“Cứ thế thôi, đổi việc tìm việc rồi lại đổi việc, không thức khuya đâu.” Trần Vận đẩy vai cô ấy, bảo cô ấy nghiêng cổ. “Cổ cậu sao thế này? Lại bị ai đánh à?”
“Không có!” Giang Nguyệt ôm lấy cổ, nhìn cô ấy như nhìn người nhà quê: “Đây là cạo gió đấy, cậu có hiểu không hả?”
“Không hiểu.” Trần Vận cười nhẹ. “Tớ chỉ sợ cậu lại bị ai đó lừa, cãi nhau không lại rồi bị ăn đòn thôi.”
Giang Nguyệt nghiến răng nghiến lợi lườm cô ấy.
Trần Vận thấy đủ rồi thì thôi: “Đi thôi, đi ăn, cậu muốn ăn gì?”
“Cậu mới một tháng mà đã đổi mấy việc rồi?”
“Ba việc, việc cuối cùng vừa mới mất.” Giang Nguyệt hỏi, Trần Vận liền đáp, đáp xong ngẩng đầu lên. “Sao thế?”
Sao ư?
Hai chúng ta thiếu tiền đến phát điên rồi!
Giang Nguyệt nhìn cô ấy như nhìn con chó vàng đại bàng bất trị ở nhà mình: “Lần trước là vì người ta bắt nạt người câm điếc…”
“Người khiếm thính.” Trần Vận sửa lại. “Cảm ơn.”
“Người khiếm thính.” Giang Nguyệt gật đầu. “Lần này lại vì cái gì?”
Trần Vận nói: “Vì sức khỏe của tớ.”
Hai người đứng đối mặt nhìn nhau một lúc lâu, Trần Vận nhướn mày:
“Được chưa. Ăn gì?”
Giang Nguyệt lại không nhúc nhích, ánh mắt dừng lại ở phía sau cô ấy.
Trần Vận quay đầu nhìn, một cô gái tầm tuổi hai người họ, đeo tai nghe, dắt theo một đứa trẻ, rất kiên nhẫn lau mặt cho đứa bé.
“Đi thôi.”
Trần Vận nói lại một lần nữa, cô ấy vẫn không nhúc nhích.
Trần Vận cũng không giục, ngẩng đầu nhìn trời –
Trời đẹp, một màu xanh mực, trên đó khảm một vầng trăng lớn.
Chờ khoảng vài phút, cô ấy khẽ nói:
“Giống chị tớ.”
Trần Vận không trả lời.
Nhiều năm rồi, từ khi họ quen nhau trong viện, Giang Nguyệt đã thế, cứ thấy cô gái nào mười bảy mười tám tuổi là gọi chị, những tình nguyện viên chăm sóc họ bị gọi như vậy là bước chân cũng không nhấc nổi.
Bây giờ cô ấy cũng mười bảy mười tám tuổi rồi, vẫn chưa bỏ được tật đó, gặp người cỡ tuổi vẫn cứ gọi chị.
Đôi khi Trần Vận còn muốn nói, cậu ba tuổi bị lạc thì chị cậu mười bảy mười tám tuổi, giờ cũng phải ba mốt ba hai rồi, phải tìm người lớn tuổi hơn một chút chứ?
Nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng có gì.
Giống như cô, cô cũng chẳng phải vô thức cứ nhìn những gương mặt tuổi đôi mươi sao?
Sự khác biệt duy nhất có lẽ là Trần Vận chỉ nhìn mà thôi, còn cô ấy, cô ấy đã mấy lần suýt nữa thì xông lên hỏi thẳng –
Cô có một em gái không? Bị lạc năm ba bốn tuổi ấy?
Thật ngốc.
Nhưng cũng thật tốt.
Ít nhất là còn có hy vọng.
Thế là hai người họ cứ đứng ngây ngốc trước một nhà hàng trông rất sang trọng như vậy suốt mười tám phút –
Trần Vận nhìn kim phút trên mặt đồng hồ lớn trước nhà hàng xoay hết vòng này đến vòng khác.
Mặt đồng hồ sáng lấp lánh, có thể nhìn thấy cả bản thân cô ấy.
Công việc này là tìm được hai hôm trước, ngay phía sau bệnh viện lớn kia, lúc đó người ta nói tuyển ngắn hạn, việc nặng lương cao.
Cô ấy cũng chẳng nghĩ nhiều, cứ thế đi làm.
Việc nặng thì không sao, chủ yếu là tiền.
Kết quả là làm hai ngày xong mới phát hiện ra lương cao cũng có lý do –
Bẩn quá.
Không không không, cũng không phải bẩn, chỉ là…
“…Cậu nói có đúng không?”
Trần Vận cũng không nghe thấy Giang Nguyệt nói gì trước đó, vô thức đáp:
“Đúng.”
Vừa “đúng” xong thấy Giang Nguyệt đang cười gian, cô ấy mới thấy không ổn:
“Đúng cái gì?”
“Đúng là một đại mỹ nhân.” Giang Nguyệt cười ha hả. “Cậu lại không nghe thấy tớ nói gì đúng không?”