Chương 4

Bước chân vào văn phòng, Tả Tịnh Anh thả mình xuống chiếc ghế da êm ái, nhãn cầu hờ hững lướt qua dáng vẻ nghèo nàn, chán chường của Tịch Di, tựa như nhìn một ngọn cỏ dại mọc ven đường.

Một ngón tay sơn móng màu đen khẽ chỉ về chiếc bàn làm việc trống trơn bên cạnh, Tả Tịnh Anh lạnh nhạt cất lời: "Bên đó là chỗ của em, bây giờ đi pha cho tôi cốc cà phê, không đường."

Nói rồi, Tả Tịnh Anh chẳng buồn liếc nhìn Tịch Di thêm một lần nào nữa, đôi mắt sắc sảo dán chặt vào màn hình vi tính, đắm chìm vào thế giới tĩnh lặng của những tử thi và những bí ẩn pháp y.

Tịch Di nghe xong, một cơn bất mãn âm ỉ trào dâng trong lòng, nhưng cô chỉ lặng lẽ đặt chiếc túi xách cũ kỹ xuống bàn rồi quay lưng bước ra ngoài.

Lần đầu tiên đặt chân đến nơi này, Tịch Di hoàn toàn lạc lối trong mê cung những hành lang và phòng ban, cô định bụng sẽ hỏi thăm đường đến khu vực pha cà phê, nhưng ánh mắt chợt khựng lại trước tấm sơ đồ phòng ban được treo trang trọng trên tường.

Tịch Di dừng chân ngắm nghía một lúc, cố gắng ghi nhớ những đường đi lối lại đầy phức tạp. Sau một lúc, Tịch Di xoay người trở về văn phòng của Tả Tịnh Anh.

Tả Tịnh Anh thấy Tịch Di lúng túng quay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười chế giễu, lạnh lùng cất tiếng: "Chỗ pha cà phê ở ngay sau lưng bàn làm việc của em. Không chỉ thiếu thông minh mà còn mù tịt óc quan sát."

Nhìn vẻ mặt nhẫn nhịn của Tịch Di, Tả Tịnh Anh khẽ nhếch môi, vừa xoay bút vừa ra lệnh: "Cho em năm phút, nhanh chân lên."

Mẹ kiếp, ả nữ nhân khốn nạn! Tịch Di nghiến răng thầm rủa. Mình mà lấy được cái chữ ký chết tiệt của ả ta, mình thề sẽ lấy bã cà phê đen ngòm nhét đầy vào cái miệng bốc mùi của ả ta! Đồ ma quỷ bốc mùi.

Với những ý nghĩ đen tối đó, Tịch Di hậm hực bước đến khu vực pha chế cà phê, động tác vụng về làm theo yêu cầu của Tả Tịnh Anh, pha xong một ly cà phê đen đặc, không đường.

Nhìn ly cà phê, Tịch Di không thể hiểu nổi tại sao cái thứ nước đắng nghét như thuốc bắc này lại được bao nhiêu người ưa chuộng, coi nó như một thứ bùa chú giúp tỉnh táo.

Tịch Di cẩn thận bưng ly cà phê đến trước mặt Tả Tịnh Anh, cô nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống bàn, như đặt một quả bom hẹn giờ.

Không muốn nán lại thêm một giây nào, Tịch Di vừa chạm tay vào mặt bàn lạnh lẽo, cô liền xoay người trở về bàn làm việc của mình.

Tả Tịnh Anh khẽ nhếch mép mỉm cười, bàn tay thon dài cầm tách cà phê lên nhấp một ngụm. Vị cà phê quen thuộc hôm nay dường như đậm đà hơn mọi ngày, nhưng điều cô quan tâm không phải là hương vị, mà là công dụng giúp xua tan cơn buồn ngủ dai dẳng sau một đêm xả hơi vô giờ giấc.

Đối với Tả Tịnh Anh, cuộc sống là một bản nhạc đa âm, phải có nốt thăng nốt trầm, có làm việc căng thẳng thì cũng phải có những giây phút thả lỏng, hưởng thụ đến tận cùng. Nếu không, cuộc đời này chẳng khác nào một vở kịch buồn tẻ, vô vị.

