Hách Bạch Vô Thường đến rước con đi."
"Phật Tổ Như Lai, xin người phù hộ con, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật."
Tịch Di đang chìm đắm trong những dòng thì thầm hỗn độn, từ phía xa, một viên cảnh sát vội vã chạy đến, dừng lại trước mặt Tả Tịnh Anh, người đang ngồi xổm bên thi thể, trên tay cẩn thận gắp một mảnh mô bằng chiếc kẹp y tế.
"Pháp y Tả, tôi vừa nhận được thông tin từ gia đình nạn nhân, họ đã đồng ý cho khám nghiệm tử thi. Chúng tôi sẽ lập tức đưa thi thể về cục."
Nghe xong, Tả Tịnh Anh đứng dậy, động tác nhanh gọn. Ẩn sau lớp khẩu trang y tế trắng toát, không ai có thể nhìn thấy nụ cười kín đáo đang nở trên môi cô. Nếu đôi mắt thường được ví như cửa sổ tâm hồn, thì đôi mắt của Tả Tịnh Anh lại là một vực sâu thăm thẳm, một hố đen bí ẩn, không ai có thể đọc được những suy nghĩ hay cảm xúc thực sự đang ẩn chứa bên trong.
Tả Tịnh Anh nhìn viên cảnh sát, lạnh lùng cất lời: "Được."
Nhận được sự đồng ý của đội trưởng đội pháp y, các viên cảnh sát khác nhanh chóng mang cáng đến, cẩn thận di chuyển thi thể, đặt vào chiếc túi đựng tử thi màu đen lạnh lẽo, rồi lặng lẽ đưa ra xe.
Lúc này, Tả Tịnh Anh mới quay sang nhìn cô học trò nhỏ mà mình vừa "thu nhận" cách đây không lâu.
Đôi mắt nhàn nhạn khẽ lướt qua dáng vẻ lo âu của Tịch Di, Tả Tịnh Anh đưa tay tháo bỏ lớp khẩu trang, để lộ khuôn mặt xinh đẹp, hờ hững cất giọng hỏi: "Lần đầu nhìn thấy thi thể người chết sao?"
Một câu hỏi ngắn gọn, nhưng lại đánh trúng tim đen, như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trạng lo lắng của Tịch Di.
Câu hỏi ấy tựa như một lời khẳng định ngầm, người hỏi đã nhận ra sự bối rối, lo sợ ẩn sau vẻ ngoài cố gắng bình tĩnh của người đối diện. Nhưng Tả Tịnh Anh, dù đã biết rõ câu trả lời, cô vẫn muốn hỏi thẳng ra, để xác nhận sự thành thật của đối phương.
Một bộ quần áo cũ kỹ, sờn vai, bạc màu đứng đối diện với một thân trang phục chỉnh tề, đắt tiền. Bên trong lớp vải thô ráp kia là một tâm hồn non nớt, chưa từng trải qua những cảnh tượng kinh hoàng này. Còn người khoác lên mình sự sang trọng, quyền lực kia lại là một pháp y dày dặn kinh nghiệm, đã từng đối diện và "trò chuyện" với vô số những cổ thi thể lạnh lẽo.
Tịch Di ngẩng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt đẹp như tượng tạc của người đối diện, nhạt nhẽo đáp: "Dạ thưa pháp y Tả, là lần đầu."
Nếu là hỏi về công việc, Tịch Di luôn giữ thái độ kính cẩn, lễ phép, cô không phải là người không biết phải trái. Nếu Tả Tịnh Anh không cố tình gây khó dễ, Tịch Di cô cũng chẳng rảnh rỗi hay ngu ngốc tự tìm kiếm phiền phức cho mình.
Thấy rõ thái độ chuẩn mực của Tịch Di, mặc dù trước đó cả hai đã có không ít những màn đấu khẩu nảy lửa, nhưng điều đó chẳng hề thay đổi định kiến sâu sắc của Tả Tịnh Anh.
Tính tình kiêu ngạo đã ăn sâu vào máu thịt Tả Tịnh Anh, như một thứ trang sức không thể thiếu. Không phải chỉ vì thái độ lễ phép của Tịch Di mà cô sẽ quên đi sự thật "chướng mắt" rằng trong cục cảnh sát lại bỗng chợt xuất hiện một kẻ nghèo nàn, không giỏi giang.
"Sau này khi tôi làm việc, em tốt nhất đừng có lại gần, cách càng xa càng tốt." Tả Tịnh Anh lạnh lùng buông lời, như ban phát một mệnh lệnh: "Muốn làm gì thì làm, tôi không quản. Nhưng nếu em dám mang phiền phức hay rắc rối trong công việc đến cho tôi, thì đừng trách tôi ác."
Cầu còn không được! Nghĩ rồi, Tịch Di chấp hai tay thành hình chữ thập, mặt hướng lên trời, vui sướиɠ cất lời cảm ơn: "Cảm ơn Phật Tổ Như Lai đã độ con. Con đội ơn ngài."
Một nụ cười giễu cợt thoáng qua trên môi, Tịch Di thầm nghĩ. Tôi ham hố mấy cái xác chết lạnh lẽo đó chắc? Sau này ai cưới cô chắc cũng bị cái vận đen của tử khí truyền từ người cô sang cho mà xem, đúng là thứ bốc mùi.
Không đáp lời của Tả Tịnh Anh, Tịch Di xoay người bước nhanh về phía một chiếc xe cảnh sát gần đó, thản nhiên mở cửa ngồi vào trong, để lại Tả Tịnh Anh với khuôn mặt ngơ ngác, thoáng chút khó chịu.
Thái độ như vậy mà cũng muốn trở thành cán bộ cảnh sát, thật không ra gì. Tả Tịnh Anh thầm đánh giá, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang ngồi thu mình trong chiếc xe công vụ.