Hoan Đại phồn hoa tựa như một khu rừng bê tông khổng lồ, nơi những tòa nhà cao tầng chen chúc, liền kề nhau, chẳng chừa lại một kẽ hở cho thiên nhiên. Nơi đây là lãnh địa của giới thượng lưu, những kẻ ngậm thìa vàng từ trong trứng nước. Và cả những phận đời tha hương, những sinh viên ôm ấp giấc mơ đổi đời, tất cả đều đổ về đây, chỉ với hy vọng có thể tìm thấy được một tương lai tươi sáng, tốt đẹp hơn.
Nhưng trong lòng thành phố giàu có bậc nhất này, đâu đó vẫn sẽ tồn tại một bóng tối lặng lẽ mang tên khu ổ chuột.
Ở nơi đây.
Khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng thì những phận đời đã vội vã thức giấc, guồng chân chạy đến chỗ làm, mải miết kiếm tìm miếng cơm manh áo, cho đến khi ánh bình minh sắp sửa trở lại, họ mới lầm lũi trở về tổ ấm chật hẹp.
Khi thành phố còn đang lang thang trong giấc mơ, khi màn sương sớm còn chưa tan đi, tiếng bước chân vội vã đã rộn rã khắp trong con hẻm nhỏ, tạo nên một bản hòa âm hỗn độn của cuộc sống mưu sinh.
Thế nhưng, giữa cái hỗn độn ấy, một căn phòng nhỏ hẹp, cũ kỷ vẫn im lìm như thể nó không tồn tại trong cái thế giới ồn ào, bộn bề ấy.
Lớp sơn tường bên ngoài đã nham nhở như chiếc áo tả tơi, cánh cửa sắt rỉ sét như chứng nhân cho bao mùa mưa nắng. Dường như điểm bần bạc, xơ xác này vẫn chưa muốn đánh thức chủ nhân khỏi giấc mơ thoát nghèo.
Phía sau cánh cửa mục nát là một không gian chật hẹp, một chiếc giá treo quần áo giản dị, oằn oại gánh những bộ quần áo cũ kỹ. Một chiếc giường đơn sơ lạnh lẽo, vừa đủ cho một thân người thu mình, và một chiếc bàn làm việc, chiến địa hỗn loạn của máy tính, sách vở, tài liệu, những hộp mì tôm rẻ tiền, đủ mọi nhãn hiệu.
Cánh cửa gỗ ọp ẹp dẫn vào một phòng vệ sinh bé nhỏ, nơi tiện nghi cũng trở nên xa xỉ. Không bồn tắm thư giãn, không máy nước nóng ấm áp, chỉ có vòi sen lạnh lẽo, khối bồn rửa mặt đơn sơ và chiếc bồn cầu cũ kỹ nhưng cực kỳ sạch sẽ. Trên chiếc kệ nhỏ, những vật dụng cá nhân giản dị xếp hàng ngay ngắn, gọn gàng.
Nhìn vào căn phòng đơn sơ này, chẳng ai có thể nghĩ rằng chủ nhân của nó lại là một cô gái cực kỳ trẻ. Mặc kệ thế giới ngoài kia đang vội vàng, hối hả, cô gái ấy vẫn thư thả say giấc nồng trên chiếc giường đơn điệu.
Bất chợt, tiếng chuông báo thức từ chiếc điện thoại cũ kỹ vang lên inh ỏi, xé tan màn tĩnh lặng. Chưa kịp dứt ba hồi, Tịch Di đã vươn tay tắt vội, như một phản xạ đã ăn sâu vào tiềm thức.
Kim đồng hồ đã điểm sáu giờ sáng, vệt nắng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ bám đầy bụi. Tịch Di đặt chiếc điện thoại đã lỗi thời xuống, chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm vào nền nhà lạnh lẽo.
Hôm nay là một ngày đặc biệt, nhưng trong tâm trí Tịch Di, nó chẳng khác gì những ngày bình thường khác. Mỗi ngày trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tồn, một chuỗi những công việc nhàm chán, những việc cô không muốn làm, nhưng buộc phải làm để tồn tại, cứ thế lặp đi lặp lại, chờ đợi ngày tử thần gõ cửa, hoặc Hắc Bạch Vô Thường đến gọi tên.
Đứng trước chiếc gương mờ đυ.c, Tịch Di lơ đãng đánh răng, những suy nghĩ vô vị lướt qua đầu như làn gió thoảng. Cô cúi đầu nhổ bọt kem, súc miệng sạch sẽ rồi bước ra ngoài, đứng ngẩn ngơ trước chiếc giá treo quần áo. Những bộ quần áo rẻ tiền, bạc màu vì những lần giặt giũ, tất cả đều móc lộn xộn như chính dòng chảy hỗn độn trong tâm trí cô.
Khác với những cô gái khác phải đau đầu chọn lựa trang phục mỗi khi ra đường, với Tịch Di, việc có quần áo để mặc đã là một điều may mắn, một sự tôn trọng tối thiểu dành cho những ánh mắt vô tình lướt qua cô.
Cô khoác lên mình bộ quần áo quen thuộc, chiếc quần kaki túi hộp màu đen đã sờn cũ, chiếc áo thun cùng màu đơn giản. Dù trời còn sớm, chiếc áo khoác nỉ bạc màu vẫn được cô khoác thêm, như một lớp áo giáp mỏng manh che chắn khỏi cái lạnh lẽo của cuộc đời.
Xong xuôi, Tịch Di ngồi xuống mép giường, xỏ đôi giày thể thao trắng đã hơi ngả màu vàng úa vì những vết bẩn chai sạn, không thể giặt ra.
Mang giàu xong, cô đứng dậy, lấy chiếc túi xách cũ kỹ đặt lên bàn, cẩn thận cho chiếc máy tính xách tay đời cũ vào, không quên kèm theo bộ sạc. Chiếc mũ lưỡi trai trùm kín mái tóc màu đen óng mượt, chiếc túi xách nặng trĩu được khoác lên vai.
Mở cánh cửa rỉ sét bước ra ngoài, không khí tĩnh lặng đặc trưng của khu ổ chuột tức khắc bao trùm lấy cô, một sự yên ắng, cô quạnh mà cô đã quá quen thuộc. Khép cửa lại, Tịch Di hai tay đút sâu vào túi áo khoác, men theo con đường mòn ngoằn ngoèo giữa những căn nhà lụp xụp, thong thả bước ra con đường lớn.
Vừa ra khỏi con hẻm tối tăm, ngã ba quen thuộc hiện ra trước mắt. Hằng ngày, cô sẽ rẽ phải để đến giảng đường đại học, nơi cho con người ta chút hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn.
Nhưng hôm nay, đôi chân cô lại rẽ sang trái, hướng về phía tòa nhà uy nghiêm của cục cảnh sát thành phố Hoan Đại, nơi ẩn chứa những bí mật và những ngã rẽ không ai có thể đoán trước.
---
Tác giả: Bây giờ em mới nhận ra, cài đọc trên app, độc giả sẽ không thể đánh giá truyện. Em muốn cài về chế độ bình thường, nhưng không được hic.