Chương 3

Mang theo một tương lai mờ mịt như màn sương sớm, Tịch Di lặng lẽ bước theo Tả Tịnh Anh vào sâu bên trong cục cảnh sát.

Tịch Di có một phương châm sống giản đơn mà kiên định, "tốt hay xấu, cứ đi rồi sẽ rõ".

Bởi đằng nào đích đến cuối cùng của con người cũng là nấm mồ lạnh lẽo, vậy thì lo lắng những điều chưa đến làm gì? Sống hôm nay, lo tương lai, một nỗi lo lắng dư thừa khi mà bánh xe số phận đã định sẵn và thiên địa chính là nhân tố quyết định vận mệnh.

Ngay khi Tả Tịnh Anh đặt chân vào sảnh chính, một rừng người đồng loạt đứng dậy, cúi chào cô với sự kính trọng và nhiệt tình, không chút giả tạo.

Cảnh tượng này lọt vào mắt Tịch Di, khơi dậy trong cô một sự ngạc nhiên không nhỏ. Theo những gì cô biết, dù là đội trưởng đội hình sự hay pháp y, sự chào đón cũng chỉ dừng lại ở cái khẽ cúi đầu hay vài câu chào hỏi xã giao. Nhưng những người này lại cúi đầu cung kính, như thể Tả Tịnh Anh là vị cục trưởng tối cao. Có lẽ, quyền lực, tiền tài chính là điểm mấu chốt.

Đội trưởng đội pháp y... Tịch Di thầm nhớ lại lời giới thiệu khi nảy của người phụ nữ này. Thôi kệ đi, quan tâm làm gì. Chỉ mong ả nữ nhân đáng ghét này đừng gây khó dễ và ký giấy xác nhận thực tập cho mình, như vậy là mình đã mang ơn lắm rồi.

Với vóc dáng nhỏ bé chỉ cao một mét năm mươi chín, Tịch Di lặng lẽ đứng ở sau lưng Tả Tịnh Anh. Chiều cao vượt trội, một mét bảy mươi của Tả Tịnh Anh đã che khuất gần như toàn bộ thân hình suy dinh dưỡng của Tịch Di, khiến mọi người nãy giờ chỉ dồn sự chú ý vào vị đội trưởng đội pháp y mà quên mất sự hiện diện của một người khác đang ẩn mình phía sau.

Lúc này, một giọng nói cất lên, phá vỡ sự im lặng trang nghiêm.

"Pháp y Tả, cô ấy là thực tập sinh của cô sao?"

Chưa đợi Tả Tịnh Anh lên tiếng, Tịch Di đã nhanh nhẹn bước ra phía trước, đứng ngang hàng với Tả Tịnh Anh, cúi đầu chào những người đàn anh, đàn chị: "Xin chào mọi người, em là Tịch Di, thực tập sinh pháp y. Hôm nay là ngày đầu tiên em đến đây học hỏi, mong mọi người giúp đỡ."

"Được."

"Được được được."

"Tịch Di, tên của em thật đẹp."

"Em ấy cũng đẹp như tên, đứng bên cạnh pháp y Tả rất xứng đôi."

Những lời khen ngợi có cánh ấy khiến má Tịch Di hơi ửng hồng, một chút ngại ngùng thoáng qua. Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, như một tia sét giữa trời quang.

Ả nữ nhân này là nữ, mình cũng là nữ, xứng đôi gì chứ! Dù mình có thích phụ nữ thì cũng không đến mức mù quáng mà đi yêu cái kẻ kiêu ngạo, coi thường người nghèo như ả ta.

Một kẻ coi thường người khác như cô ta thì xứng đáng có được tình yêu sao! Tôi khinh.

Mà nghèo như mình thì ai mà thèm yêu chứ. Hơn nữa, mình cũng không muốn yêu đương. Phiền phức lắm.

Cũng giống như Tịch Di, Tả Tịnh Anh cảm thấy một sự khó chịu không hề nhỏ khi nghe thấy câu nói kia.

Điên sao! Mình như vậy mà lại đi yêu cái kẻ nghèo nàn, thấp kém như cô ta?

Xung quanh mình không thiếu những người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi. Dù cho phụ nữ trên đời này có tuyệt chủng, mình cũng sẽ miễn cưỡng chấp nhận yêu đàn ông, chứ không bao giờ hạ mình yêu cái thứ nghèo nàn này.

Tả Tịnh Anh nghĩ bụng rồi quay sang nhìn người vừa buông lời trêu chọc, môi khẽ nở một nụ cười lạnh nhạt, đầy vẻ chế giễu: "Thứ nghèo nàn đó, nếu cậu thích thì cứ việc lấy."