Đặt tách cà phê xuống, ánh mắt Tả Tịnh Anh vô tình lướt đến chiếc điện thoại cũ kỹ mà Tịch Di đang cầm trên tay. Nó trông lạc hậu như một di tích của một thời đại đã qua. Cô định lên tiếng hỏi, nhưng bất ngờ tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Tả Tịnh Anh nhấc máy, chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói khàn khàn, đầy vẻ vội vã của một người đàn ông.

"Tôi biết rồi."

Tắt điện thoại, Tả Tịnh Anh quay sang nhìn Tịch Di, ra lệnh: "Có án mạng, xách hộp dụng cụ đi theo tôi."

Khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh, Tả Tịnh Anh nhìn Tịch Di, lạnh lùng hỏi: "Áo blouse của em đâu?"

Lúc này, Tịch Di mới sực nhớ ra sự thiếu sót của mình, cô không vội vã vì câu hỏi của Tả Tịnh Anh, mà bình tĩnh mở khóa chiếc túi xách cũ kỹ, từ bên trong, cô lấy ra chiếc áo blouse nhàu nhĩ, chậm rãi mặc vào.

Thấy Tịch Di đã chuẩn bị xong, Tả Tịnh Anh mới mở cửa văn phòng bước ra ngoài, dáng vẻ thản nhiên, nhưng đôi chân dài bước đi như một cơn gió lốc.

Tịch Di vội vã theo sau, ra đến cửa thì ngơ ngác không biết nên di chuyển bằng phương tiện gì.

Bất ngờ, từ chiếc xe đen bóng đậu gần đó vang lên giọng nói đầy vẻ mất kiên nhẫn của Tả Tịnh Anh: "Này, đồ phiền phức, còn không mau lên xe!"

Tịch Di theo giọng nói nhìn về phía chiếc xe, bất chợt nhận ra cái kẻ gây ra màn "tắm mưa" bất ngờ lúc sáng.

"Phiền phức con mẹ cô! Tôi mà không xì lốp xe của cô thì tôi không mang họ Tịch!" Tịch Di nghiến răng, lầm bầm thốt ra ý nghĩ đen tối.

Khi đến trước cửa xe, Tịch Di đặt tay lên tay nắm cửa, kéo cửa ra, nhưng nó vẫn trơ lì, không hề nhúc nhích. Cô dùng sức kéo mạnh hơn, nhưng cánh cửa vẫn im lìm như một tảng đá ngàn năm.

Bên trong xe, khuôn mặt Tả Tịnh Anh đã đen hơn cả bầu trời đêm không trăng, cô bất lực thở dài một tiếng, chồm người qua, mở cửa cho Tịch Di, biểu cảm khi nhìn Tịch Di đầy khó chịu.

Tịch Di ngồi vào bên trong xe, đây là lần đầu tiên trong đời cô được chạm vào sự xa hoa của một chiếc xe hạng sang. Nhưng đối với những thứ vật chất phù phiếm này, Tịch Di không hề có chút hứng thú nào, cô khẽ liếc sang Tả Tịnh Anh, chưa kịp đọc được sắc thái trên khuôn mặt lạnh lùng kia, chiếc xe đã đột ngột lao đi như một mũi tên xé gió.

Vì chưa kịp thắt dây an toàn, Tịch Di bị quán tính giật mạnh đầu ra sau ghế, rồi lại giật mạnh về phía trước. Nếu phản xạ của Tịch Di không đủ nhanh để đưa tay lên che chắn, thì có lẽ bây giờ, trên trán cô đã sưng lên một cục u tím bầm.

Bực bội đến nghẹn thở, nhưng không thể làm gì, Tịch Di bất lực nhìn ra cửa sổ, trong đầu không ngừng vẽ ra những viễn cảnh trả thù, đâm thủng lốp xe, tháo gỡ linh kiện mang đi bán lấy tiền.

Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, bầu không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đường nhựa nóng rực.

