Chương 26

“Nhưng tớ nói thật đấy, cậu đẹp thật đấy, những người từ trong quán ra đều phải nhìn cậu một cái đó.”

Giang Nguyệt bắt đầu tặc lưỡi cảm thán:

“Này, cậu cứ tìm một công việc ổn định tử tế không được sao, cái kiểu công việc mà cậu giỏi ấy, cứ thế mà làm lên, biết đâu sau này chúng ta cũng có thể đến những nơi như thế này mà ăn, cậu cũng mặc cái váy đó, đẹp biết bao nhiêu…”

Nói một hồi lâu, Trần Vận không lên tiếng, vẫn nhìn bức tượng.

Giang Nguyệt tò mò ghé lại gần nhìn theo:

“Cậu nhìn gì thế?”

Trên mặt đồng hồ lớn của bức tượng in ra hai người.

Một là Trần Vận, một là người phụ nữ đứng rất xa Trần Vận.

Đó là một người phụ nữ vô cùng tinh tế và duyên dáng, mái tóc dài tự nhiên uốn lượn, đường nét cằm bên mặt nghiêng thanh thoát và đẹp đẽ.

Mặc một chiếc váy đỏ.

Giang Nguyệt không phải chưa từng thấy váy đỏ, nhưng chưa từng thấy màu đỏ như thế này.

Màu đỏ đó hơi sẫm, không hề nhẹ nhàng hay khoa trương, dưới ánh đèn và ánh trăng, theo cử động của cô ấy mà bồng bềnh, lấp lánh như sóng nước.

Kim giây và kim phút “tíc tắc tíc tắc” trôi.

Trôi qua một vòng, người đó đưa tay vén một lọn tóc rủ xuống bên tai;

Trôi qua một vòng, người đó giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay;

Trôi qua một vòng, người đó mở cửa một chiếc xe đen…

Cửa xe mở rộng, đôi chân ấy nhấc lên, thu vào trong xe, tà váy lướt qua, ánh trăng tràn ngập mặt đất.

“Cô ấy cũng đẹp thật đấy.” Giang Nguyệt nói.

“Cậu đang nhìn cô ấy à?” Giang Nguyệt lại hỏi.

“Không phải.” Trần Vận quay người lại. “Đi.”

“Này, cậu có thấy chiếc váy của cô ấy không? Đẹp quá đi.”

Trần Vận nói “Ừ.”



Thật sự rất đẹp, vẻ đẹp mà cô ấy cả đời cũng không thể quên được.



“Chiếc váy đó chắc đắt lắm nhỉ, sao còn phát sáng nữa.”

“Không biết.”



Rất đắt sao? Chắc là rất đắt.

Cả người cô ấy trông rất sang trọng mới đúng.

Cái vẻ sang trọng mà nhìn cái là biết được nuôi dưỡng trong một gia đình rất tốt, cái vẻ sang trọng mà không thể nảy sinh bất kỳ ý nghĩ nào, cái vẻ sang trọng mà không thể chạm vào, không thể với tới.

Vì không cùng một thế giới, nên chỉ có thể cảm thấy nó thật đắt đỏ…

“Cậu có quen người đó không vậy.” Giang Nguyệt nghi ngờ liếc nhìn cô ấy. “Cậu bình thường lười nhìn ai mà?”

“Không quen.” Trần Vận dừng lại, khoanh tay. “Cậu có ăn cơm không thì bảo?”

“Ăn, ăn.” Giang Nguyệt đành đi theo cô ấy. “Không quen mà sao cậu lại có cái vẻ mặt đó chứ… Này Trung thu chúng ta về viện, cậu đã chuẩn bị mang gì chưa?”

“Hôm qua tớ hỏi dì Tần rồi, dì ấy nói Tiểu Đường và mấy đứa bé bây giờ thiếu tã lót các thứ, tớ mua cái này, cậu xem mua ít đồ ăn là được rồi nhỉ – Trần Vận?”

Trần Vận xoa mũi:

“Ừm… Tớ mua đồ dùng cá nhân, cậu mua đồ ăn.”

“Không cần, công việc hiện tại của tớ khá tốt, không giống cái trước, đãi ngộ…”

“Cậu không phải còn muốn tích tiền sao?” Trần Vận kéo cô ấy một cái, bảo cô ấy nhìn đường. “Không muốn xóa cái vết bớt của cậu à?”

“Thì tớ có vội đâu.”

“Tớ cũng không vội.” Trần Vận nhìn đèn giao thông nói. “Tớ cũng có gì cần tiêu tiền đâu.”

“Không phải còn phải đi khám bệnh sao? Gần đây tớ xem trên mạng thấy nói, trên mạng bảo bệnh của cậu vẫn phải đi khám, với lại còn phải uống thuốc điều hòa hormone, chỉ tập thể dục không thôi không đủ đâu.”

“Tớ còn nghe người ta nói phải cố gắng sống trong môi trường tương đối ổn định, nếu có thể kết bạn, tốt nhất là có một bạn đời cố định…”