“Không, sao tôi lại không tin cậu?”
“Sao cậu lại tin tôi chứ?”
Hai người bắt đầu giận dỗi, giọng nói cũng lớn hơn một chút, Trì Bách Ý vội vàng nhai nhai nhai, nhanh chóng nuốt hết miếng cuối cùng trong miệng, đứng dậy:
“Xin chào, rác vứt ở đâu?”
“Cạnh bàn.” Nhân viên tóc đỏ nói: “Cô đừng sợ, chúng tôi không cãi nhau đâu.”
Nhân viên tóc xanh cũng nói theo:
“Đúng vậy, chúng tôi chỉ đang tranh luận thôi.”
Trì Bách Ý gật đầu, thành thạo ném bát vào thùng rác cạnh cửa, rồi đi rửa tay. Lúc đi ra thì hai người kia đã lại vui vẻ tựa vào nhau, đang nhìn ngón tay của đối phương.
Vừa nhìn vừa nhìn, một người đặt đầu lên vai người kia.
Trì Bách Ý coi mình như khúc gỗ, mắt không liếc ngang, hơi thở không loạn mà bước ra cửa, đến cửa, hai người kia đồng thanh nói:
“Hoan nghênh lần sau lại ghé!”
Trì Bách Ý buông thõng vai bỏ đi.
Đi trên đường, cô nghĩ không biết người mới họ nói có phải là Trần Vận không.
Đứng trong thang máy, cô nghĩ sao Trần Vận lại trông bình thường trong ảnh nhỉ, rõ ràng cũng rất đẹp mà…
Buổi tối tan làm đi cùng đồng nghiệp đến nhà hàng, cô vẫn còn nghĩ, Trần Vận làm ca đêm không tốt lắm đâu, gần đó đông người lắm, trông cô ấy dễ cáu gắt với người khác mà…
“Lão Trì nghĩ gì thế? Thẫn thờ vậy.”
“Nghĩ…” Trì Bách Ý cười, cụng ly với cô ấy: “Nghĩ về giường số 19 ấy.”
Món chính còn chưa lên, một đám bác sĩ đã vừa ăn lạc rang nguội vừa nói chuyện uống rượu. Lão Hoàng ngồi cách cô hai người nghe thấy, nói:
“Đừng nghĩ nữa Bách Ý, bệnh nhân giường 19 thì chịu thôi, trước phẫu thuật chúng ta đâu phải không khuyên, bệnh viêm mũi như này phẫu thuật xong cũng chưa chắc đã có hiệu quả đó đâu.”
“Hiệu quả gì?” Tiểu Thôi đã uống mấy ly, nghe vậy liền quay mặt lại hỏi.
Hiệu quả gì.
“Là hiệu quả như trước khi bị viêm mũi, chẳng có tí bệnh tật gì ấy.” Lão Hoàng thở dài: “Phẫu thuật chức năng, giải quyết được bệnh lý nhưng không giải quyết được thứ bệnh nhân mong muốn.”
Ví dụ như khứu giác, ví dụ như ngoại hình…
“Đừng nghĩ nữa đừng nghĩ nữa, cạn ly nào, nghỉ lễ rồi đừng nghĩ chuyện công việc nữa, cứ thoải mái đi.”
Mọi người cùng nâng ly, mang theo chút hương vị của kiểu “nay có rượu nay say”, Trì Bách Ý cũng nâng theo, nâng qua nâng lại làm đổ hai người, riêng ly của cô thì chẳng vơi đi chút nào.
“Chúc mọi người Trung Thu vui vẻ trước nhé!”
“Chúc chúng ta sau nghỉ lễ không phải họp!”
“Chúc đám “khỉ” ở phòng bên đừng có đến bắt người nữa!”
Khỉ là biệt danh của phòng Tai Mũi Họng bên cạnh, họ thường xuyên sang chơi, mỗi lần sang là lại bắt một người qua giúp.
Tháng này Trì Bách Ý đã bị bắt đi gắp xương cá ba lần rồi.
Rượu được ba vòng, hai người đã gục, hai người khác gõ bát oẳn tù tì, lão Hoàng chạy quanh một vòng rồi túm lấy cô bắt đầu than vãn –
Nào là con cái lớn lên nhiều sở thích, nào là trường học cái gì cũng tìm phụ huynh, nào là thực tập sinh ban đêm không ngủ đăng bài lên mạng xã hội bị lãnh đạo nhìn thấy, nào là con mèo ở nhà thích gặm hộp chuyển phát nhanh…
Nhân viên phục vụ đến dọn món, bị cảnh tượng lộn xộn này làm cho giật mình té ngửa, đặt nồi xuống là chạy mất, Trì Bách Ý muốn gọi người lấy gói giấy cũng không có cơ hội.
Lão Hoàng đã từ việc túm tay áo của cô phát triển đến việc bám chặt đầu gối cô, nếu không phải Trì Bách Ý không cho cơ hội, người này hận không thể trực tiếp ôm cô mà khóc:
“Tôi thực sự mệt quá, mệt lắm thật đấy, tháng này tôi tăng ca mười ba buổi, tim đập còn không đều nữa đây này…”