Bất ngờ, chiếc xe phanh gấp lại, một tiếng rít chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng bên trong xe. Tịch Di vẫn còn mải mê với những ý nghĩ trả thù, lại một lần nữa bị quán tính hất mạnh về phía trước, cái trán tội nghiệp của cô va mạnh vào bệ đỡ cứng nhắc.

Một tiếng "cộp" vang lên đau điếng, cơn đau nhức nhối nhanh chóng lan tỏa khắp vùng trán, ánh mắt Tịch Di rực lửa căm phẫn nhìn về phía Tả Tịnh Anh.

Nhưng Tả Tịnh Anh chỉ lạnh nhạt buông một câu, không một chút áy náy: "Do em không thắt dây an toàn."

Cởi dây an toàn, Tả Tịnh Anh mở cửa bước ra khỏi xe, bỏ lại Tịch Di với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, đôi mắt như muốn tóe lửa.

"Ả nữ nhân khốn nạn! Hãy đợi đó!" Tịch Di nghiến răng rủa thầm.

Không suy nghĩ nhiều, Tịch Di cởi phăng đôi giày lấm lem, chà mạnh lên chiếc ghế lái bằng da thượng hạng của Tả Tịnh Anh, vừa chà vừa trút giận: "Con mẹ cô! Tả Tịnh Anh, tôi với cô đời này không đội trời chung! Cô mà chết, tôi thề sẽ đem cô đi phanh thây thành trăm mảnh, nhét hết số thịt thối rửa đó vào cái miệng dơ bẩn của cô! Tả Tịnh Anh, ả nữ nhân chết bầm."

"Không có chuyện đó đâu."

Một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên, khiến Tịch Di giật mình như bị điện giật, cô ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ, trên cái trán sưng đỏ bất giác đã lấm tấm mồ hôi lạnh.

"Chiếc ghế này giá hai trăm ngàn đô la. Tiền rửa ghế, tôi lấy năm mươi ngàn, coi như nể tình cô trò, tôi lấy giá rẻ cho em."

Tịch Di vội vã đặt chiếc giày xuống, mang vào chân, mở cửa bước ra khỏi xe, nhưng cô không đi về phía hiện trường vụ án, mà tiến thẳng đến trước mặt Tả Tịnh Anh, cất giọng đầy thách thức: "Cô có mua nội tạng không? Hay quen ai mua bán nội tạng không? Có thì cho em biết, em bán! Đảm bảo nội tạng còn rất tốt, không hư hao gì đâu!"

Tả Tịnh Anh vừa rồi chỉ muốn dọa dẫm Tịch Di, vì cô thừa biết, dù có giảm giá xuống mười ngàn hay thậm chí năm ngàn, thì cái người nghèo kiết xác này cũng chẳng có tiền để trả.

Tả Tịnh Anh xoay lưng về phía Tịch Di, thản nhiên nói: "Xem như hòa. Nhưng còn có lần sau, hai trăm ngàn chắc chắn là hai trăm ngàn."

Vừa rồi vội vã đến hiện trường, cô đã lái xe với tốc độ cao, không mấy để ý đến cái người phiền phức ngồi bên cạnh. Việc Tịch Di bị đau khi ngồi xe của cô, xem như lỗi của cô. Bây giờ Tịch Di làm bẩn ghế lái, vậy coi như hòa nhau.

Bất chợt, Tả Tịnh Anh quay người, tay vươn ra nắm chặt lấy chiếc cằm gầy của Tịch Di, lạnh lùng cất lời: "Còn để tôi nghe em chửi rủa tôi thêm một lần nào nữa, tôi liền đem em lên bàn mổ lấy nội tạng."

Nói rồi, cô sải bước chân dài, lạnh lùng tiến về phía hiện trường vụ án, bỏ lại Tịch Di với một bụng đầy ấm ức.

Trước khi cất bước đi theo Tả Tịnh Anh, Tịch Di giơ chân đá nhẹ cục sỏi về phía Tả Tịnh Anh, tay giơ ngón giữa với vẻ mặt đầy khıêυ khí©h: "Đồ ma quỷ bốc mùi."