Chương 31

Bên kia có người đang hò reo:

“Lão Trì lão Trì, chúng ta cạn ly nào, rủ được cậu ra ngoài khó khăn thật đấy. Ôi lão Trì, tôi cứ thích ngắm cậu…”

Dưới gầm bàn không biết có chuyện gì mà có người đáp lời:

“Cậu gọi lão Trì cũng vô ích, lão Trì không thích ngắm cậu đâu, phải không lão Trì. Nào nào nào, vẫn là hai ta uống…”

Trì Bách Ý ngồi trên bàn tiệc chén chú chén anh, nắm ly rượu, rất muốn chụp một tấm ảnh cho đám người này –

Hãy xem vị này, vị đang gõ bát hát là bác sĩ Thôi, Thôi nữ hiệp, nghe nói bác sĩ Thôi không thích nói chuyện.

Lại xem vị này, vị đang chui dưới gầm bàn nhặt đũa là bác sĩ Vưu, bác sĩ Vưu dịu dàng và tỉ mỉ, rất thích môi trường sạch sẽ ngăn nắp…

Vị đang kéo cô Trì Bách Ý mà than thở về việc mình chưa đến bốn mươi đã “kết hôn sớm trước tuổi” này, là ai vậy nhỉ?

Thôi không quan trọng.

Bên ngoài cửa sổ một tia sáng vụt qua, tiếng sấm ầm ầm.

Trì Bách Ý nhìn những cây trúc trong sân nhà hàng lay động, từ trái sang phải, từ phải sang trái…

“Tôi không yêu đương thì sao? Lão Trì cũng có yêu đương đâu, thời này không yêu đương mới tự do.”

“Tự do? Tự do thì cậu đừng đến nhà tôi ăn chực chứ.”

“Cậu có thể so với Bách Ý người ta được không? Bách Ý người ta là hoa trên đỉnh núi cao, người ta không muốn yêu đương thôi, nếu mà muốn thì mười tám mười chín người ở phòng bên cạnh cũng bu lại, còn chưa kể mấy người ở khoa mình chưa đến nữa chứ…”

Đóa hoa trên đỉnh núi cao không muốn yêu đương hắng giọng, đứng dậy nói:

“Tôi đi gọi nhân viên phục vụ thêm trà.”

Nói xong liền vội vàng kéo cửa đi ra ngoài.

Khổ chủ bị vây công vẫn lẩm bẩm: “Thế thì tôi muốn tìm một người mình thích, thì sao chứ?”

“Tìm một người mình thích, tốt!” Lão Hoàng đập bàn: “Phải tìm một người mình thích chứ – chúc Tôn Tôn của khoa chúng ta và lão Trì sớm thành… tìm được tình yêu đích thực, sớm thoát ế!”

“Tìm được tình yêu đích thực, sớm thoát ế!”

Những tiếng vỗ tay lác đác vang lên phía sau lưng, Trì Bách Ý vươn tay đóng sập cửa lại.

Trời đột nhiên tối sầm lại, gió càng lúc càng lớn.

Trong không khí tràn ngập mùi dầu đặc trưng từ thực vật, cùng với mùi tanh ẩm ướt của đất tràn vào cửa hàng tiện lợi.

Chuông gió treo trên cửa leng keng rung động.

Trần Vận khụt khịt mũi, liếc nhìn ra ngoài cửa:

“Sắp mưa rồi.”

“Thật á?” Đồng nghiệp đang ngồi xổm kiểm tra hạn sử dụng sữa rướn cổ cố gắng nhìn, nhưng không thấy gì: “Dự báo thời tiết không nói mà, có mưa to không?”

“Rất to.” Động tác lau nhà của Trần Vận nhanh hơn một chút, vừa lau vừa nhìn lên màn hình điện tử treo trong cửa hàng –

Còn ba phút nữa là một giờ sáng.

“Dự báo thời tiết không nói mà…” Đồng nghiệp đi đến đứng cạnh cô, lướt điện thoại: “Chỉ nói có gió lớn thôi…”

Một tiếng sấm chớp đoàng.

Người này run lên, điện thoại rơi thẳng xuống.

Trần Vận đỡ lấy rồi trả lại cho cô ấy:

“Hôm nay nước và kem đã được giao đến, đồ đạc cũng đã dọn, sàn nhà cũng đã lau, rác…”

“Để tôi thu.”

“Không sao, cậu mau về đi, để tôi thu dọn là được, cậu lại không có xe, lát nữa mà mưa thật thì sao.” Cô tóc xanh quay đầu nhìn: “Vừa hay, còn một phút nữa là…”

Màn hình lóe sáng:

“Bạn có một đơn hàng mới.”

Hai người cùng ngẩng đầu nhìn –

Một giờ sáng rồi.

---

“Gần một giờ rồi nhỉ.”

“Còn nửa tiếng nữa mà.”

“Bách Ý đâu rồi?”

Trì Bách Ý đẩy cửa bước vào: “Đã gọi một món chè ngọt, uống một chút rồi về nhé?”