Chương 38

Trì Bách Ý cúi người nhặt lên, nhìn cô ấy:

"Thang máy đến rồi."

Lời vừa dứt, cô ấy một tay ấn nút, cửa thang máy lập tức mở ra –

"Đi thôi."

Trần Vận chỉ có thể theo cô ấy vào thang máy.

Trong thang máy sáng loáng.

Bốn bức tường, trần và sàn nhà, tất cả đều sáng đến mức có thể soi gương.

Kiểu môi trường nhìn thấy mình ở khắp nơi này rất dễ khiến người ta lúng túng.

Nhưng Trần Vận giờ đây không chỉ khó xử nữa, mạch suy nghĩ của cô đã bay từ việc người này gọi cô lên lầu ngồi chơi, phát triển đến "rõ ràng anh ta không giống người như vậy", và cuối cùng phi nước đại đến một nơi hoàn toàn không đúng trọng tâm chút nào...

Cô nhìn chằm chằm mũi giày của mình, vô cùng nghiêm túc suy nghĩ:

Nơi này sáng thế, có phải vì đèn thực ra hơi tối không?

Đèn công suất thấp, nên khắp nơi đều là những tấm gương phản chiếu, thành ra trông rất sáng, tiết kiệm điện ư?

Chỗ này mà cũng cần tiết kiệm điện sao?

Cô chìm đắm trong suy nghĩ.

Trì Bách Ý đứng sau lưng cô, nhìn xoáy tóc của cô, rồi lại nhìn khuôn mặt cô phản chiếu trên bức tường. Anh ghì bụng lại, ngả người về phía sau, nhắm mắt...

Kệ đi, đằng nào cô ấy cũng đã nói "được".

Chỉ cần cô ấy chịu đồng ý một lần, thì có thể đồng ý thêm một lần nữa.

Đã "được" rồi thì vẫn có thể "được" tiếp.

Và bây giờ, chỉ cần lần "được" này là đủ.

Còn về sau này…

Cứ để sau này tính.

Đằng nào thì giao tiếp chẳng thường bắt đầu như vậy sao?

Anh giúp tôi một lần, tôi giúp anh một lần.

Hoặc anh nợ tôi một lần, tôi nợ anh… cả đời?

Không đúng, đây lại là tình tiết phim truyền hình nào nhảy vào đây thế?

Trì Bách Ý cau mày, mở mắt ra.

Người phản chiếu trên tường đã dùng ngón tay cạy cái khe ở góc.

Anh đành phải mở miệng:

"Cái đó dán vào thôi."

Trần Vận giật mình, rụt tay lại nói:

"Dán vào ư?"

Ơn trời cuối cùng cô ấy cũng chịu nói chuyện.

Trì Bách Ý liền bắt đầu giải thích:

"Để thang máy sáng hơn một chút...chỗ này cơ bản toàn là người thuê nhà. Trước đây có người phản ánh thang máy tối quá không viết bài tập được…"

Tại sao lại phải viết bài tập trong thang máy?

Đã ở chỗ này rồi mà vẫn phải vào thang máy để lợi dụng ánh sáng mà viết bài tập sao?

"Thế là dán cái này vào." Trì Bách Ý vẫn kiên trì nói xong, bất chấp vẻ mặt cô ấy như thể đang nói “anh bị khùng hả”: “Có chói mắt lắm không?"

Trần Vận không trả lời.

Thang máy đã đến.

Trì Bách Ý bước ra trước:

"Vào đi... à phải rồi, nhà hơi lộn xộn, sáng nay ra ngoài cũng chưa kịp dọn, để cô chê cười."

---

Một phút trước, Trần Vận còn đang do dự giữa việc quay đầu chạy xuống lầu hay đợi thêm một chút.

Một phút sau, Trần Vận nhìn Trì Bách Ý đang ấn vân tay.

Năm phút sau, Trì Bách Ý bắt đầu nhập mật khẩu khóa cửa, Trần Vận tự giác quay lưng lại, tỏ ý mình tuyệt đối không nhìn trộm.

Mười phút sau, cửa vẫn không mở, Trì Bách Ý móc ra chiếc chìa khóa dự phòng trong túi…

"Tôi đi trước đây." Trần Vận lau nước trên mặt, nói:

"Tôi ngày mai…"

"Khoan, sắp mở rồi."

Trì Bách Ý trong lòng sốt ruột, tay vẫn đang dùng sức, vội vàng quay đầu nhìn cô ấy: “Cô cứ…"

Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay “tách” một tiếng nhẹ, chìa khóa gãy trong lỗ khóa...

Hai người đối mặt, đồng thời sững sờ. Một người vội vàng quay đầu, một người há hốc miệng…

"Gãy rồi?"

"Gãy rồi."

Trì Bách Ý bất lực giơ một tay lên, ngón tay kẹp lấy mẩu chìa khóa.