Bên trong garage của cục cảnh sát thành phố Hoan Đại, ngoài những chiếc xe tuần tra nghiêm nghị, còn điểm xuyết sáu bóng dáng kiêu hãnh của siêu xe hạng sang.
Ở nơi mà gót giày hàng hiệu và mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện vào không khí, sự hiện diện của những cỗ máy tốc độ ấy chẳng phải là điều gì lạ lẫm.
Nhưng sáng nay, trước cổng cục bỗng dưng nở rộ một vườn hoa di động rực rỡ sắc màu. Vô số siêu xe, mỗi chiếc là một mệnh giá, phô trương sự giàu có khiến người ta phải ngước nhìn.
Từ những chiếc xe ấy, những bông hoa tươi trẻ bước xuống, khoác trên mình những bộ cánh hàng hiệu, kiêu hãnh, tràn đầy tự tin. Họ là những cục vàng, cục bạc của các gia đình giàu có trong giới thượng lưu, họ đến đây để hòa mình vào môi trường khắc nghiệt của ngành cảnh sát, học tập, rèn luyện tính kỷ luật, nâng cao sự can đảm trong con người.
Trong khi đám đông sinh viên thực tập háo hức tụ tập trước cổng, chờ đợi sự chào đón, ở một đoạn đường nào đó, Tịch Di vẫn lặng lẽ bước đi.
Cánh cổng kia, đối với cô, tựa như miệng một con thú lớn, một khi bước vào, không biết bao giờ mới có thể thoát ra. Bởi kiến thức lý thuyết của ngành này thực sự rất khó, mà lẽ thường tình, thực hành luôn khó gấp bội lý thuyết. Cô không chắc bản thân có vượt qua được kỳ thực tập này hay không.
Ánh mắt Tịch Di lướt qua những chiếc xe lộng lẫy, nhưng trong đáy mắt không hề gợn sóng kinh ngạc.
Bất chợt, một chiếc Bentley bóng loáng lướt ngang qua, bánh xe vô tình chém ngang vũng nước mưa còn sót lại sau đêm dài ẩm ướt. Một màn nước bẩn bắn tung tóe, Tịch Di không kịp né tránh, hứng trọn từ đầu gối trở xuống. Trong cái khoảnh khắc xui xẻo ấy, một tia may mắn đã le lói, phần thân trên của cô vẫn còn khô ráo.
Tịch Di cúi đầu nhìn mảng nước thấm ướt hai ống quần và đôi giày đã cũ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Ánh mắt cô ghim chặt vào biển số xe, một tiếng mắng chửi khó chịu thoát ra: "Mẹ kiếp, mắt để trên mây hả!"
"Có tiền mua xe sang mà không có tiền mua ý thức, thứ rác rưởi."
Chiếc xe gây họa không dừng lại ở trước cổng mà nghênh ngang tiến thẳng vào bên trong.
Từ ghế lái, một người phụ nữ với mái tóc lượn sóng màu đen bước ra. Chiếc sơ mi đen huyền diệu, quần tây đen tuyền, không một nếp gấp, dáng vẻ vô cùng thong thả. Cô đút hai tay vào túi quần, sải những bước chân dài, uyển chuyển, tựa như một người mẫu trên sàn catwalk, tiến về phía cổng.
Với chiều cao nổi bật 1m70, mỗi bước chân của cô đều toát lên sự tự tin và phóng thái đầy kiêu ngạo của một tiểu thư giàu có.
Đứng trước những sinh viên thực tập đang chờ đợi, cô không hề vội vã, chất giọng lạnh lùng, nhàn nhạt khẽ cất lên: "Sinh viên thực tập pháp y, sang đây xếp thành hàng ngang."
Những ánh mắt tò mò đổ dồn về phía cô. Vẻ đẹp sắc sảo như tạc tượng của người phụ nữ, khiến tất cả đều phải lặng người, chiêm ngưỡng. Nếu phải dùng một từ để hình dung, có lẽ chỉ có thể là tuyệt sắc khuynh thành.
