Chương 53

“Cũng tạm.”

“Thế mà cũng tạm à.” Cô gái tuổi chừng bằng cô tặc lưỡi nói: “Vậy cậu chắc chắn là kiểu con nhà người ta, chịu khó chịu khổ.”

Chịu khó chịu khổ Trần Vận không cảm thấy, cô chỉ thấy khẩu hiệu này viết rất ngu ngốc –

Gió nhớ em thổi mãi từ Rằm đến Trung thu.

Cái gió quái quỷ gì mà thổi mạnh thế?

Nhìn tiếp câu tiếp theo –

Dưới trăng liễu rủ, người hẹn hoàng hôn.

Câu này thì tạm được, ít ra cũng là thơ, hơn nữa tên nhà hàng này là “Hoàng Hôn Sau”.

Nhưng câu trên và câu dưới phong cách lại quá không ăn nhập.

“Thế tuần này cậu làm xong còn làm nữa không?” Người bạn đỡ thang của cô lại hỏi: “Nếu cậu đi thì chúng ta cùng…”

Tại sao phải cùng?

“Nếu không thì tôi không tiện hỏi người ta đòi tiền.”

Ồ…

Trần Vận nói:

“Vẫn làm.”

“Thật sự quá mệt mỏi.” Đối phương rũ đầu xuống: “Vậy cậu cố gắng lên nhé.”

Trần Vận cười cười, không nói gì nữa –

Mệt thì cứ mệt đi, mệt thì ít ra cô vẫn còn là một con người.

Không mệt thì chỉ có thể nằm trong phòng chờ đợi bị kéo sụp.

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng sau ba bốn giờ đồng hồ leo trèo, dọn dẹp, cọ rửa sàn nhà, ai cũng sẽ thấy mệt.

Đặc biệt là khi làm xong ra khỏi quán ngồi bên đường gặm bánh trung thu, mệt đến mức chẳng muốn nhai nữa.

Điện thoại gọi đến đúng lúc này, người ở tiệm đồ chơi gọi cô đến dỡ hàng.

“Kỳ nghỉ lễ ngắn ngày đông người ra ngoài chơi, phải dọn dẹp nhanh chóng, chịu khó một chút, một tiếng tính thành một tiếng rưỡi, được không?”

Trần Vận rất muốn nói, cái nửa tiếng thêm đó cũng chỉ được mười nghìn thôi, còn phải làm sáu tiếng, không cần ăn cơm trưa à?

Nhưng cầm điện thoại nghĩ lại thì sáu tiếng cũng được một trăm tám rồi, bình thường chỉ được tám mươi thôi.

Đi đi.

Dù sao hàng ở đây đều là giấy, hộp, búp bê nhỏ nhặt, không nặng nhọc gì...

Vấn đề là, tại sao những người này không ở nhà vào ngày lễ mà lại ra tiệm đồ chơi uống nước và chơi mấy thứ này?

Mấy con búp bê nhựa nhỏ thì có gì hay ho chứ?

Sau khi dỡ hàng xong và dọn dẹp hai căn phòng tối om, lúc này đã là ba giờ chiều.

Cô ngồi bên ngoài, vừa ăn dở hộp bánh trung thu còn lại vừa uống nước, bỗng nhiên nhớ ra trong nhà hình như còn có một người.

Người này đã đi chưa?

Người này bị trộm đến mức đó, nửa đêm không có chỗ nào để đi, cũng không có người thân bạn bè nào gọi điện hỏi han, có phải cũng không có chỗ nào để đón lễ không?

Hay là…

Cô nhìn miếng bánh trung thu cuối cùng trong hộp, lại đậy nắp hộp lại.

Hay là gọi điện hỏi một chút đi.

Chỉ hỏi một chút thôi, xem cô ấy đã đi chưa…

Trì Bách Ý đang ngẩn người nhìn đống quần áo giặt dở trong chậu.

Cô ấy thề rằng khi giặt cũng không dùng sức quá mạnh, với lại vì chỗ Trần Vận chỉ có mấy cục xà phòng đủ màu đủ hình dáng, nên cô ấy còn đặc biệt chạy xuống dưới mua nước giặt các thứ.

Kết quả là lên đến nơi, chưa xoa được mấy cái thì váy đã bị cào xước, rách toạc…

Bị cào xước, rách toạc thì thôi đi, đằng này nó còn phai màu nữa chứ.

Nó lại còn phai màu ư?

Trước khi nó phai màu thì tiệm giặt là cũng không nói gì cả.

Không, nó phai màu thì thôi đi, lại còn dính lên áo khoác của Trần Vận.

Giờ thì hay rồi, cái áo khoác denim vốn hơi bạc màu, giờ thì hồng loang lổ.

May mà cái áσ ɭóŧ bên trong không sao, nếu không cũng thành màu hồng nốt.

Trì Bách Ý tuyệt vọng rồi.