Câu nói ấy như một ngòi nổ, đốt cháy ngọn lửa giận dữ mà Tịch Di đã cố gắng kìm nén từ nãy đến giờ.

Tịch Di quay người, ngẩng cao đầu nhìn lên khuôn mặt đang khinh thường nhìn xuống cô, buông lời cợt nhả: "Em nghèo thì đã sao? Em nghèo thì ăn hết của cải từ thời ông cha nhà cô chắc!"

"Điểm chung của con người là chết, thay vì dành thời gian đánh giá, phân biệt tầng lớp, chê bai người khác, thì tìm cách dùng số tiền đó mua chuộc Diêm Vương, xin thêm chút thời gian để ở lại nhân gian hưởng thụ đi."

"Mà kể cũng lạ, cô chê em nghèo nhưng lại nhận em làm học trò. Cô không sợ kẻ nghèo nàn như em làm ảnh hưởng đến danh tiếng, thân phận, địa vị cao quý của cô sao?"

"Em nói cho cô biết, ở trường em học rất ngu đấy, đầu óc chậm chạp, tay chân cũng chẳng được nhanh nhẹn như người khác đâu. Bây giờ đổi học trò vẫn còn kịp đấy."

Mọi người không hẹn mà cùng lúc cảm thấy sau lưng như có một giọt mồ hôi lạnh lẽo đang chảy dọc sống lưng. Ai ở đây mà không biết tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo của Tả Tịnh Anh.

Đối với người phụ nữ kiêu hãnh này, không có hai chữ nhẫn nhịn hay tha thứ. Nước sông không phạm nước giếng, nhưng nếu có kẻ chạm phải, chắc chắn người này sẽ tìm cách hạ bệ kẻ đó. Vậy mà cái người thực tập sinh mới vào này lại cả gan, ngang nhiên công kích tính khí xấu xí của vị tiểu thư cao ngạo này.

Tả Tịnh Anh nghe xong, không những không tức giận mà còn nở một nụ cười lạnh lẽo, cô tiến đến trước mặt Tịch Di, một ngón tay thon dài nâng nhẹ cằm Tịch Di lên, vẻ mặt khinh miệt nhìn chằm chằm Tịch Di như đang nhìn một con rối đang bị người ta chơi đùa.

"Ở đây, loại người như em không có tiếng nói. Việc tốt nhất mà em nên làm là thuận theo ý của tôi. Thuận tôi thì nhận được chữ ký thực tập, nghịch tôi thì chắc chắn, cả đời em chẳng bao giờ tốt nghiệp nổi. Nên biết thân biết phận."

Nói xong, Tả Tịnh Anh khẽ cười thành tiếng, một thứ âm chứa đầy sự khinh thường tột độ, tiếng cười đó như một nhát dao vô hình cứa vào lòng tự trọng của Tịch Di.

Tả Tịnh Anh buông cằm Tịch Di ra, từ trong túi quần rút ra một chiếc khăn tay trắng tinh, chậm rãi lau đi những ngón tay vừa chạm vào da thịt Tịch Di, như thể cô vừa chạm vào một thứ gì đó dơ bẩn.

Lau xong, Tả Tịnh Anh không chút do dự ném chiếc khăn tay vào sọt rác gần đó, cô thản nhiên bước về phía văn phòng, bỏ lại Tịch Di với một bụng tức giận đang chực chờ bùng nổ.

Tịch Di lúc này đã tức giận đến tột đỉnh, máu nóng dồn lên não như một ngọn núi lửa sắp phun trào, nhưng lời đe dọa lạnh lùng kia như một sợi xích vô hình trói chặt cô lại. Dù có ngốc nghếch đến đâu, Tịch Di cô cũng hiểu rõ quyền lực của những người giàu có như Tả Tịnh Anh không bao giờ là nhỏ.

Có lẽ đó chỉ là một lời hù dọa, nhưng nếu không phải, thì số tiền mà cô đã đầu tư vào ngành học này chẳng phải đã đổ sông đổ biển sao? Dù chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ học phí, nhưng đó vẫn là những đồng tiền mồ hôi, nước mắt mà cô vất vả kiếm được.

"Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, ra đời phải biết nhẫn nhịn." Tịch Di vừa tự nhủ vừa vuốt ve ngực của mình, cố gắng xoa dịu ngọn lửa giận đang thiêu đốt lòng mình.

Ngay khi cảm thấy cơn nóng trong người đã dịu bớt, Tịch Di liền nhanh chân bước theo sau Tả Tịnh Anh, để lại những ánh mắt lo lắng, thương cảm của mọi người dành cho cô thực tập sinh nhỏ bé vừa dám cả gan thách thức con sư tử.