Hay nước mơ?
Ăn xong uống thuốc…
Bác sĩ đó nói thuốc này uống trước hay sau bữa ăn nhỉ?
Hay là không nói gì?
Cô không kìm được đưa tay vào túi kia sờ một cái.
Một vật nhựa cứng cứng cộm lên ở đó.
Hay là… uống cái này?
“Tiểu Trần.”
Cái này là bổ gì ấy nhỉ, bổ tim bổ gan, bổ…
“Tiểu Trần –”
Trần Vận vòng qua bên trái chướng ngại vật trước mặt, nhưng không vòng qua được –
“Tiểu Trần, ôi cô gái này làm sao thế? Nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế!”
Trần Vận thấy hơi ngại, gật đầu với người ta:
“Xin lỗi chị, em không nghe thấy.”
“Không sao không sao.”
Bà chủ nhà là một dì khá hiền lành, bình thường cũng ít khi đến xem hay làm gì. Trần Vận nghĩ dì ấy chắc có chuyện gì nên đứng đó chờ dì nói, nhưng hai người đứng đối mặt một lúc, không ai mở lời.
Cô đành tự mình hỏi:
“Chị có muốn vào xem nhà không?”
Chủ nhà đôi khi sẽ đến xem qua, cũng khá bình thường.
Đối phương lắc đầu lia lịa.
Lắc xong, người đó nói:
“Tiểu Trần cháu có thể trả luôn tiền thuê nhà nửa cuối năm nay không?”
Trần Vận tưởng tai mình ù đi:
“Nửa cuối năm?”
“Nửa cuối năm.” Dì chủ nhà có khuôn mặt rất hiền từ, giọng nói cũng rất dịu dàng, nhìn cô với ánh mắt chân thành: “Tiểu Trần cháu cũng biết căn nhà này cho cháu thuê dì cũng không lời là bao, không phải là… chủ yếu là dì phải về quê một chuyến, mẹ dì sức khỏe không được tốt lắm. Cháu xem cháu lại không có điện thoại hay gì đó để mình liên lạc bất cứ lúc nào…”
Dì ấy nói giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng thì thở dài không nói nữa.
Trần Vận biết dì ấy nói không có điện thoại chủ yếu là ám chỉ việc cô không thể chuyển khoản trực tiếp.
Vấn đề là ngoài cái đó ra không phải còn có tài khoản ngân hàng để chuyển khoản sao?
Không, vấn đề có phải là cái này đâu?
Cô dứt khoát hỏi: “Dì có muốn lấy lại nhà không cho thuê nữa sao?”
“Không có!” Giọng đối phương đột nhiên lớn lên: “Chúng ta đã ký hợp đồng rồi, đúng không? Dì thật sự không có ý định lấy lại nhà, dì thật sự chỉ muốn thu tiền nửa cuối năm của cháu thôi… Haizz, nói thế này đi, sang năm dì còn không chắc có thể quay lại. Tiểu Trần cháu hiểu ý dì chứ.”
“Dì cũng không phải loại người đó. Cháu muốn ở đến khi nào muốn đi cũng được, dì chỉ thu số tiền của nửa cuối năm này thôi. Cháu xem…”
“Rất tốt.”
“Hả?”
“Cháu thấy rất tốt.” Trần Vận nói: “Dì khi nào đi, cháu sẽ đưa tiền thuê nhà cho dì.”
“À dì đi vào thứ Hai tuần sau nữa, cháu cứ đưa trước cuối tuần sau là được.”
Trần Vận ừ một tiếng, chuẩn bị lên lầu, chưa đi được hai bước đã bị dì ấy đuổi theo:
“Tiểu Trần cháu nghe dì nói này, dì cũng không phải không tin cháu. Dì cũng biết cháu khó khăn, một mình ở đây không người thân thích, một mình…”
Chỉ trong khoảnh khắc đó, Trần Vận nghe thấy tiếng cằm mình kêu lách cách rất rõ ràng.
Cô quay người cúi đầu nhìn người phụ nữ hơi ngẩng đầu nhìn lên cô ở dưới lầu.
Đối phương ngửa mặt nheo mắt, đối mắt với cô, khẽ rụt người lại một chút, lùi nửa bước.
“Tiểu… Trần?”
“Không sao, dì.” Cô cười một tiếng:
“Về đi ạ, tuần sau cháu đưa tiền cho dì.”
Bà chủ nhà đã đi.
Cô đứng trong nhà, cũng chẳng còn tâm trạng đi xuống ăn cơm nữa.
Nấu tạm bát mì gói vậy.
Ăn xong cũng đừng ngủ nữa, trực tiếp ra ngoài tìm việc đi, lần này phải tìm việc lương cao hơn một chút, tốt nhất cũng là thanh toán theo tuần…
Một vắt mì gói, pha một bát nước dùng mì với tương dầu giấm, thả hai quả trứng và một nắm rau xanh vào. Đang định đổ dầu mè thì điện thoại reo, tay Trần Vận run lên, trơ mắt nhìn bát mì trong veo lúc nãy lập tức xuất hiện một cục dầu to tướng!