Sau khoảnh khắc ngỡ ngàng, những sinh viên ngành pháp y vội vã làm theo mệnh lệnh, xếp thành một hàng ngay ngắn trước mặt cô.
Giọng nói lạnh lùng lại lần nữa vang lên, mang theo một chút hờ hững, lạnh nhạt: "Chào các bạn, tôi là Tả Tịnh Anh, đội trưởng đội pháp y. Để tiết kiệm thời gian, tôi sẽ chọn một trong số năm người các bạn làm thực tập sinh dưới quyền của tôi. Bốn người còn lại sẽ có người khác đến nhận sau."
Vừa dứt lời, Tả Tịnh Anh chuẩn bị đưa mắt đánh giá từng người, thì từ phía sau, Tịch Di lặng lẽ bước đến, đứng vào vị trí cuối cùng của hàng.
Cô nhận ra đây là hàng của sinh viên pháp y, nhờ chiếc ba lô màu đỏ rực rỡ trên vai người đứng đầu hàng. Cậu ta là lớp trưởng, học cùng lớp với cô. Một đặc điểm dễ nhận diện đến mức một người thờ ơ, bất cần như Tịch Di cũng khó lòng bỏ qua.
Ánh mắt Tả Tịnh Anh dừng lại trên người Tịch Di, một ánh nhìn khinh miệt, khó chịu lướt từ trên xuống dưới. Bộ quần áo cũ kỹ, đôi giày úa vàng, dáng vẻ lượm thượm, xộc xệch. Một người như vậy mà cũng dám bước chân vào ngành cảnh sát! Liệu có làm nên trò trống gì không?
Với ý nghĩ đó, Tả Tịnh Anh tiến đến trước mặt Tịch Di.
Từ trên cao, Tả Tịnh Anh dán ánh nhìn chứa đựng sự khinh miệt rõ ràng, ngữ khí giễu cợt như kiến bò nhúc nhích trong tai Tịch Di: "Đã đứng ở đây rồi thì chắc chắn là sinh viên đại học cảnh sát Hoan Đại."
"Đã học cảnh sát thì phải có tác phong của cảnh sát. Cho dù có học pháp y, chuyên giải phẫu tử thi, thì cũng phải giữ cho bản thân tươm tất, sạch sẽ. Đó là sự tôn trọng cơ bản, dù cho người nằm trên bàn mổ có là một xác chết. Ở trường không ai dạy em điều này sao?"
Nghe những lời cay nghiệt đó, một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lòng Tịch Di. Rõ ràng là chê mình nghèo, không có tiền mua quần áo, còn cố tình viện dẫn những lý lẽ đạo đức. Mặt thì đẹp mà nết thì như tấm giẻ lau chân.
Người chết thì sao? Bị Hách Bạch Vô Thường dẫn về gặp Diễm Vương còn có tinh thần để ý đến người phẫu thuật có tươm tất hay không! Chắc chỉ có cô thôi đó, thứ nhiều chuyện. Để ý rồi có sống lại được không?
Những lời phản bác sắc bén này chỉ dám gào thét trong tâm trí, không thể thốt ra thành lời. Không phải vì Tịch Di sợ hãi người phụ nữ trước mặt, mà vì cô không nỡ đánh mất đi cơ hội thực tập, khó khăn lắm mới có thể đi đến chặng cuối cùng này.
Tịch Di cúi đầu, cố gắng nuốt ngược cơn uất nghẹn, sắp xếp từng con chữ sao cho vừa vặn, không quá gay gắt, nhưng vẫn đủ để bảo vệ lòng tự trọng.
Sau một thoáng im lặng, Tịch Di ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tả Tịnh Anh, nhẹ nhàng đáp: "Dạ thưa, nhà em nghèo không có điều kiện mua quần áo đẹp. Nhưng em đảm bảo, bộ quần áo mà em đang mặc đã được giặt sạch sẽ."
"Sở dĩ bị ướt, dính vết bẩn là do khi nảy trên đường đến đây, em đã xui xẻo gặp phải thứ ma quỷ bốc mùi, không có thần hồn ạ."
Nghe xong, Tả Tịnh Anh khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua: "Em nghĩ sao về việc một xác chết nằm trên bàn mổ là người thuộc giới thượng lưu, mà em lại mặc bộ quần áo cũ kỹ, rẻ tiền này để phẫu thuật cho họ?"
"Nói tôi nghe xem, liệu họ có cảm thấy không được tôn trọng, vì người phẫu thuật cho họ không phải người thuộc cùng tầng lớp không?"
"Nếu em định nói họ chết rồi thì làm sao biết hay để ý được, thì tốt nhất nên im miệng lại. Họ không chỉ có một mình, họ còn có gia đình, đương nhiên, người nhà của họ cũng có địa vị tương tự, thậm chí còn cao hơn. Trả lời tôi xem nào?"
Những sinh viên xung quanh không khỏi khẽ cười, vài người còn liếc nhìn Tịch Di với ánh mắt khinh thường.
Bàn tay Tịch Di siết chặt thành nắm đấm, cố gắng kiềm nén cơn giận đang sôi sục, cô ngẩng cao đầu nhìn thẳng vào Tả Tịnh Anh, môi khẽ mỉm cười: "Chẳng phải khi bước vào phòng mổ, dù là phẫu thuật cho người sống hay người chết cũng đều phải mặc đồ bảo hộ sao?"
"Nếu đến cả việc giải phẫu cũng bị ngăn cách bởi tầng lớp giàu nghèo, vậy thì bộ quần áo bảo hộ chẳng khác nào thứ để phân biệt địa vị. Vào phòng phẫu thuật rồi, người mặc đồ bảo hộ mới là người có quyền quyết định."
"Phẫu thuật cho người sống là giúp bệnh nhân giành lại sự sống từ tay tử thần. Còn giải phẫu cho người đã mất là giúp người chết tìm lại công lý, giúp họ nói lên những lời họ muốn nói."
"Nếu họ vẫn phân biệt giàu nghèo, gia đình họ vẫn phân biệt giàu nghèo, vậy thì khi xuống mười tám tầng địa ngục, Diêm Vương chắc chắn cũng sẽ phân biệt giàu nghèo mà phán tội."
"Trong kinh Phật có nói, tội nghiệp của người giàu phân biệt, coi thường người nghèo thường rất nặng."
Thực ra, Tịch Di chưa từng đọc qua kinh Phật, thậm chí còn chưa từng nhìn thấy một cuốn kinh Phật nào trong đời. Nếu bây giờ có một cuốn kinh Phật xuất hiện trước mặt Tịch Di cô, chắc chắn đó sẽ là lần đầu tiên cô biết hình dạng chữ nghĩa của nó ra sao.
Những người đứng gần đó không khỏi ngạc nhiên trước những lời lẽ sắc bén của Tịch Di, đặc biệt là câu cuối cùng, một lời mỉa mai sâu cay nhắm thẳng vào những kẻ có tư tưởng phân biệt tầng lớp.
Khuôn mặt Tả Tịnh Anh giờ đây lạnh lẽo như tảng băng, cô khom người xuống, biểu cảm lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của Tịch Di, nhẹ nhàng cất giọng: "Từ bây giờ, em sẽ là học trò của tôi."
Nói rồi, Tả Tịnh Anh đứng thẳng dậy, lạnh lùng thông báo: "Người này từ bây giờ sẽ là học trò do tôi dẫn dắt. Còn lại có thể vào trong cục ngồi đợi người hướng dẫn của mình."
Tả Tịnh Anh khẽ liếc mặt nhìn xuống Tịch Di, lạnh giọng ra lệnh: "Còn em, theo tôi."
Chê người ta cho đã rồi lại nhận làm học trò, đúng là đồ điên.
Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu Tịch Di, cô im lặng, bước theo bóng lưng cao ngạo của Tả Tịnh Anh.